Nguồn:
read.st
Sau một hồi đẩy đi đẩy lại, Vân Túy Nguyệt nghiêm mặt:
Lúc này Đông Thiên Lãnh mới khuất phục.
Vân Dương gọi người phân phó:
Một lời nói ra, khiến toàn bộ Thanh Vân phường đều kinh hãi.
Không ít người bên ngoài ngạc nhiên suýt rớt tròng mắt.
Từ bao giờ Vân Túy Nguyệt lại uống rượu?
Lại còn uống rượu với khách? Đây… đây là chuyện chưa bao giờ có a.
Ta uống say rồi sao? Sao lại nghe thấy Vân Túy Nguyệt muốn bồi người uống rượu? Là ai mà có mặt mũi lớn như vậy?
Đúng thế đúng thế… mặt mũi này thật lớn… ta đã bỏ ra mấy chục vạn lượng tại Thanh Vân phường này, ấy mà ngay cả ngồi, Vân Túy Nguyệt cũng chưa từng ngồi qua… người trong này là ai?
Thật hâm mộ…
Ai, trách chúng ta không đủ địa vị a…
…
Những thanh âm xì xào bàn tán truyền vào trong tai Đông Thiên Lãnh, lập tức khiến Đông Thiên Lãnh chỉ cảm thấy cả người như phiêu phiêu, đằng vân giá vũ!
Quá có mặt mũi!
Quá hãnh diện!
Đãi ngộ này, thực sự là…
Đông Thiên Lãnh bỗng cảm thấy một cỗ cảm giác “Kẻ sĩ chết vì tri kỷ”. Nhất thời cảm động đến vành mắt lại đỏ lên.
Mới đó, thịt rượu đã được bày lên.
Vân Túy Nguyệt tươi cười ôn nhu, thanh âm ấm áp, ba người ngồi thành hình tam giác, Vân Túy Nguyệt ngồi ngay vị trí chủ nhân, chiêu đãi hai vị đệ đệ.
Đông Thiên Lãnh tự nhiên được Vân Túy Nguyệt an bày ngồi vị trí chủ khách.
Vân Túy Nguyệt giơ ly rượu lên:
Nàng mỉm cười, vành mắt hơi đỏ lên:
Vân Dương cười ha ha một tiếng:
Nâng chén, một hơi cạn sạch.
Đông Thiên Lãnh cảm thấy trong lòng hơi động, thở dài nói:
Không nghĩ tới Nguyệt tỷ có thân thế đáng thương như vậy, từ nay về sau, ta chính là thân đệ đệ của ngươi!
Ừm, nếu muốn làm đệ đệ của ta thì phải biết nghe lời.
Vân Túy Nguyệt ấm áp nhẹ nhàng nói:
Đông Thiên Lãnh gật đầu liên tục:
Vân Dương nghe câu này, không tự chủ lại uống một ngụm rượu.
Ngươi ngoan… rất ngoan… ngoan vô cùng. Ta lại uống một chén…
Ba người càng uống càng vui vẻ, càng uống càng hòa hợp.
Hơn nữa trong lòng Đông Thiên Lãnh càng them thỏa mãn. Nhìn Vân Dương như đang không ngừng uống rượu giải sầu, trong lòng càng thêm vui vẻ.
Lão đại giới thiệu mình cho Nguyệt tỷ, bây giờ thái độ của Nguyệt tỷ đối với mình lại khác biệt rõ rang với lão đại a.
Lúc gọi mình thì gọi: Tiểu Lãnh. Còn lúc gọi lão đại lại gọi: Vân công tử…
Trong đó ý thân sơ khác biệt, quả thực vừa nhìn đã rõ.
Nhìn lão đại phụng phịu, hắn đột nhiên có cảm giác sảng khoái cạc cạc…
Ngay lúc này, một thị nữ tiến vào, nói khẽ:
Nguyệt tỷ.
Chuyện gì?
Vân Túy Nguyệt hỏi.
Thị nữ cắn môi, có chút không dám nói:
Vân Túy Nguyệt ngẩn người, nhìn chén rượu trong tay, có chút giật mình lo lắng:
Sang nói tửu lượng ta kém, không đi qua được.
Vâng.
Thị nữ liền đi ra.
Đông Thiên Lãnh ngồi một bên bắt đầu cau mày.
Họ Thủy này…
Nhưng nhìn Vân Túy Nguyệt một chút, thấy vẫn nên bảo trì phong độ bản thân, thầm nghĩ, nếu là trước đây hắn đã sớm đánh tới… nhưng lại đang uống rượu sảng khoái với Nguyệt tỷ, tên này vậy mà tới gây chuyện…
Qua một lúc.
Thị nữ lần nữa tiến vào:
Nguyệt tỷ…
Lại có chuyện gì?
Vân Túy Nguyệt càng nhíu nhíu lông mày.
Thị nữ khó xử:
Vân Túy Nguyệt thở dài, thấp giọng nói:
Sang nói thân thể ta khó chịu, không tiện đi qua. Bên này chính là đệ đệ ta, ta tiếp người nhà uống rượu… giúp ta giải thích một chút…
Vâng.
Thị nữ thối lui ra ngoài.Sắc mặt Đông Thiên Lãnh càng thêm đen.
Hắn phát hiện, mình vừa khiến vị tỷ tỷ mới nhận rước lấy phiền phức.
Vân Dương ở một bên nhíu mày:
Vân Túy Nguyệt trầm mặc một chút, lập tức gượng cười:
Đông Thiên Lãnh cảm thấy trong lòng có chút nặng nề, không kìm lòng được thở dài, nâng chén uống cạn, trong lòng thầm nghĩ, làm thế nào để giải quyết vấn đề này?
Ngay lúc này, một tiếng cười thanh nhã từ bên ngoài truyền đến:
Vừa dứt lời, một trung niên phong thần như ngọc, khí chất tiêu sái nhẹ nhàng, tự mình đẩy cửa chính bước vào, trên tay còn bưng theo một chén rượu.
Vân Dương im lặng.
Gân xanh trên nổi đầy trên huyệt Thái Dương của Đông Thiên Lãnh, hiên nhiên là giận không ngăn nổi.
Người này vừa tiến đến, liền thấy ngoài Vân Túy Nguyệt còn có hai người khác trong phòng, không khỏi hơi kinh ngạc:
Vân Dương gật đầu, cũng không lên tiếng.
Thần sắc Đông Thiên Lãnh càng thêm bất thiện.
Người này chính là Thủy Nguyệt Hàn kia, hắn cười lớn nói:
Vân Dương cùng Đông Thiên Lãnh ở đây, hơn nữa Đông Thiên Lãnh lại ngồi ở vị trí chủ khách, như vậy đương nhiên là Đông Thiên Lãnh cầm đâu… dù là địa vị trên giang hồ, hay là lực lượng gia tộc… đều là Đông Thiên Lãnh cao hơn hẳn một bậc…
Đông Thiên Lãnh vừa muốn phát tác, đột nhiên bên ngoài lại truyền đến một tiếng cười:
Theo tiếng nói truyền đến, một người khác cũng dậm chân tiến vào, trên tay cũng bưng theo một chén rượu.
Người này dáng người khôi ngô, long hành hổ bộ, khí thế mười phàn.
Vân Túy Nguyệt đứng lên, mỉm cười nói:
Thủy Nguyệt Hàn cười to:
Phó Nguyên Sơn kia đứng bên cạnh mỉm cười:
Hắn nở nụ cười nhạt:
Đông Thiên Lãnh đứng một bên rốt cục không nhịn đươc, chợt đứng lên, quệt miệng nói:
Vân Túy Nguyệt lo lắng ngăn cản:
Nàng vừa ngăn cản Đông Thiên Lãnh, vừa mỉm cười vưới Phó Nguyên Sơn và Thủy Nguyệt Hàn nói:
Nói, liền đi tiếp lấy chén rượu trong tay Thủy Nguyệt Hàn.
Đông Thiên Lãnh gầm một tiếng, mặt đỏ bừng bừng đứng lên:
Vân Túy Nguyệt khẽ kêu một tiếng:
Nàng quay người, không ngừng nháy mắt ra dấu với hắn:
Bên kia, Thủy Nguyệt Hàn cùng Phó Nguyên Sơn đồng thời sầm mặt lại, liếc qua Đông Thiên Lãnh. Trong lòng hai người đều thấy không khí có chút kỳ quái.
Trong thời gian này tên Đông Thiên Lãnh kia cũng thường xuyên đến Thanh Vân phường.
Mặc dù hai người cũng không có giao tình gì, nhưng hẳn là cũng không có mâu thuẫn a.
Sao hôm nay hắn lại phản ứng vậy?
Còn có, sự che trở của Vân Túy Nguyệt dành cho Đông Thiên Lãnh mọi người đều có thể thấy rõ, hiển nhiền, Vân Túy Nguyệt không muốn Cửu Thiên lệnh dính vào chuyện này.
Trong từng lời nói đều có ý khuyên bảo Đông Thiên Lãnh…
Mà Đông Thiên Lãnh kia lúc này cũng ồ ồ thở dốc. Vân Túy Nguyệt không ngừng bảo hộ mình, Đông Thiên Lãnh không phải kẻ ngu, sao có thể khong nghe hiểu?
Mới vừa nói, có chuyện hắn gánh hộ.
Có phiều phức hắn giải quyết.
Bây giờ bởi vì hắn vào Vân Túy Nguyệt uống rượu, lại khiến tỷ tỷ mới nhận rước lấy phiền phức, vị tỷ tỷ này lại bảo hộ mình khắp nơi, vì vị đệ đệ mới biết này mà khiến bản thân nhận lấy ủy khuất…
Chuyện như vậy, Đông Thiên Lãnh sao có thể chịu nổi.
Đông Thiên Lãnh sải bước đi ra, không để ý tới Vân Túy Nguyệt đang lo lắng ngăn cản, trực tiếp cản trước người Vân Túy Nguyệt, nhìn Thủy Nguyệt Hàn cùng Phó Nguyên Sơn, cười lạnh nói:
Thủy Nguyệt Hàn hơi nhíu mày, nghi ngờ nói:
Đông Thiên Lãnh đã sớm không kìm được hỏa khí, thấy hai người đã nói như vậy còn không đi, lập tức nổi trận lôi đình, tức giận mắng to:
Một trận mắng liên hoàn, thực sự không chút lưu tình, khó nghe đến cực điểm.
Vẻ ôn tồn lễ độ trên mặt Thủy Nguyệt Hàn lập tức chuyển thành màu tím, tức giận thở ồ ồ, mắt trừng lớn.
Đông Thiên Lãnh quay đầu nhìn Phó Nguyên Sơn, cung tay hắt đổ chén rượu trên tay Phó Nguyên Sơn, rượu vãi đầy đất, chỉ mặt mắng:
Đông Thiên Lãnh chỉ mặt mắng to, quả nhiên gió bay loạn xạ! Phong độ lưu loát cực kỳ!
Phóng tác: xonevictory
------oOo------