Nguồn:
read.st
Nửa năm là thời gian đủ cho Trần Tiểu Thiên ngồi tàu biển chở khách chạy định kỳ đi vòng quanh trái đất lữ du những hai lần. Nhưng diễm phụ lại lơ đễnh khi nghe, có lẽ từ Ngũ Nguyên thành đến Nam hoang qua lại hết nửa năm, thời gian cũng không dài.
Diễm phụ cười nói:
Nhìn diễm phụ nở nụ cười mê hoặc, Trần Tiểu Thiên không khỏi lạnh cả người. Hắn miễn cưỡng cười nói:
Diễm phụ cười duyên nói:
Trần Tiểu Thiên mở trừng hai mắt, sau đó giơ ra một ngón tay:
Diễm phụ phớt giọng cười nói:
Trần Tiểu Thiên đáp:
Diễm phụ cười dài:
Trần Tiểu Thiên biện hộ nói:
"Vậy sao? Bất quá trên người của ngươi chỉ cần có dấu vết, thi đã là nô lệ rồi.
Diễm phụ cười nhạo nói tiếp:
Trần Tiểu Thiên vuốt dấu vết phía sau cổ, lộ ra một nụ cười khổ. Xem ra bản thân trở thành nô lệ là đã định rồi.
Tiểu tỳ dâng lên chén trà nhỏ, diễm phụ giơ chén nhỏ nhợt nhạt uống một hớp:
Hy Muội? CMN! Trần Tiểu Thiên lộ ra cổ quái vẻ mặt. Danh tự này nghe như sấm bên tai, mấy ngàn năm nay không có một người nào, không có một ai được đặt hai cái tên này: một là Hy Muội, hai là Đắc Kỷ. Họ đều là yêu phụ đại danh đỉnh đỉnh. Tại sao ả này không lấy tên Đắc Kỷ luôn đi, cho nó trùng tên trùng họ cho dễ gọi? Nghĩ đến nàng ta có thể mang thân phận Cửu Vĩ Yêu Hồ, Trần Tiểu Thiên kìm lòng không đậu nhìn hướng xuống dưới ngực nàng. Chỉ có hai vú, không thấy thêm. Ở dưới có tấm lụa lụa đỏ bao phu, cái mông đầy đặn tròn to lớn dị thường, nhưng nhìn không ra đuôi hồ ly.
Tô Hỷ Muội mị nhẵn khẽ chuyển:
Trần Tiểu Thiên vội ho một tiếng:
Tô Hỷ Muội trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc.
ít nhất Trần Tiểu Thiên cũng xem qua Phong Thần diễn nghĩa ba lần, Cửu Vĩ Hồ ly tinh, yêu tinh gà chín đầu chính đuôi gì đó, còn có một con Ngọc Thạch tỳ bà tinh nữa. Năm đó chính là ba tỷ muội nhà này làm cho Thương Trụ vương quốc phá người mất, có thể nói là tuyệt đại yêu Cơ.
Trần Tiểu Thiên thầm nghĩ, hôm nay được nhìn thấy dòng dõi của hồ tinh, quả nhiên danh bất hư truyền. Mặc dù hồ tinh ở đời sau Thương Trụ Vương này, tại thời không này vì sao trở thành một nữ chủ nhân của thương quán thì hắn không biết, nhưng loại my công chuyên dụ dỗ “trai tơ”, ăn mặc diêm dúa, và khí chất tàn nhẫn y hết như hồ tinh trong truyền thuyết. Bất quá nàng ta nếu chủ trì thương quán, rõ ràng cho thấy đang ẩn tàng thân phận. Nếu như vạch trần, chỉ sợ yêu phụ này lập tức giết hắn diệt khẩu mất.
Không đợi Tô Hỷ Muội mở miệng, Trần Tiểu Thiên vội vàng nói:
-Là ta nhận lầm người rồi.
Tô Hỷ Muội nhìn thật sâu Trần Tiểu Thiên một cái, sau đó phân phó tiểu tỳ:
Thấy tiểu tỳ lấy đồ ra, Trần Tiểu Thiên trong lòng nổi lên một trận kích động. Một thứ là nội y sexy mà hắn đem cầm ở tiêm cầm đồ, một cái khác chính là cai ba lô dính đầy bùn đất của hắn. hắn bị Qua Long đánh ngất xỉu, ba lô cũng bị bọn chúng cướp đi, không nghĩ lại tìm trở lại được.
Biết rõ trong ba lô là một đống vật phẩm hoàn toàn không ổn, nào là áo lót Lace, gây xoa bóp hiện đai chạy bằng pin năng lượng mặt trơi cực mạnh, áo mưa an toàn Durex, còn từ trên người Định Cường tim ra mấy hoàn thuốc, mấy thư bột phấn vụn...
Tất cả những thứ trên chang hữu dụng bằng một hộp diêm ở cái thế giới, nhưng Trần Tiểu Thiên không nhịn được sự kích động. Đây là hắn từ cái thế giới kia mang đến có chừng vật phẩm, là thứ liên lạc duy nhất với bản thân hắn ở “kiếp trước”.
Tô Hỷ Muội nói:
Trần Tiểu Thiên hắng giọng một cái, giải thích:
Tô Hỷ Muội cười duyên nói:
Trần Tiểu Thiên nói:
Vừa nói, Trần Tiểu Thiên vừa trong lòng suy nghĩ vẩn vơ, không biết con hồ ly tinh này mặc vào bộ nội y sexy hiện đại, có bộ dạng đặc biệt thế nào...
Tô Hỷ Muội vẫn tò mò giống như trước, nàng lật tới lât lui nhìn mấy lần, sau đó bảo:
Khuôn mặt lạnh như băng của Ngưng vũ đột nhiên cương cứng lại.
Tô Hỷ Muội không thèm nhìn chút nào, chỉ vào trong ba lô, cho người lấy ra một đống vật phẩm, hỏi:
Những thứ này để làm cái gì?
Cái này là...
Trần Tiểu Thiên cầm lấy bình diệu đầu hoàn (thuốc lắc), hồi lâu mới khó khăn nói:
Những thứ diệu đầu hoàn này có hai loại màu sắc, một loại màu hoa hồng đỏ, một loại màu xanh táo, phía trên còn điêu khắc ký hiệu kỳ dị. Không biết Định Cường liều mạng hay là hàng không kiểm tra an ninh quá lỏng lẽo, dám mang theo thuốc lắc cả bọc lên máy bay, quả là nhị thế tổ không sợ pháp luật mà.
Nghe nói là con cờ, Tô Hỷ Muội liền không hứng thú với chúng. Nàng như thế nào cũng không nghĩ ra những vật phẩm chế luyện tinh xảo này lại là dược vật độc hai.
Trần Tiểu Thiên không thể thêu dệt nổi nữa, Tô Hỷ Muội chỉ cái gậy xoa bóp đó hoàn toàn là đồ phảng chân. NÓ có quy đầu, dương vật đầy đủ mọi thứ. Nếu nó không phải có vong cao su chế thành mặt ngoài với toàn thân đen nhánh, thi hiển nhiên là một cái dượng vật nam nhân sống sờ sờ. cái thứ đồ giả này quá hiện đại, đủ chức năng, quả nhiên là thứ trợ giúp mang lại niềm hạnh phúc phụ trợ cho phụ nữ.
Trần Tiểu Thiên cười khan hai tiếng:
Tô Hỷ Muội ha ha cười nói:
Trần Tiểu Thiên cảm thấy rất lúng túng, một tầng lớp cổ trang có việc làm lương thiên lương cao hắn hoi, tự nhiên bị người coi thành chủ tiêm nhỏ chuyên buôn bán bao cao su, các vật phẩm sắc tình, cái tên Định Cường này đúng là hại bạn mà.
Tô Hỷ Muội không e dè đã cầm cái gậy xoa bóp, xem kỹ nói:
Trần Tiểu Thiên trong đầu linh quang chợt lóe, nghiêm nét mặt nói:
Phu nhân nói không sai, đây là thần cụ do Nam hoang Bộ Lạc dùng vu thuật chế luyện thành, chỉ cần theo nếp sử dụng, có thể làm người ta dục tiên dục tử, thật sự mạnh hơn người gấp trăm lần. Cho dù là cô gái có trinh liệt đến đâu đi nữa, dùng tới nó cũng khó mà tự giữ không tiết thân.
Thế à?
-----o0o-----
------oOo------