Nguồn:
read.st
Trên đường đi.
Triệu Nhã Nhã đột nhiên hỏi:
Tống Thư Hàng chớp mắt:
Ha ha ha, em nghĩ chắc là bọn nó nghe mấy tên Thổ Ba nhắc đến chị, sau đó thông qua thủ đoạn nào đó mà tìm thấy ảnh của chị không chừng ấy?
Nói dối lộ liễu quá nha.
Triệu Nhã Nhã hừ một tiếng nói:
Triệu tỷ tỷ vẫn cứ thiết diện vô tư như thế, suy luận không thua gì thám tử, vạch trần lời nói dối của Tống Thư Hàng một cách thẳng thừng.
Tống Thư Hàng lập tức trả lời rất thành khẩn.
Triệu Nhã Nhã nheo mắt lại:
Chết dở, nhỡ mồm nói ra mất rồi. Tống Thư Hàng ủ rũ. Còn nữa, bạn là con gái thì liên quan gì đến chuyện kết hôn chứ. Chẳng lẽ không có quan hệ bạn bè trong sáng giữ nam và nữ à? Nhất định phải bẻ lái qua chuyện như kết hôn mới được sao?
Triệu Nhã Nhã vô vai Tống Thư Hàng, sau đó bước lên, vẫy một chiếc taxi, mỉm cười rời đi.
Tống Thư Hàng vẫy tay, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm.
Trước mặt Triệu Nhã Nhã hắn thật sự không thể nào nói dối được, bởi vì đối phương hiểu về hắn quá rõ, nói dối sẽ bị vạch trần dễ dàng.
Cũng may là không bị chị ấy nhìn ra chuyện mình tu chân… cũng đúng, dù sao thì chuyện tu chân này đối với người bình thường mà nói chẳng khác nào chuyện mơ mộng viễn vông. Bình thường thì không ai đánh đồng tu chân và hiện thực hết.
Tóm lại, trước khi mình quyết định nói thẳng chuyện tu sĩ với chị ấy thì nhất định phải bảo vệ bí mật này cho thật tốt, đừng nên để chị ấy đoán ra thì hơn, miễn cho mang đến tai vạ cho mình và người thân.
Tống Thư Hàng nghĩ thầm trong lòng.
Bắc Hà Tán Tiên vừa mới cảnh cáo hắn xong, hắn cũng không dám lấy tính mạng người thân ra để đùa giỡn.
Nghĩ tới đây, hắn lại nghĩ đến kẻ đang âm thầm điều tra sau lưng hắn.
Không thể có lòng hại người, nhưng phải có lòng đề phòng người!
Sáu giờ chiều.
Trong phòng của Lý Dương Đức.
Lúc Tống Thư Hàng tới thì Lâm Thổ Ba và Cao Mỗ Mỗ đã uống khá nhiều. Hai người bọn họ đang ôm chầm lấy nhau, thỉnh thoảng Cao Mỗ Mỗ sẽ la khóc một tiếng, nhìn qua vô cùng đáng thương.
Lâm Thổ Ba thì ôm cậu ta lớn tiếng an ủi, liên tục dỗ dành.
Hai người này rõ ràng đang nói tiếng Trung, nhưng Tống Thư Hàng nghe chẳng hiểu câu nào, có trời mới biết hai con ma men này đang nói cái quỷ gì.
Lý Dương Đức cười khổ, mở cửa cho Tống Thư Hàng xong thì lập tức hỏi:
Thư Hàng, mày có biết rốt cuộc là Cao Mỗ Mỗ đã gặp phải chuyện gì hay không? Vừa mới tới đã đòi sống đòi chết, lôi kéo Thổ Ba tu rượu ừng ực. Uống một lúc lại bắt đầu la ó cái gì mà ‘Tao bị vấy bẩn rồi’, ‘Tao không muốn sống nữa’, đủ kiểu chẳng hiểu gì hết. Nói thật, một thằng con trai cao to như nó ngồi đó la khóc ‘Tao bị vấy bẩn rồi’ kiểu đó thực sự làm người ta thấy sợ đó.
Chuyện này tao biết này!
Tống Thư Hàng cười hắc hắc.
Tống Thư Hàng lại kể chi tiết chuyện mà hắn đã nhìn thấy ở trong ký túc xá cho Lý Dương Đức nghe, đương nhiên bỏ qua chuyện Gia Cát Nguyệt nói có người theo dõi mình. Tống Thư Hàng cũng không muốn ba người bạn cùng phòng của mình bị mình làm hại gặp phải chuyện nguy hiểm.
Lý Dương Đức nghe xong thì lộ ra vẻ dở khóc dở cười.
Lý Dương Đức sờ cằm suy nghĩ một lúc rồi nói, bởi vì lúc trước tao có vài thứ ‘cần thiết’ cho nên đã hack vào mạng trường để tra xét chút thông tin. Cho nên cũng biết chút tin tức của thành viên chủ yếu trong đó.
Tống Thư Hàng nói.
Lý Dương Đức đoán.
Tống Thư Hàng khẽ gật đầu.
Lại nhìn về phía Cao Mỗ Mỗ, ánh mắt cả hai đều mang theo vẻ thương hại.
Lý Dương Đức:
Tống Thư Hàng gật đầu:
Vốn cả đám còn định tối nay ra ngoài ăn cơm, nhưng bộ dạng say quên đất quên trời của Cao Mỗ Mỗ thế này mà kéo ra ngoài thì quả thực là mất mặt lắm. Cho nên Lý Dương Đức sáng suốt gọi giao hàng tận nơi, cả rượu cũng gọi ship đến.
Thổ Ba và Cao Mỗ Mỗ chỉ uống mỗi rượu, chẳng ăn bao nhiêu. Bây giờ hai người đó cũng đã say mèm sắp nằm bất tỉnh nhân sự rồi.
Tống Thư Hàng và Lý Dương Đức ngồi vào bàn, vui vẻ hưởng thụ bữa tối thịnh soạn.
Tống Thư Hàng hỏi dò.
Lý Dương Đức nói tới đây thì lại cười bí hiểm:
Đúng rồi, Thư Hàng, buổi chiều lúc mày chưa tới, cô bạn học tên Lục Phỉ kia còn đặc biệt tới tìm bọn tao hỏi thăm tin tức của mày đấy.
Hửm?
Tống Thư Hàng ngẩn ra, nhất thời không biết phải trả lời làm sao.
Hắn chỉ mới ngồi cạnh cô nàng Lục Phỉ kia có vài tiết thôi mà? Hơn nữa hắn còn chưa nói qua một câu nào với người ta, giờ hắn biết phải nói gì cho đúng đây?
Lý Dương Đức cười hắc hắc, lại nói thêm:
Ngoài ra… Chuyện báo danh tham gia đại hội thể dục thể thao cũng thú vị lắm. Tao kể rõ cho mày nghe. Đại loại là đại hội lần này có mục chạy đường trường 5000m của nam, kiểu như chạy gãy cặp giò luôn ấy …. Lớp mình không có ai tình nguyện tham gia hết. Cho nên cuối cùng mọi người đẩy qua đẩy lại, đẩy tới đẩy lui, cuối cùng rơi trên đầu kẻ nào đó xin nghỉ học không đến lớp được. Tao gợi ý một câu, kẻ nào đó họ Tống.
Tao có thể mắng một câu không?
Tống Thư Hàng cảm giác gân xanh trên trán sắp bung ra tới nơi. Mẹ nó bị gài hàng rồi, chạy 5000m, chạy chết người đó trời.
Đúng là xúi quẩy mà!
Ách, đợi đã. Vừa rồi đầu óc còn chưa kịp nghĩ thông. Nếu như là hai ngày trước thì có lẽ thực sự có thể chạy gãy chân, nhưng nếu là bây giờ thì…. Chỉ là 5000m thôi, có lẽ… thực sự không sao hết nhỉ?
Lý Dương Đức cười gian nói.
Tống Thư Hàng bày ra bộ dạng phóng khoáng rồi nói.
Lý Dương Đức cầm ly lên.
Lâm Thổ Ba say mèm nằm dưới đất đột nhiên cười hắc hắc giơ ly lên. Chỉ thấy hai mắt của cậu ta tỉnh rụi, làm gì giống đang say?
Mẹ nó, hóa ra là tên này đang lừa Cao Mỗ Mỗ à?
Tội nghiệp Cao Mỗ Mỗ, lúc này đã nằm bẹp dí. Cũng không biết lúc cậu bị chuốc rượu thì đã bị tên xấu xa Thổ Ba này dụ khai ra bao nhiêu bí mật không dám để ai biết rồi nữa?
Tống Thư Hàng cầm ly cười hắc hắc:
------oOo------