Nguồn:
read.st
Cô nàng tóc đen này nhìn qua cũng khoảng hai mươi tuổi, mà mình rõ ràng mới tròn mười tám tuổi tuổi cách đây không lâu mà? Chẳng lẽ mình trông già đến vậy sao, giống một đại thúc lớn tuổi thế kia á?
Còn có … đạo hiệu gì nữa? Hắn lập tức nhớ đến đống nick chat trong nhóm, toàn là gì gì mà Hoàng Sơn Chân Quân, Bắc Hà Tán Nhân, XX động chủ, XX phủ chủ,.. lại thấy càng nhói mề.
Tống Thư Hàng không muốn người khác nghĩ mình là tên mắc bệnh ảo tưởng, bèn nói:
Vũ Nhu Tử ngượng ngùng nói:
Thân là người tu chân, điều ai cũng biết là không nhắc đến đạo hiệu trước mặt người khác. Cô ta vì quá kích động nên nhất thời quên mất.
Tống Thư Hàng ho hai tiếng, cảm giác như bệnh ho của mình sắp khỏi giờ này lại đang tái phát, còn nghiêm trọng hơi trước:
Khụ khụ, cô cũng đừng gọi ta là tiền bối.
Ừ.
Vũ Nhu Tử đáp nhẹ, nhưng trong lòng lại trầm xuống, vị tiền bối này có vẻ như không phải là kiểu người dễ nói chuyện nhỉ? Cũng đúng, dù sao thì mấy người trong nhóm chat cũng không phải tất cả đều nhiệt tình như Bắc Hà tiền bối.
Hơn nữa vị tiền bối nãy rõ ràng là ở khu La Tín, thế mà lại không lên tiếng trong nhóm chat. Nói không chừng lại thật sự là kiểu người lãnh đạm, không có ý định giúp đỡ mình nhỉ? Nghĩ đến đây, cô không khỏi có chút ủ rũ.
Đang lúc Vũ Nhu Tử suy nghĩ lan man, Tống Thư Hàng lại nói thêm:
Vũ Nhu Tử ngẩn người:
Tống Thư Hàng kiên định nói:
Nếu Vũ Nhu Tử mở miệng kêu một tiếng “tiền bối” nữa, hắn sẽ rất ngượng, ở đây là thế giới ngoài đời thực cơ mà!
Vũ Nhu Tử mới gọi được một nửa, cảm thấy không được tự nhiên nên vẫn bỏ thêm hai chữ “tiền bối”:
Thế nhưng trong nội tâm nàng lại thoáng cái bình tĩnh lại, trên mặt lại càng lộ ra nét tươi cười. Xem ra tiền bối này là người tốt, cũng không phải kiểu tiền bối lạnh nhạt. Nếu thế, biết đâu tiền bối sẽ giúp nàng.
Tống Thư Hàng đưa tay dùng sức xoa mặt, triệt để bị đánh bại:
Vũ Nhu Tử vui vẻ đáp:
Tống Thư Hàng nhấc túi lớn trong tay lên, hai người với cả một cái vali to thế này thì đúng là chắn đường của người khác quá, tốt nhất vẫn nên tìm một chỗ khác nói chuyện:
Vũ Nhu Tử lập tức bước theo cho kịp Thư Hàng.
Tống Thư Hàng nói:
Vũ Nhu Tử rất thông minh, từ ngữ khí và thái độ của Tống Thư Hàng liền đoán được sự thật, nàng vẻ mặt cầu xin:
Tống Thư Hàng thở dài nói:
Đây đúng là khu La Tín, nhưng lại là khu La Tín của khu Giang Nam chứ không phải của thành phố J.
…
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Vũ Nhu Tử lập tức đỏ lên, lần này đúng là ngượng quá. Rồi một lúc, cô thấp giọng hỏi:
Tống Thư Hàng cười hiền, nói:
Vũ Nhu Tử gõ đầu mình, lại lấy điện thoại di động ra bắt đầu ấn. Nhưng mà, cô vừa mới mở máy ra, điện thoại lại vang lên một tiếng chuông dễ nghe, sau đó màn hình tắt ngúm.
Vũ Nhu Tử ngẩng đầu nhìn về phía Tống Thư Hàng, rưng rưng nước mắt:
Tống Thư Hàng cảm giác hình như gan mình lại nhói đau, người đẹp tóc đen này hình như hơi ngốc thì phải?
Thế nhưng hắn vẫn đưa ra điện thoại di động của mình:
Vũ Nhu Tử vui mừng nhận lấy điện thoại, rối rít cảm ơn rồi bắt đầu tìm kiếm.
Đột nhiên, điện thoại di động lại kêu chuông leng keng rồi màn hình cũng tối đen.
Vũ Nhu Tử lại ngước mắt nhìn về Tống Thư Hàng, nước mắt sắp trào ra:
Tống Thư Hàng lúc này mới nhớ ra, lúc mình ra ngoài pin còn có 6%. Ngồi chờ gần 3 tiếng, lúc nãy lại lên mạng, sập nguồn là đúng.
Tống Thư Hàng xấu hổ nhận lại điện thoại của mình, rồi dò hỏi:
Giọng nói của Vũ Nhu Tử vẫn mềm mại như trước:
Nếu mà đi chậm, cha cô từ nhà Cuồng Đao Tam Lãng tiền bối về rồi, sau đó sẽ đi tìm cô về.
Đúng thế, đây cũng là lí do mà cô đáp cho có khi Cuồng Đao Tam Lãng tiền bối hỏi trong nhóm chat.
Nếu cha mà về nhà thì cô không thể lén lút đi nữa rồi.
Tống Thư Hàng đề nghị:
Tống Thư Hàng là chàng trai trong ngoài như một, bề ngoài mang khuôn mặt thân thiện, bên trong cũng là một con người tốt bụng.
Nên bảo hắn bỏ mặc Vũ Nhu Tử không quan tâm hắn không làm được. Với cả trên thế giới này, trừ trai gay, thì còn có mấy ai sẽ bỏ rơi cô gái đẹp như vậy nữa chứ.
Vũ Nhu Tử hai mắt liên túc có ánh nhìn lạ kì:
Tống Thư Hàng thử hỏi:
Vũ Nhu Tử ra sức gật đầu, kéo theo vali hành lý to tướng, theo sát sau lưng Tống Thư Hàng.
Thật là một cô gái dễ lừa. Trong lòng Tống Thư Hàng có chút phiền muộn, hắn luôn cảm giác chỉ cần hai cây kẹo bông là có thể bắt cóc cô gái này.
Có câu nói rằng, nam nữ phối hợp, thì làm việc không biết mệt mỏi.
Theo lí thuyết thì nam nữ cùng làm việc với nhau, thì càng thêm năng suất, thế nhưng… Tống Thư Hàng mới đi với Vũ Nhu Tử được 5 phút, lại bắt đầu thở dốc, mệt mỏi.
Hắn cười khổ, nhìn Vũ Nhu Tử đang đứng bên cạnh. Lời của cậu trai mặt mày sáng sủa trong nhóm ba chàng trai khi nãy lại vang lên trong đầu Tống Thư Hàng: “Người đẹp kia chân dài quá, đi nhanh thật.” Mình đã cố chạy bước nhỏ rồi mà vẫn không theo kịp được.
Chân dài thật sự là có ưu thế. Một bước của nàng bằng hai bước của hắn!
Vũ Nhu Tử đã cố gắng đi rất chậm rồi, Thư Hàng vẫn cả đường chạy bước nhỏ. Chuyện này có thể không mệt mỏi sao?
Vũ Nhu Tử nghi hoặc nhìn về phía Thư Hàng:
Chắc không phải đâu nhỉ? Mới đi có hơn 5 phút, sao có thể khiến một vị tiền bối tu vi tinh thâm thở hồng hộc được.
Tống Thư Hàng điều chỉnh hít thở:
Vũ Nhu Tử nửa hiểu nửa không nhẹ gật đầu:
Cô cảm giác trạng thái của vị tiền bối này tựa hồ có chút không đúng, giống như sức khỏe của hắn rất yếu ớt.
Nhưng cô lại là một cô gái hiểu chuyện, để ý quan tâm người khác. Nếu tiền bối đã không nói, cô cũng sẽ không lắm mồm hỏi, khỏi cho người khác chán ghét mình.
Vì vậy cô chủ động phối hợp với Tống Thư Hàng, bước ngắn lại, cố duy trì tốc độ bằng Tống Thư Hàng.
Tống Thư Hàng cuối cùng cũng thấy thoải mái hơn rất nhiều.
Hai người rời khỏi khu La Tín, càng đi càng chậm.
Rất trùng hợp là, ở phía sau lưng bọn họ, ba chàng trai vừa nãy bình luận cho điểm về các loại đùi đẹp cũng cầm túi lớn túi nhỏ, đi khỏi khu La Tín.
Chàng mập chỉ vào bóng lưng Vũ Nhu Tử:
Cậu trai sáng sủa kia lập tức giữ vững tinh thần:
Anh chàng tóc ngắn lại lười biếng nói:
Chàng trai sáng sủa kia thấy được Tống Thư Hàng đứng bên Vũ Nhu Tử, lập tức thất vọng:
Tên mập cười nói:
Chàng trai sáng sủa lúc này bất ngờ lại …:
Thế nhưng đột nhiên, Chàng trai sáng sủa lại nhìn chằm chằm bóng lưng Tống Thư Hàng, nói:
Anh chàng tóc ngắn tiếp tục miễn cưỡng nói:
Ừ, quen mắt là đúng rồi. Vì lúc nãy chúng ta đứng ở khu La Tín bình luận, cho cô em này 100 điểm, hắn đứng cạnh chúng ta mà.
…
Tên mập câm nín.
Chàng trai sáng sủa cũng cạn lời.
Những lời này cứ vang vọng trong tai Chàng trai sáng sủa.
Chàng trai sáng sủa ngã quỵ:
------oOo------