Nguồn:
read.st
Trần Tiểu Thiên nghĩ nhanh cực kỳ, bắt đầu diễn dịch và thêu dệt chuyện cổ tích mà hắn có lần kể cho Lân Thái Tuyền một lần nữa. Đồng Trạch nghe cực kỳ nghiêm túc, nghe nói hắn là thương nhân, liền hỏi:
Trần Tiểu Thiên lúc này ngay cả một cái địa danh cũng không nói được, không thể làm gì khác hơn đành hàm hồ đáp:
Đồng Trạch lại cười nói:
Trần Tiểu Thiên nhìn lại áo trong của mình một chút, đọc nhãn hiệu trên đó, kiên trì đáp:
Đồng Trạch nhăn trán vắt lông mày suy tư, Armani? Chẳng lẽ là cái bộ tộc này sống ở nam hoang?
Trần Tiểu Thiên linh cơ chợt động, kéo ba lô ra, lấy cai bóp da nói:
Đồng Trạch lúc này bất chợt mắt lộ ra tinh quang, trầm giọng nói:
Ngoa lặc cá tào! Trần Tiểu Thiên không nghĩ là hắn có phản ứng mãnh liệt như vậy, không phai chỉ là một cai bóp da sao? Hơn nữa lại trống không, một phân tiền y có muốn dùng cũng không dùng được a.
Trần Tiểu Thiên đưa bóp da tới, Đồng Trạch không để ý, mà là cầm lấy cái bao lưng của hắn, học theo động tác của hắn, cẩn thân keo tơi keo lui cai khóa kéo. Kéo ra, khép lại, sau đó lại kéo ra lần nữa. Y tái diễn chuyên khép mở khóa kéo, ánh mắt càng ngày càng nóng bỏng.
Khóa kéo! Trần Tiểu Thiên hiểu rằng hấp dẫn ánh mắt Đồng Trạch không phải là cái bóp da kia, mà là khóa kéo bằng kim khí trên ba lô!
Ở cái thế giới bên kia của Trần Tiểu Thiên, loài người đại quy mô sử dụng khóa kéo vơi thời gian khoang một thế kỷ. Nhưng hiện giờ, người hiện đại đã tập thành thói quen mua vật phẩm có khóa kéo, lấy sự dễ dàng và thực dụng của nó mặc nhiên làm thay đổi cuộc sống của con người. Khóa kéo, cũng giống như ứng dụng của năng lượng nguyên tử, được coi là mười đại phát minh tối trọng yếu của thế kỷ hai mươi.
Nhìn Đồng Trạch chớp động ánh mắt, Trần Tiểu Thiên có loại cảm giác như mộng ảo. Một văn chức quan quân quân đội cổ đại đang nghiêm túc xem kỹ một cái khóa kéo sản xuất ở thế kỷ hai mươi mốt! Cảm giác này giống như một người thấy Trương Phi ăn MacDonald, Dương quý phi nhảy disco trong vũ trường vậy!
Đồng Trạch luôn miệng than thở:
Y giương mắt, khâm phục nói:
Ngoa lặc cá tào! Trần Tiểu Thiên cảm thấy xấu hổ, ở thế giới của hắn, khóa kéo chỗ nào mà chẳng có, nhưng hắn cho tới bây giờ không hề nhìn kỹ qua, đối với kết cấu của khóa kéo không biết gì cả. Mà Đồng Trạch chỉ nhìn một cái liền nhân ra mấu chốt bên trong đó, rõ ràng nhãn lực cùng khả năng nắm bắt nhanh nhẹn mạnh hơn hắn nhiều.
Đồng Trạch cẩn thận xem kỹ một lúc lâu mới lưu luyến để ba lô xuống:
Trần Tiểu Thiên gãi gãi đầu:
Phec mơ tuya, à không.... Khóa kéo!
Một thước giá bao nhiêu ngân lượng?
Ngân lượng? Trần Tiểu Thiên đối với hóa tệ của cái thế giới này không biết gì cả, do dự đưa ra hai ngón tay.
Đồng Trạch cười khổ nói:
Trần Tiểu Thiên vội vàng nói:
Đồng Trạch trầm ngâm chốc lát:
Trần Tiểu Thiên đối với giá trị ngân lượng không biết gì cả, hắn do dự một chút, cẩn thân hỏi:
Đồng Trạch cười nói:
Trần Tiểu Thiên tính toán cực kỳ nhanh, trong lòng nổi lên một trận cuồng loạn, mười hai thước khóa kéo là có thể đổi lại một con Chiến thú?
Vụ làm ăn này xem ra là có món lãi kếch sù quá đi? Hắn mặc dù không biết công nghệ chế tạo khóa kéo, nhưng giá vốn tuyệt đối không vượt qua một phần trăm một con Chiến thu, ít nhất là gấp trăm lần lợi nhuận!
Một đoạn danh ngôn xuất hiện ở trong đầu Trần Tiểu Thiên: một khi có lợi nhuận thích ứng, cái gan của con người sẽ lớn hẳn lên.
Nếu có mười phần trăm lợi nhuận, con người bảo đảm sẽ làm nếu có hai mươi phần trăm lợi nhuận, họ sẽ sinh động hẳn lên nếu có năm mươi phần trăm lợi nhuận, ho sẽ bí quá hoá liều và vì trăm phần trăm lợi nhuận, họ dám chà đạp hết thảy luật pháp nhân gian còn với 300% lợi nhuận, ho dám phạm bất kỳ tội nào, thậm chí liều chết bất chấp nguy hiểm.
còn đây là lợi nhuận gấp trăm lần, một vạn lần! Trần Tiểu Thiên có chút khó tin nhìn cái khóa kéo, thật không nghĩ tới chuyên vô duyên vô cớ mình đụng tới một cơ hội thương mại lớn như vậy. Nhưng vấn đề là, tạm thời khoan nói đến hắn kiếm số tiền này có ý nghĩa hay không. Trước mắt, hắn phải chọn mua nguyên liệu như thế nào? Làm sao chế tạo sản xuất ra chúng đây?
Trần Tiểu Thiên nói:
Đồng Trạch thản nhiên nói:
Đồng Trạch bỗng nhiên dừng lại, ngó chừng Trần Tiểu Thiên, mỉm cười nói:
Vẻ mặt Đồng Trạch khiến cho sau lưng Trần Tiểu Thiên nổi một trận phát rét, han cười khan nói:
Đồng Trạch mỉm cười:
Vừa nói vừa chắp tay thật sâu thi lễ.
Hiểu lầm đã thành, da mặt Trần Tiểu Thiên dầy, cũng không thèm giải thích. Hắn không nhịn được hỏi:
Đồng Trạch cười đáp:
Trần Tiểu Thiên vẫn không rõ:
------oOo------