Nguồn:
read.st
Lúc này Bạch tiền bối đưa tay đến trên mặt đất rồi kéo một cái, sau đó một thứ giống như một ngọn lửa di động bị Bạch tiền bối kéo từ trong lòng đất ra.
Diệp Tư tò mò hỏi.
Bạch Tôn Giả vừa nói vừa cẩn thận thiết lập mấy tầng phong ấn cho thứ này, sau đó thu nó vào trong một cái bình to.
Diệp Tư nhớ lại nội dung trong một quyển sách cổ mà cô đã từng xem qua.
Nghe nói trong tu chân giới có một loại linh mạch biến dị, không quản ngàn dặm xa xôi chạy tới nơi có lượng lớn tu sĩ tụ tập. Năng lực ẩn nấp của nó mạnh chẳng kém gì đao cổ vô hình, tu sĩ bình thường khó mà cảm ứng được chúng nó.
Sau khi đến mai phục bên cạnh các tu sĩ, nó giống như một quả bom nổ chậm, ngày nào đó đột nhiên tâm tình của nó không tốt thì... ầm~~, nổ tung ngay.
Có rất nhiều loại nguyên nhân khiến tâm tình của nó không tốt. Có thể là do các tu sĩ lớn tiếng trong lúc huấn luyện, có thể là do hôm nay các tu sĩ quá lười biếng không ra tập thể dục buổi sáng, có thể là do tu sĩ nào đó thất tình uống nhiều rượu, thậm chí có thể là do tu sĩ nào đó vô tình khạc nhổ đàm vào nơi nó ẩn nấp.
Tóm lại, đủ loại chuyện trên trời dưới đất đều có thể trở thành nguyên nhân khiến nó nổ tung. Khi tiếng ầm~ kia qua đi, trong những tu sĩ ở chỗ đó, người nào thực lực còn yếu hay chạy trốn chậm thì đều về chầu ông bà hết.
Hiện nay rất nhiều đại môn phái đều thiết lập kết giới phòng ngự toàn diện, ngay cả dưới lòng đất cũng vô cùng kiên cố, một phần cũng là vì để đề phòng loại linh mạch tai ương này.
Bạch Tôn Giả lại nói:
Ba con hải yêu nghe đến chỗ này, mồ hôi tuôn như mưa. Chúng nó không hề hay biết dưới chân mình lại ẩn nấp một thứ nguy hiểm như vậy. Nhưng mà cả ba chúng nó và Vương Bình đều không nắm giữ đao ý hay kiếm ý, tại sao vật này lại mai phục dưới chân chúng nó chứ?
Tống Thư Hàng cũng bu lại, tò mò hỏi.
Bạch Tôn Giả đóng bình lại sau đó bố trí thêm mấy phong ấn lên trên bình, lúc này mới cảm thấy yên tâm.
Tống Thư Hàng nuốt nước miếng hỏi.
Tu sĩ vốn đã bị thiên kiếp chèn ép, mỗi khi tấn thăng một cảnh giới sẽ bị thiên kiếp lấn áp một phen. Vậy mà dưới lòng đất lại còn ẩn nấp loại sát thủ tu sĩ thế này, các tu sĩ biết sống sao đây?
Bạch Tôn Giả đáp.
Tống Thư Hàng đần mặt nhìn Bạch Tôn Giả.
Bạch Tôn Giả nói:
Tống Thư Hàng:
Nhưng hôm nay ta gặp được rồi này.
Có lý, điều này chứng tỏ rằng ngươi cũng may mắn đấy.
Bạch Tôn Giả nói.
Tống Thư Hàng:
-...
Nếu như không có Bạch tiền bối ngài ở đây, sợ rằng ta đây không phải gặp may, mà là gặp tai ương mới đúng.
Hơn nữa, tỷ lệ đụng phải linh mạch tai ương thấp như vậy mà hắn cũng gặp được... Có khi nào ngày mai hắn đi vệ sinh, bồn cầu bỗng dưng nổ tung không?
Huấn luyện viên, bây giờ ta học ích cốc thuật còn kịp không vậy?
Sau khi phong ấn kỹ linh mạch tai ương, Bạch tiền bối ném nó cho Tống Thư Hàng:
Tống Thư Hàng luống cuống tay chân đón lấy cái bình. Bạch tiền bối phải cẩn thận chút chứ, thứ này là một quả bom có thể nổ bất cứ lúc nào, lỡ may rớt bể làm nổ tung thì sao?
Tống Thư Hàng lại đưa cái bình cho Bạch Tôn Giả.
Bạch Tôn Giả cười nói.
Tống Thư Hàng hỏi.
Bạch Tôn Giả lấy điện thoại ra, bấm một dãy số nào đó.
Chuông reo đến tiếng thứ năm thì có người bắt máy.
Bên kia truyền tới một giọng nam hùng hồn, giọng cực vang.
Bạch Tôn Giả đáp.
Nam tử kia cười nói.
Bạch Tôn Giả nói tiếp.
Nam tử cười lớn.
Bạch Tôn Giả trả lời.
Nam tử kia hỏi.
Bạch Tôn Giả bổ sung thêm:
Ta cũng ở đó, nếu ngươi không tìm được hắn thì có thể tới tìm ta.
Khu Giang Nam à? Để ta xem thử, ok, không thành vấn đề. Vào thứ hai, người của ta sẽ đến khu Giang Nam tìm Bá Đao đạo hữu.
Giọng của nam tử vang vọng qua điện thoại.
Bạch Tôn Giả đáp.
...
Sau khi nói chuyện với nam tử kia xong, Bạch Tôn Giả lại đưa số điện thoại của đối phương cho Tống Thư Hàng để hắn lưu lại, phòng khi cần đến.
Tống Thư Hàng lưu số vào điện thoại rồi hỏi.
Bạch Tôn Giả trả lời.
Tống Thư Hàng hiếu kỳ hỏi.
Bạch Tôn Giả nói:
Có hứng thú với những vật có tính gây nổ, lại còn nghiên cứu chuyên sâu về thiên kiếp.
Đến lúc đó, có nên thảo luận với Bỉ Ngạn Ma Quân về khả năng thiên kiếp sẽ hiện đại hóa, biến thành rừng súng mưa đạn không nhỉ?
Dù gì Bỉ Ngạn Ma Quân cũng là một người nghiên cứu chuyên sâu về vũ khí hiện đại và vật có tính gây nổ, nói không chừng sẽ cảm thấy hứng thú với chủ đề này cũng nên?
Bạch Tôn Giả duỗi người.
Tống Thư Hàng hỏi.
Bạch Tôn Giả lại nói:
Dùng chiếc xe này đưa ta đi học?
Bạch tiền bối, xin đừng làm vậy mà, như vậy chói mắt lắm.
...
Tộc địa Sở gia.
Chỉ trong nháy mắt, Bạch Tôn Giả đã mang theo Tống Thư Hàng xuất hiện trên không trung.
Trong tộc địa của Sở gia rất yên tĩnh.
Đám người tập kích Sở gia lúc trước đều bị Bạch tiền bối two hạ gục, sau đó bị giao cho các đệ tử của Sở gia xử lý. Sở gia muốn chém muốn giết gì thì tùy, Tống Thư Hàng không định can thiệp vào.
Lúc Tống Thư Hàng xuất hiện cũng không làm kinh động đến các đệ tử của Sở gia, hắn mang lão tổ Sở gia ra khỏi thế giới hạch tâm, lặng lẽ đưa vào nơi trong yếu trong Sở gia.
Tống Thư Hàng nói.
Bạch Tôn Giả hỏi.
Tống Thư Hàng bình tĩnh trả lời.
Bạch Tôn Giả:
-...
Thương thế của lão tổ Sở gia không còn gì đáng ngại nữa, sau khi thu xếp ổn thỏa cho lão tổ Sở gia, Bạch Tôn Giả lại dùng lực lượng không gian mang Tống Thư Hàng trở lại khu Giang Nam.
Sau khi trở lại phòng mình, Tống Thư Hàng tắm rửa rồi leo lên giường ngủ một giấc ngon lành.
Chuyến đi thăm dò cấm địa lần này mệt chết rồi.
Giờ hắn phải ngủ đủ mười tiếng, dù là ai cũng đừng hòng đánh thức hắn dậy.
××××××××××××××××××××
Sáng sớm hôm sau.
Lúc các đệ tử Sở gia tỉnh dậy, bọn họ phát hiện lão tổ nhà mình lại trở về một cách thần kỳ.
Hiện tại lão tổ vẫn đang trong trạng thái hôn mê, nhưng tổng thể đã không có vấn đề gì nữa, thương thế cũng được chữa trị kịp thời, đoán chừng ngủ thêm chút thời gian nữa sẽ tỉnh lại.
Cả Sở gia rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm, ai nấy đều vui mừng phấn khởi.
...
Cả Sở gia vui mừng hân hoan, vì vậy tin tức Sở gia lão tổ đã trở về từ trong cấm địa rất nhanh bị một số tu sĩ tà đạo cố ý lấy được.
Những tu sĩ tà đạo này là đồng đảng của đám người tập kích Sở gia. Bọn chúng vẫn luôn mai phục ở chỗ tối, giám thị nhất cử nhất động của Sở gia.
Nhưng lần trước, đám đồng bạn xông vào Sở gia đã bị một vị cường giả thần bí miểu sát trong một chiêu. Nhóm tu sĩ tà đạo ẩn nấp bị giật mình, không dám lộ mặt nữa, sợ bị vị cường giả thần bí kia tiện tay giết chết.
Nhưng hôm nay bọn chúng nghe được tin tức Sở gia lão tổ còn sống trở về từ cấm địa, trong lòng lại rục rịch.
Từ trong cấm địa trở về, chắc hắn Sở gia lão tổ có thu hoạch không nhỏ?
Lúc ấy có rất nhiều tu sĩ xông vào cấm địa cùng Sở gia lão tổ, nhưng ngoại trừ Sở gia lão tổ, những người khác đều không tin tức gì cả.
“Trạng thái của Sở gia lão tổ thế nào? Có lấy được tin tức cụ thể không?”
“Lão già ấy còn đang hôn mê, hẳn là bị thương khi ở trong cấm địa, tình báo tuyệt đối đáng tin.”
“Còn những đồng bạn của chúng ta bị Sở gia bắt được lúc trước thì sao?”
“Không biết, vẫn đang tiếp tục điều tra tin tức về nhóm đồng bạn tiến vào Sở gia lúc trước, mong là bọn họ còn sống.”
“Vậy cao thủ thần bí kia còn ở Sở gia không?”
“Chưa xác định được, nghe nói có thể chính cao thủ kia là người đưa Sở gia lão tổ trở về.”
“Vậy cứ đợi, nếu cao thủ kia đã rời đi, chúng ta sẽ hành động!”
Đám tu sĩ tà đạo âm thầm trao đổi với nhau.
Lúc này, bọn chúng hận không thể xông vào Sở gia bắt trói Sở gia lão tổ mang đi lần nữa, đoạt lấy thu hoạch mà đối phương lấy được từ trong cấm địa.
Nhưng bọn chúng lại sợ vị cao thủ vừa ra tay đã hạ gục toàn bộ người tập kích.
Có điều bảo vật động lòng người.
Bọn họ định âm thầm quan sát thêm một đoạn thời gian, một khi xác định vị cao thủ kia đã rời đi, bọn họ sẽ tổ chức xông vào Sở gia một lần nữa. Sau khi đoạt lấy bảo vật của Sở gia lão tổ, bọn họ sẽ lập tức phân tán ra chạy thoát thân!
Bọn họ không tin cao thủ thần bí kia sẽ vì Sở gia mà đuổi giết bọn họ khắp thế giới.
...
Trong khi các tu sĩ tà phái đang lên kế hoạch ra tay với Sở gia lần nữa, lúc này trên Linh Điệp Đảo.
Vũ Nhu Tử chân đạp phi kiếm, thuần thục phi hành trên không trung.
Phương pháp của Tam Lãng tiền bối quả nhiên tuyệt diệu. Cô nghĩ biện pháp từ trên cao nhảy xuống, khi rơi xuống đến 2/3, quả nhiên tiềm năng bùng nổ. Sau đó cô thuận lợi nắm giữ bí quyết ngự kiếm phi hành.
Vũ Nhu Tử Vui vẻ nói.
Linh Điệp Tôn Giả giật khóe miệng cố nặn ra một nụ cười.
Vũ Nhu Tử cười ngọt ngào nói.
Cũng không biết Sở gia bây giờ thế nào rồi?
Bạn tốt Sở Xuân Huỳnh của cô có khỏe không?
Linh Điệp Tôn Giả đưa tay rạch một cái, một đạo kiếm quang lóe lên đáp xuống bên cạnh hắn. Theo như tin tình báo mới nhất mà hắn nhận được, Tống Thư Hàng tiểu hữu và Bạch Tôn Giả đã kết thúc chuyến thám hiểm cấm địa, cũng mang lão tổ Sở gia trở lại.
Nhưng mấy tên không có mắt bên ngoài Sở gia lại đang rục rịch.
Vừa hay... bây giờ Vũ Nhu Tử đã tấn thăng cảnh giới tứ phẩm, để Vũ Nhu Tử ra tay giải quyết đám người không có mắt người kia để luyện tay cũng được, thuận tiện cũng để nó chơi vui vẻ.
Linh Điệp Tôn Giả âm thầm hạ lệnh cho điệp yêu.
Đúng vậy, trong những tin tức mà đám tu sĩ tà phái kia tự nhận là đáng tin, có không ít là do thuộc hạ của Linh Điệp Tôn Giả cố tình cung cấp cho.
------oOo------