Nguồn:
read.st
Lân Thái Tuyền vẫn dùng giọng hài hòa:
Túc Vị Ương vẫn không nói một lời, dưới ánh trăng, chuôi trường kiếm quái dị trên vai giống như một phi long uốn éo, tựa hồ tùy thời cũng sẽ phá không bay đi.
Đồng Trạch xuôi tay đứng thẳng một bên, mặt không chút biểu tình, tựa hồ không nghe thấy bọn họ nghị luận. Bọn bốn người đi xa, hắn mới dẫn Trần Tiểu Thiên tiến vào soái trướng.
Xem ra Đồng Trạch nói vật tư cạn kiệt xác thực không sai, ngay cả trướng của chủ soái trung quân cũng không có chút nến, mà là đốt mấy cành tùng chiếu sáng. Bên trong trướng trần thiết đơn giản, chỉ có một án bằng, trên mặt đất để mấy cái bồ đoàn, vẫn không rời bản sắc Đạo gia.
Một thân ảnh đứng trước mộc bình, đang xem kỹ một bản đồ khổng lồ trên vách. Bóng lưng của y cũng không cao lớn, nhưng Trần Tiểu Thiên vừa bước vào trướng, tâm thần đã bị hấp dẫn. Hắn kìm lòng không đậu thả chậm cước bộ, hoàn toàn không có chú ý tới Đồng Trạch đã lặng yên không nói một tiếng thối lui ra ngoài.
Vương Triết nhìn chăm chú vào bản đồ, ngón tay chậm rãi quẹt qua, chuyển về góc dưới của bản đồ. Bỗng nhiên y vương vai, bóng lưng nháy mắt trở nên hùng vĩ, giống như một ngọn núi cao không thể chạm tới, tản mát ra khí thế bức người, ngay cả ánh lửa phát ra từ cành tùng cũng bị đè nén ảm đạm hẳn.
Trần Tiểu Thiên cổ họng phát khô, hắn cảm thấy mình tựa như đối mặt với một vòng mặt trời chói chang, mặc dù y không xoay người lại, nhưng thân thể của hắn giống như bị y nhìn thấu từ trong ra ngoài.
Ngọn lửa như mỉm cười nhảy múa, ánh sáng một lần nữa trở nên sáng rõ. Khí thế bức người từ từ tiêu tán, người đứng trước bản đồ từ từ xoay người lại.
Trần Tiểu Thiên vất vả thở phào, trên trán toát lớp mồ hôi lạnh. Ngoài dự liệu của hắn, vị Thái Ất chân tông chưởng giáo, Tả võ vệ đại tướng quân thanh danh hiển hách này có mặt mũi thanh thoát và trẻ hơn Lân Thái Tuyền nhiều. Dưới hàm râu dài đen như mực, tựa hồ ông ta không lớn hơn Hàn Canh bao nhiêu. Người này chắp hai tay sau lưng, thân hình như hạc đứng giữa đình, phảng phất không có bất kỳ mưa gió nào có thể thổi bay. Cặp mắt đen nhánh trầm tĩnh, thần quang nội liễm, cho thấy tuổi của ông ta tuyệt không phải nhỏ như nhìn qua đơn giản như vậy.
Khác với cái hiểu của Trần Tiểu Thiên về đạo gia và sự tưởng tượng về Đạo gia chưởng giáo, vị này thân kiêm quân chức tướng quân, khí chất khác thường.
Vương Triết bảo:
Trần Tiểu Thiên cố hết sức nuốt nước bọt. Người trước mắt này không phải là Lân Thái Tuyền hoặc là Đồng Trạch, hắn bịa chuyện xưa nói ra chỉ sợ không kể được một câu đã bị vạch trần tại chỗ rồi.
Đây là một canh bạc. Nếu như không thể thắng được sự túi nhiệm của Vương Triết, hắn không chừng sẽ nguy hiểm đến tánh mạng ngay lập tức. Nhưng làm sao cho ông ta tin tưởng hắn đây?
Trần Tiểu Thiên khẩn trương suy tư một lúc lâu, cuối cùng cắn răng:
Vương Triết đứng chắp tay, thản nhiên nói:
Trần Tiểu Thiên hạ quyết tâm nói Thật:
Trần Tiểu Thiên đem mọi chuyện đã phát sinh trên người mình kể từ đâu chí cuối cho Vương Triết nghe, xong rồi kết chuyện:
Trần Tiểu Thiên nói xong, không khỏi chột dạ. Lời nói này thật là giống nói quỷ nói mơ, ngay cả hắn là người trong cuộc cũng cảm thấy không ổn. Nhưng Vương Triết lẳng lặng nghe, trên vẻ mặt không có bất kỳ biến hóa nào.
Nói đến từ ngữ xa lạ nay. Vương Triết chần chừ một chút:
Trần Tiểu Thiên hồi tưởng:
Vương Triết nghe cực kỳ chăm chú, Trần Tiểu Thiên bỗng nhiên thất thanh:
Định Cường đã nói, thế giới hắn sống có nhiều khe hở thời gian và không gian, liên kết cùng với các thế giới bình hành khác. Con người có thể xuyên qua các cửa sổ thời không này, xuyên việt đến một thời không khác.
Vương Triết chậm rãi nói:
Ta không biết cái gì là Thời không chỉ môn. Nhưng trên người của ngươi có Sinh tử căn, đó là thư ta bình sinh mới thấy lần đầu.
Sinh tử căn?
Trần Tiểu Thiên dám thề cho tới bây giơ hắn chưa bao giờ nghe qua thư đồ vật như vậy.
Vương Triết giơ tay lên chỉ, xa xa một chút, Trần Tiểu Thiên câm giác phía bên phải huyệt Thái Dương của mình nhất thời truyền đến một luồng nhiệt ấm áp.
Trần Tiểu Thiên đột nhiên nhớ tới cỏ xanh trong lều. Chỉ ngắn ngủn hai tiếng đồng hồ mà hắn đã có thể làm cỏ nảy mầm, mọc tới đầu gối. Chẳng lẽ là bởi vì trên người hắn có Sinh tử căn? Nhưng hắn nhớ được mình ở địa cầu không có loại năng lực đặc thù này. hắn trồng hoa hoa cỏ cỏ, thậm chí so với người khác còn chết nhanh hơn. Chẳng lẽ là lúc xuyên việt, luồng sét kia đánh trúng hắn tạo ra, hay la luồng sét khi hắn đứng trên sân thương tòa nhà?
Trần Tiểu Thiên khẩn trương suy tư, hóa tử khí thành sinh cơ, có phải có nghĩa là sau khi tiếp xúc qua tử vong, những hơi khí tử vong kia trải qua Sinh tử căn trên người hắn sẽ chuyển thành năng lượng cần cho sinh mênh?
Trải qua hiện đại văn minh giao huấn, Trần Tiểu Thiên bản năng không tin loại thần thoại này. Nhưng nghĩ đến chuyên sau khi xuyên việt gặp phải những thú nhân hóa thành sư tử mạnh mẽ kia, rồi cái búng tay phóng ra Liệt Hỏa kia, sự tin tưởng của hắn có chút dao động. Dù sao, đây không phải là cái thế giới mà cuộc sống của hắn đã từng trải qua.
Trần Tiểu Thiên nhíu lông mày nghỉ một lát, sau đó hỏi:
Vương Triết thản nhiên đáp:
Ánh mắt của y sáng quắc nhìn Trần Tiểu Thiên:
Nguyên lại là y đoán. Trần Tiểu Thiên thất vọng. Chợt nghĩ tới Lân Thái Tuyền khi gặp phải hắn cũng lộ ra ánh mắt kỳ quái. Lão nhân kia hơn phân nửa là nhìn ra dương khí phát ra trên người hắn, nói không chừng còn xem hắn là đại cao thủ, không trách được nói tốt thay hắn như vậy.
Trần Tiểu Thiên vẫn chưa từ bỏ ý định:
Vương Triết nói:
Theo đạo lý mà nói, đúng là như thế chỉ bất quá...
Chỉ bất quá cái gì?
Vương Triết nhìn thật sâu vào hắn một cái:
Trần Tiểu Thiên ngơ ngác một chút, sau đó lắc đầu.
-----o0o-----
------oOo------