Nguồn:
read.st
Bạch Tôn Giả quay đầu lại liếc mắt nhìn Tống Thư Hàng:
Nhưng ta không thể đưa ngươi qua đó được.
Tại sao chứ?
Tống Thư Hàng tò mò hỏi lại.
Bạch Tôn Giả vừa lái xe vừa nói.
Tống Thư Hàng ngu người.
Đậu xanh, ta sắp độ thiên kiếp rồi ư?
Dù biết mình đã thông hết bốn mạch, nhưng Tống Thư Hàng vẫn cảm thấy chắc phải còn lâu lắm mình mới độ thiên kiếp.
Dù sao thì lúc nghỉ hè hắn vừa mới độ thiên kiếp xong, tiềm thức cảm thấy lần độ thiên kiếp sau của mình phải lâu lắm mới tới.
Nhưng nay có Bạch Tôn Giả nhắc nhở, Tống Thư Hàng mới nhận ra thiên kiếp của mình đã xắn sẵn tay áo, chuẩn bị tới thăm hỏi mình bất kỳ lúc nào.
Tống Thư Hàng nói:
Bạch Tôn Giả, ta hoàn toàn không biết gì về thiên kiếp độ tứ phẩm hết, thậm chí ta còn không biết trận pháp độ kiếp cần bố trí khi độ thiên kiếp tam phẩm tấn cấp tứ phẩm luôn!
Không sao đâu, ta biết rõ ngươi hoàn toàn không biết gì về thiên kiếp tứ phẩm. Nên ta đề cử một thứ tốt cho ngươi này.
Bạch Tôn Giả nói:
Thực ra Bạch Tôn Giả không hề lo lắng trước việc độ thiên kiếp tứ phẩm của Tống Thư Hàng. Tống Thư Hàng khác với những người khác, bởi vì hắn có được một linh quỷ trình độ ngũ phẩm. Linh quỷ và chủ nhân là một thể, lúc độ thiên kiếp, Diệp Tư có thể thoải mái ra tay giúp đỡ Tống Thư Hàng, cũng sẽ không bị thiên kiếp coi như ngoại lực mà tăng cao cường độ của thiên kiếp.
Tống Thư Hàng nghe vậy thì lập tức mở điện thoại lên.
Chẳng mấy chốc hắn đã phát hiện tập tin ‘cảm nghĩ khi bàn việc độ thiên kiếp tứ phẩm’ do Linh Điệp Tôn Giả đưa lên.
Tống Thư Hàng nhanh chóng tải tập tin này xuống.
Bên trong nói rất rõ về quá trình cơ bản lúc độ thiên kiếp tứ phẩm. Hơn nữa còn giải thích từ góc độ của mộ vị tôn giả về những thứ cần chú ý trong lúc độ thiên kiếp, cũng như các cách giải quyết hữu hiệu.
Ba mươi hai cái like!
Bạch Tôn Giả nói.
Tống Thư Hàng:
Bạch Tôn Giả bây giờ vẫn đang lái xe chạy băng băng trên đường, nếu hắn bỗng vèo một cái biến mất thì Tống Thư Hàng và những người khác có mặt ở trong xe sẽ bị tai nạn mất.
Bạch Tôn Giả hãm phanh, cũng dừng xe lại đàng hoàng.
Sau khi ngừng xe xong, Bạch Tôn Giả đột nhien lại nói:
Đúng rồi, Thư Hàng này, ngươi và linh quỷ Diệp Tư có thể cộng hưởng thị giác không?
Được chứ, ngoại trừ cộng hưởng thị giác ra thì còn có thể cộng hưởng trí nhớ, ta và cô ấy có thể truyền trí nhớ cho nhau,
Tống Thư Hàng đáp.
Hắn và Diệp Tư vẫn luôn tăng mạnh liên hệ khế ước linh quỷ của cả hai.
Bạch Tôn Giả nói.
Tống Thư Hàng vội nói.
Diệp Tư vốn đang xem phim trong tivi ở ghế sau. Nghe vậy thì ngẩng đầu lên:
Ơ? Bạch tiền bối, ta và Tống Thư Hàng là một thể, ta qua đó liệu có sao không?
Yên tâm đi, chỉ cần không phải bản thể của Tống Thư Hàng qua thì sẽ không sao cả.
Bạch Tôn Giả nói.
Diệp Tư suy nghĩ một lúc rồi nói:
Tuy rằng còn tiếc bộ phim đang xem dở, nhưng nghĩ ra thì việc thu thập tin tức về thiên kiếp tứ phẩm cho Tống Thư Hàng vẫn quan trọng hơn.
Bạch Tôn Giả cầm tay Diệp Tư rồi nói:
Nói xong, không đợi Tống Thư Hàng đáp lại thì Bạch Tôn Giả và Diệp Tư đã biến mất tiêu.
Tống Thư Hàng:
Bạch tiền bối ơi, ta không có bằng lái!
Chiếc xe này thuộc dạng xe biển vàng, bằng lái của Tống Thư Hàng là bsp. Nhưng Tống Thư Hàng đã vèo một phát đi đến chỗ Tô Thị A Thập Lục mất rồi.
Tống Thư Hàng nhìn chiếc xe dài mười mét này, thầm thở dài một phen.
Giờ làm sao đây?
Trên con đường này lắm xe chạy qua chạy lại, Tống Thư Hàng căn bản không cách nào thu nó vào trong vòng tay không gian được. Nếu như một chiếc xe dài hơn mười mét đột nhiên biến mất trước mắt bao người thế này thì ngày mai sẽ lên trang đầu trên báo mất.
Làm sao đây?
Có nên cầu cứu chú cảnh sát giao thông không nhỉ?
Thôi bỏ đi.
Nếu lúc này chú cảnh sát giao thông tới thì nhất định sẽ gây ra rất nhiều hiểu lầm và phiền toái không cần thiết.
Ví như trước đó là ai lái chiếc xe này tới đây? Người lái xe đã đi đâu rồi? Chủ xe là ai? Có phải các người trộm xe hay không... vân vân và mây mây.
Tống Thư Hàng quyết định.
Chỉ cần lái cẩn thận thì hắn vẫn chạy được, lỡ như gặp phải cảnh sát giao thông kiểm tra xe thì Tống Thư Hàng có thể mang cả người lẫn xe chạy biến vào thế giới hạch tâm.
Trong lúc Tống Thư Hàng đang suy nghĩ thì bên vệ đường chợt có người đứng ngoắc hắn từ xa.
Đó là một tráng hán cao to.
Nhưng Tống Thư Hàng không quen đối phương.
Tráng hán cao lớn nọ mỉm cười nói.
Trên người hắn mang theo một loại khí tức như biển rộng. Tống Thư Hàng đã từng cảm ứng được khí tức này từ trên người Ngư Kiều Kiều.
Đối phương là thành viên của hải tộc ư? Hơn nữa còn là thành viên hải tộc có thể hóa hình, lẽ nào là đại yêu ngũ phẩm?
Không đúng, thực lực của đối phương thoạt nhìn chỉ có tam phẩm thôi mà.
Chẳng lẽ là hải yêu loại đặc biệt gì ư?
Tống Thư Hàng hỏi.
Vị tráng nam kia cười nói:
Hóa ra là người hầu cũ của Ngư Kiều Kiều, chẳng trách có thể nhận ra hắn.
Tráng nam Vương Bình hỏi.
Tống Thư Hàng nói.
Vương Bình nói.
Tống Thư Hàng nói ngay.
Vương Bình:
Thư Hàng tiên sinh, ngươi định đi đâu đây?
Gần đây có chỗ nào vắng người không? Kiểu chỉ cần đừng có bị người thường để ý nhiều quá là được ấy...
Tống Thư Hàng hỏi dò.
Vương Bình ngẫm nghĩ một lúc rồi nói:
Có đấy, cách đây hơn 2km có một đập chúa nước, vì vị trí đó khá vắng nên thành chỗ ở tạm thời của hải tộc bọn ta, nơi đó ít người thường. Chỉ cần chú ý một chút thì có thể tránh tai mắt của người thường ngay.
Được! Vậy lái xe đến đó đi.
Tống Thư Hàng cười nói.
Chỉ cần lái xe đến chỗ vắng người thì hắn có thể thu nó vào trong vòng tay không gian của mình. Sau đó lại cưỡi con rối ngân long quay về tộc địa Sở gia.
Vương Bình vui vẻ lên xe. Sau đó hắn giơ điện thoại ra nói:
Đúng rồi, Thư Hàng tiên sinh, ta có thể chụp một bức ảnh không?
Hả?
Tống Thư Hàng lộ vẻ khó hiểu.
Vương Bình nói.
Tống Thư Hàng lại tò mò hỏi:
Vương Bình là hải tộc, dưới đáy biển có nhiều bảo tàng như thế, lấy đại một mớ lên là đổi được bộn tiền mà?
Vương Bình cười nói.
Tống Thư Hàng gật đầu, ngẫm lại cũng đúng.
Vương Bình tự sướng vài cái xong thì lại chụp chung một bức với Tống Thư Hàng up lên mạng.
Hôm nay ra ngoài mua đồ, may mắn gặp được bạn của Kiều Kiều đại tiểu thư là Bá Đao Thư Hàng tiên sinh. Nhờ phúc của hắn mà ta được lái một chiếc xe oách khỏi chê, thỏa lòng mê siêu xe của ta.
Sau khi up lên, Vương Bình thắt dây an toàn:
Chiếc xe dài hơn mười mét chạy phăm phăm về phía đập nước cách đó hơn 2km.
Mấy bức ảnh của Vương Bình up lên mạng nhanh chóng được bạn bè và đồng nghiệp trong danh sách bạn bè nhìn thấy.
Tại vị trí đập nước kia.
Có ba con hải yêu sống ở nơi này, cũng như Vương Bình, chúng nó đều là thuộc hạ của vị Ô tiên sinh kia, phụ trách công việc mua sắm đủ loại vật phẩm ở thế giới loài người, sau đó chuyển xuống đáy biển.
Ba con hải yêu cũng thấy được mấy bức ảnh do Vương Bình đăng lên.
Đậu xanh, chiếc xe của Vương Bình ngon lành thế. Không biết là của ai nữa, lái nó chắc sướng lắm.
Ta lại thấy người này trông quen quen. Tên gì thế nhỉ? Bá Đao Thư Hàng à?
Theo như Vương Bình nói thì đây là một người bạn của Kiều Kiều đại tiểu thư.
Đợi đã, ta nhớ ra rồi, đây không phải vị tu sĩ nhân loại tên Cao Thăng sư huynh ư! Cái người có cảnh giới nhị phẩm, trước đó cùng đóng một bộ phim với Kiều Kiều đại tiểu thư. Ô tiên sinh đã bảo chúng ta để ý đến hắn, rất có thể hắn chính là tình địch của Ô tiên sinh đấy.
Nghe nói Kiều Kiều đại tiểu thư còn từng ngủ chung một phòng với hắn nữa! Nghe đâu Ô tiên sinh giận đến mức đập nát cả chiếc du thuyền yêu thích của mình nữa.
------oOo------