Nguồn:
read.st
Vân Dương đứng lên:
Đông Thiên Lãnh ngầm hiểu:
Sau này a, lão đại chỉ cần muốn đi Thanh Vân phường, tiểu đệ đều làm chủ.
Ừm?
Vân Dương thở dài:
Đông Thiên Lãnh cười hì hì một tiếng, lại a dua nịnh hót nói:
Khóe miệng Vân Dương khẽ co quắp.
Lời này mà để cho trưởng bối Đông thị gia tộc nghe được… không biết họ sẽ có cảm tưởng thế nào?
Ta đi cùng ngươi uống một bữa rượu… mộ tổ Đông thị gia tộc các ngươi liền bốc khói xanh à nha?
…
Trên đường đi, Đông Thiên Lãnh dặn dò không dưới 50 lần:
Vân Dương rốt cục nhịn không nổi, lúc sắp đến đại môn Thanh Vân phường, nhíu mày nói:
Đông Thiên Lãnh gãi gãi đầu:
Vân Dương:
…
Đông Thiên Lãnh vừa bước một chân vào Thanh Vân phường liền kêu lớn, bắt đầu thể hiện phong độ công tử đại gia đại tộc.
Từ cửa bước vào, cứ thấy người bất kể phục vụ hay thị nữ, mỗi người hắn đều thưởng một tram lượng bạc.
Sau khi vào trong, lại phát hiện đã hết phòng.
Đông Thiên Lãnh rất nổi giận, lấy ra tờ ngân phiếu ngàn lượng bạc, vỗ mạnh vào một bàn giữa sảnh:
Một tên thư sinh trong đám người nhíu mày:
Đông Thiên Lãnh lại vỗ:
Năm ngàn lượng!
Chúng ta không phải có ý này…
Người kia do dự.
Lại vỗ:
Soạt một tiếng.
Năm sáu người trong sảnh liền cầm bạc biến mất.
Mặt Vân Dương hiện đầy hắc tuyến.
Vân Dương từng thấy không ít loại người trực tiếp dùng tiền nện người như vậy, nhưng… hào khí trực tiếp nâng giá gấp mấy lần như Đông đại công tử này… thật đúng là lần đầu hắn thấy.
Trong lúc vô tình cũng có một loại cảm giác thổ hào.
Đông Thiên Lãnh hài long dựa người trên ghế lớn, chân vắt chữ ngũ, cười ha ha:
Vân Dương trợn trắng hai mắt.
Vân Dương đến, Vân Túy Nguyệt tự nhiên được báo, nàng là một nữ tử thông tuệ, cũng thấy được không khí trong thời gian này không đúng lắm, đối với sự xuất hiện của Vân Dương, nửa mừng nửa lo.
Do dự một chút, cuối cùng vẫn xuống chào hỏi.
Mới đến cửa ra vào Đông Tuyết sảnh, liền nghe thấy giọng Vân Dương truyền ra từ bên trong:
Vân Túy Nguyệt sững sờ.
Khẩu khí nói chuyện của Vân Dương có chút hương vị từ trên cao nhìn xuống. Đây?
Có chút không lớn thường a.
Vân Túy Nguyệt thướt tha đi vào, liếc mắt liền thấy gia hỏa Đông Thiên Lãnh. Gia hỏa này gần đây thường xuyên trầm mình ở Thanh Vân phường, cũng cói như người quen.
Vân Dương chào hỏi.
Đông Thiên Lãnh cười ha ha, cực kỳ đắc ý, vênh mặt:
Con hang này đến Thanh Vân phường cũng không dưới chục lần, nhưng thực tế, chỉ trừ lần đầu có gặp qua Vân Túy Nguyệt. Lần này vậy mà thấy Vân Túy Nguyệt tự thân xuống chào hỏi, không khỏi có chút thụ sủng nhược kinh…
Vân Dương đứng lên, cười hắc hắc:
Vân Dương lập tức hiểu ý, hờn dỗi một tiếng:
Tiểu hoạt đầu! Lâu như vậy cũng không tới tìm Nguyệt tỷ, thế mà còn có mặt mũi nói nhớ ta…
Không phải tiểu đệ đã đến rồi sao…
Vân Dương kêu một tiếng oan uổng, trơ mặt nói:
Sóng mắt Vân Túy Nguyệt lưu chuyển:
Vân Dương liên tục gật đầu:
Đông Thiên Lãnh đứng một bên sửng sốt, kinh ngạc nói:
Vân Dương dung một loại ánh mắt như nhìn thằng ngốc nhìn hắn:
Đông Thiên Lãnh như chết cha chết mẹ:
Vân Túy Nguyệt cười khúc khích, nụ cười như tram hoa đua nở, đẹp không tả xiết.
Vân Dương cùng Đông Thiên Lãnh đồng thời tròn mắt mà nhìn.
Bất quá, một là thật, một là giả bộ.
Vân Dương cười ha ha một tiếng:
Vân Túy Nguyệt nghe huyền ca mà biết nhã ý:
Vân Dương kinh ngạc nói:- Không thể nào?!
Vân Túy Nguyệt che miệng cười:
Vân Dương cười ha ha một tiếng:
Trên mặt Vân Túy Nguyệt ánh lên vẻ khó khan:
Vân Dương cười ha ha:
Vân Túy Nguyệt cười nói:
Ta đã sớm biết nha.
Đó là ngươi tự biết, không phải ta giới thiệu.
Vân Dương chỉ Đông Thiên Lãnh nói:
Đông Thiên Lãnh liền cảm thấy khuôn mặt mình như phát sang, ưỡn ngực, cười ha ha nói:
Vân Dương nói:
Đông Thiên Lãnh cảm thấy trong chốc lát mà toàn thân như nhẹ đi 160 cân, cười đến mức hai con mắt chỉ còn một đường, ngoài miệng lại thận trọng nói:
Nhưng trong long thị lại hy vọng: Lão đại người khen ta them vài câu, lại khen ta vài câu… từ khi xuất sinh đến bây giờ, còn chưa có người nào khen ta như thế a…
Mọi người chỉ chỉ mặt mắng hắn: tên tiện nhân kia!
Lời khen ta như thế… thực sự lần đầu thấy được a…
Vân Dương quả nhiên không phụ kỳ vọng của hắn, tiếp tục thổi phồng tới thiên hoa loạn trụy:
Đông Thiên Lãnh vỗ ngực, hào khí nói:
Vân Túy Nguyệt ôn nhu cười cười:
Đông Thiên Lãnh vỗ ngực đùng đùng:
Vân Túy Nguyệt cười duyên một tiếng:
Đông Thiên Lãnh vội vàng đi lên chắp tay nói:
Vân Dương mỉm cười:
Cũng không dám!
Nguyệt tỷ như vậy là xem thường ta a!
Đông Thiên Lãnh lo lắng.
Vân Túy Nguyệt lắc đầu, khó xử nói:
Đông Thiên Lãnh tức giận, nhảy lên một, khẽ phất vạt áo, phù cái liền quỳ xuống:
Vân Túy Nguyệt choáng váng.
Vân Dương sao lại có thể lừa gạt một tên cực phẩm như vậy? Sao lại… quỳ xuống?
Nàng nhìn về phía Vân Dương với ánh mắt cầu giúp đỡ.
Vân Dương ho khan một:
Đông Thiên Lãnh kiên quyết quỳ:
Vân Dương thở dài:
“Ta còn có thanh danh a?”
Đông Thiên Lãnh lo lắng nói:
Nguyệt tỷ a a a…
Được a, Tiểu Lãnh.
Vân Túy Nguyệt bất đắc dĩ gọi một tiếng.
Đông Thiên Lãnh vậy mà được voi đòi tiên.
Vân Túy Nguyệt thở dài, ấm nhẹ nói:
Tiểu Lãnh, tỷ tỷ biết tâm ý của ngươi, ngươi có long như vậy, tỷ tỷ đã thỏa mãn, tỷ tỷ là người số khổ, lại nói nơi này cũng không phải là nơi người ngươi thường xuyên đến… mau dậy đi, tỷ tỷ nhận người huynh đệ như ngươi là được.
Tỷ tỷ vẫn coi ta là người ngoài!
Đông Thiên Lãnh càng nói càng thấy nhiệt huyết sối trào, một cỗ hiệp khí dâng lên từ đáy long:
Nhưng ta nói được thì làm được! Tỷ tỷ không đáp ứng, ta quyết không đứng dậy!
Được rồi được rồi…
Vân Túy Nguyệt bất đắc dĩ nói:
Đông Thiên Lãnh vui vẻ nhảy cẫng lên:
Hai mắt Vân Túy Nguyệt sang lên nhìn Vân Dương, nàng thực không rõ, gia hỏa này sao thần thông quảng đại đến vậy? Có thể khiến một tên công tử đại gia đại tộc bộ hắn lừa bán còn giúp đềm tiền…
Vân Túy Nguyệt nhẹ nhàng ấm áp nói:
Vàng mắt Đông Thiên Lãnh chốc liền đỏ lên:
------oOo------