Nguồn:
read.st
Thích khách tàn bạo nhổ ngân châm trong mắt ra, sau đó mãnh liệt nhào đầu về phía trước, chủy thủ chớp động sắc xanh lạnh như răng nanh rắn độc đâm vào ngực Nguyệt Sương.
Nguyệt Sương tránh né muốn đứng dậy, nhưng trong nháy mắt cảm thấy chân nguyên hao tổn cực lớn, linh khí mới vừa rồi lưu chuyển một lần xong biến mất không thấy đâu nữa, đan điền băng hàn như cũ. Nàng chỉ miễn cưỡng ngồi dậy là đã suy yếu ngã xuống. Trần Tiểu Thiên thấy tình thế không ổn, hô lên một tiếng túm ngay bả vai Nguyệt Sương, kéo nàng hướng ra ngoài trướng.
Nhưng vào lúc này, một cổ kình khí hùng hồn từ lều phía bên phải đánh tới, da trâu dai như thế mà vỡ vụn, tung bay giống như một đám hồ điệp.
Hàn Canh một chưởng phách vỡ trướng da, chưởng lực mạnh mẽ khiến thích khách chấn bay sang một bên. Lúc này Đồng Trạch cùng các sĩ tốt đã trong doanh đã rối rít chạy tới. Hàn Canh vung ống tay áo lên, sải bước bước vào lều đã sụp một góc, trầm giọng nói:
Lời còn chưa dứt, một thanh trường kiếm từ ngoài lều xuyên vào, mang theo hàn quang lưu chuyển vô định, xuyên thấu cổ họng thích khách, lộ ra sau gáy hơn tất, bén nhọn dị thường.
Vô định kiếm. Thanh kiếm sắc bén nhất trong sáu danh kiếm của Thái Ất chân tông.
Hàn Canh dừng bước lại, lạnh lùng nói:
Trường kiếm thối lui khỏi xác, "vụt " một tiếng bay lui trở về vỏ. Tiếp theo đó, thân ảnh cao lớn của Thương Lạc Hiên xuất hiện từ ngoài trướng.
Hàn Canh nhìn y, sau đó lạnh như băng nói:
Sau đó quát lên:
Ngoài trướng lại vang lên một tiếng thở dài, một người đi vào, đó là Lân Thái Tuyền với thần thái tiêu điều:
Hàn Canh mày kiếm dựng lên, đang định hỏi thăm, Túc Vị Ương cùng Trác Vân Quân sóng vai đi vào. Trác Vân Quân một kiếm vạch cái khăn đen che mặt của thích khách, nén giận nói:
Hàn Canh điềm nhiên:
Lân Thái Tuyền thở dài nói:
Hàn Canh hỏi:
Lân Thái Tuyền lắc đầu, không lên tiếng.
Trác Vân Quân mặt phấn đỏ lên, cả giận nói:
Bọn họ cãi vã một hồi, Trần Tiểu Thiên cảm thấy tình hình càng ngày càng không ổn. Nguyệt Sương đầu vai giống như đóng băng rét lạnh, lộ ra từng luồng khí lạnh lẽo, trên mặt nàng phảng phất phù một tầng sương trắng, thân thể run rẩy mơ hồ, bỗng nhiên môi đào khẽ mở, phun ra một ngụm máu tươi.
Máu tươi rớt xuống đất, nghe tiếng "Lịch bịch " rung động, rõ ràng là mấy khối huyết băng ngưng kết.
Trần Tiểu Thiên chỉ vào máu tươi ngưng tụ thành khối băng, trong lúc cấp thiết không biết nên nói gì:
Nguyệt Sương đã lâm vào hôn mê, sắc mặt như tuyết trắng. Cho dù được bao bọc bởi tấm da lông thật dầy , nhưng trên người vẫn không ngừng có hàn khí túa ra.
Đồng Trạch đắp tấm da cuối cùng lên người Nguyệt Sương, sau đó ngồi xuống, đưa chậu than vào sưởi.
Trần Tiểu Thiên không nhịn được hỏi:
Đồng Trạch trầm mặc chốc lát, sau đó nói:
Tình hình này mới nghe qua cảm thấy rất quen thuộc, Trần Tiểu Thiên gãi gãi đầu, cẩn thận hỏi:
Đồng Trạch vẻ mặt kinh ngạc, giống như chưa từng nghe qua, ngạc nhiên hỏi:
CMN. Thì ra không phải! Trần Tiểu Thiên thở dài, nói:
Đồng Trạch vừa mừng vừa sợ:
Trần Tiểu Thiên lắc đầu nói:
Đồng Trạch cau mày nói:
Lần này, Trần Tiểu Thiên dùng sức gật gật đầu, nói:
Đồng Trạch do dự một chút, cuối cùng không yên lòng, lại hỏi:
Trần Tiểu Thiên khụ một tiếng:
Đồng Trạch nhìn Nguyệt Sương đang hôn mê bất tỉnh, không khỏi bất ra một tiếng thở dài.
Trần Tiểu Thiên trong đầu đang điên cuồng xoay chuyển các ý niệm. Mới vừa rồi thích khách la "Dư nghiệt họ Tần", vậy Nguyệt Sương là hậu nhân của người ho Tần, Tần nào, chẳng lẽ Tần Thủy Hoàng? Khó trách Vương Triết trong quân trên dưới để ý như vậy. Người muốn ám hại nàng có phải là người của Lưu Bang hay Hang võ gì không?
Sáng sớm hôm đó, Trần Tiểu Thiên lười biếng ngồi ở trên sườn núi, nhàm chán cắn một cọng cỏ khô.
Vụ ám sát tối hôm qua tựa hồ không có phát sinh, cái lều rách tan tành bị dời đi, thay đổi bằng cái khác, thi thể tên thích khách cũng không biết tung tích đi đâu.
Trong sứ giả đến đây bái kiến chưởng giáo có lẫn thích khách, để cho Thái Ất chân tông trên dưới mất hết mặt mũi. Lân Thái Tuyền ra lênh các đệ tử phải ở lại bên trong trướng, không cho đi loạn trong quân doanh.
Lệnh cấm này không liên quan đến Trần Tiểu Thiên. Là khách từ thế giới khác tới, thời gian trôi qua của hắn hết sức nhàn nhã. Soái trướng Vương Triết đèn trắng đêm không tắt, hiển nhiên đang bận đại sự, không rảnh tìm hắn tìm hiểu và kiểm tra Sinh tử căn.
Chiến đấu ngày hôm qua chỉ có một phương trận bộ binh, Trần Tiểu Thiên nguyên tưởng rằng quân đoàn này nhân số không phải là quá nhiều. Nhưng lúc này chân chính thấy doanh trướng đại quân, Trần Tiểu Thiên mới phát hiện nó vượt xa tưởng tượng của hắn.
-----o0o-----
------oOo------