Nguồn:
read.st
Trong gian phòng nghỉ, các môn hạ đệ tử Đình Lam Nguyệt, Hà Thừa Xuyên của Bồ lão tiên sinh đều đổ dồn lên. Đình Lam Nguyệt thương thế khá nặng, vẫn phải cắn răng để lại gần xem. Những đệ tử bọn họ đa phần đều có hồn binh, nhưng đẳng cấp thì không cao, đều rất tò mò về hồn binh mà Bồ lão tiên sinh mất hai mươi ngày mới tạo ra.
Mấy người Đình Lam Nguyệt khựng người, nhìn cái hộp gỗ cao khoảng sáu thước. Chung Nhạc cũng có phần chán nản, hồn binh mà Bồ lão tiên sinh cho hắn lại là cái hộp gỗ. Hộp này được tạo ra từ một loại gỗ màu đỏ thẫm, để dựng đứng vừa tới ngực hắn.
Trên bề mặt hộp gỗ khắc rất nhiều hoa văn hình rồng, chắc là đồ đằng văn, nhưng nhìn không giống là được khắc sau này mà giống như hoa văn vốn có của gỗ.
Đình Lam Nguyệt kinh ngạc, thất thanh kêu lên:
Đúng là Long Huyết Mộc! Ta nghe các luyện khí sĩ đời trước của Đại Đình thị nói, trên Kiếm Môn Sơn có Long Huyết Lâm, truyền thuyết nói vạn năm trước trong Đại Hoang có Chân Long bị thương chảy máu chảy xuống rừng nhuộm đỏ cả khu rừng trên Kiếm Môn Sơn. Long Huyết Mộc vì ngấm long huyết nên sinh ra đã có đường vân hình rồng. Chỉ là, Long Huyết Mộc sinh trưởng chậm, mấy trăm năm cũng chưa chắc lấy làm nguyên liệu được. Cho dù là trưởng lão cũng không nỡ dùng Long Huyết Mộc luyện chế hồn binh!
Ngay cả trưởng lão Kiếm Môn cũng không nỡ dùng?
Chung Nhạc chấn kinh, lập tức cảm thấy cái hộp gỗ này vô cùng nặng nề.
Hắn không phải đệ tử của Bồ lão tiên sinh, vậy mà lão tiên sinh lại dùng thứ nguyên liệu quý giá như vậy làm hồn binh cho hắn. Món đại lễ này thực sự quá lớn rồi!
Bồ lão tiên sinh vuốt ve hộp gỗ, cười:
Lão lộ vẻ được an ủi, cười:
Chung Nhạc vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ, lại có chút bất an:
Bồ lão tiên sinh cười ha hả:
Chung Nhạc định thần, mở hộp kiếm ra. Nghe cạch một tiếng, hộp kiếm mở ra, lộ một cái chuôi kiếm có vân gỗ.
Hắn nhẹ nhàng lấy món hồn binh đó ra. Thanh kiếm dài năm thước, sống kiếm có hoa văn cổ quái, chắc là đồ đằng văn, nặng khoảng hơn trăm cân, cầm rất chắc tay!
Thân kiếm tuyền một màu đen, trong ánh đen lại có màu ám kim, có lẽ là hắc kim được luyện từ huyền thiết và huyền kim, nâng cao độ cứng và sắc bén của hồn binh.
Bề mặt món hồn binh này phủ đầy đồ đằng văn, có vết giống như sét đánh xuống kiếm, rõ ràng là Bồ lão dùng lôi văn thuần túy để luyện chế món thần binh này!
Còn hoa văn hình vảy rồng chính là giao long đồ đằng, khiến món hồn binh này như mọc đầy vảy rồng, hàn khí bức người. Vào khoảnh khắc lấy kiếm ra khỏi hộp, thậm chí Chung Nhạc còn mơ hồ nghe được tiếng long huyết chảy trong thân kiếm.
Hắn cho hồn phách vào trong kiếm, không gặp phải bất cứ trở ngại nào, tế hồn vào kiếm không những không có bất cứ sự bất tiện nào mà còn vô cùng dễ chịu!
Đây chính là sự khác biệt giữa hồn binh chất lượng cao và hồn binh phổ thông. Hồn phách ko thể rời khỏi thân thể quá lâu, nếu không sẽ bị tổn hại.
Hồn binh tốt giống như một thân xác khác, tế hồn vào sẽ không có bất cứ sự khó chịu nào, thời gian lâu hồn phách cũng không bị tổn hại.
Còn hồn binh kém hơn thì không bảo vệ hồn phách tốt được như vậy, chỉ cần lâu một chút là hồn phách sẽ bị tổn thương, buộc phải thu về cơ thể.
Chung Nhạc tế hồn vào trong kiếm giống như vào một thân xác khác. Có thể thấy chất lượng của thanh kiếm này thực sự là thượng phẩm của hồn binh!
Bồ lão chậm rãi nói:
Chung Nhạc thu hồn phách về, không có gì vui mừng hơn, vuốt ve Long Lân Kiếm và Long Huyết Kiếm Hạp, gật đầu lia lịa:
Hài lòng, hài lòng!
Long Huyết Kiếm Hạp có thể cất chứa chín thanh Long Lân Kiếm. Giờ chỉ có một thanh, các thanh Long Lân Kiếm khác ngươi tự nghĩ cách.
Bồ lão cười:
Đình Lam Nguyệt, Hà Thừa Xuyên mấy người đều vô cùng ngưỡng mộ, Chung Nhạc nghe vậy cũng rất mong chờ:
Kiếm khí?
Dùng huyền kim huyền thiết luyện chế hồn binh chỉ là chuyện nhỏ, kiếm khí mới là thứ có thể phá vỡ mọi thứ!
Bồ lão tiên sinh sắc mặt ngưng trọng:
Chung Nhạc chấn kinh:
Cảnh tượng chỉ một ngón tay mà hàng trăm hàng nghìn đạo kiếm khí bay ra từ hộp kiếm sẽ khủng khiếp tới mức nào?
Bồ lão tiên sinh dặn dò mọi người rồi nói với Chung Nhạc:
Chung Nhạc có chút thất vọng, hắn vốn muốn tranh thủ Truyền Kinh Các mở lần này học một vài thuật phi hành. Nhưng Bồ lão nói cũng không sai, chỉ còn hai tháng nữa là tới vô cấm kỵ đối quyết, tu luyện các công pháp khác đúng là có phần gấp gáp.
Hơn nữa tế luyện hồn binh cũng cần thời gian, không bằng dùng thời gian đó nâng cao uy lực cho Bôn Lôi Kiếm Quyết và giao long đồ đằng, ngược lại sẽ khả năng thắng sẽ cao hơn.
Bồ lão tiên sinh nói nhỏ:
Chung Nhạc trong bụng căng thẳng, Bồ lão nói tiếp:
Thực lực hiện giờ của ngươi, chưa thể nói có thể lọt tốp mười nhưng đã có khả năng uy hiếp tốp mười rồi. Vì thế ngươi phải cẩn thận kẻ khác chơi xấu. Cho dù không chơi xấu thì e là cũng sẽ có cao thủ lấy ngươi ra tập luyện!
Lấy ta tập luyện?
Chung Nhạc cảm ơn rồi cười nói:
Bồ lão nhìn bóng lưng hắn rời đi, trong bụng cảm khái:
Trong thượng viện, đệ tử nòng cốt của các đại thị tộc cũng xuống khỏi Kiếm Môn Sơn, chuẩn bị cho vô cấm kỵ đối quyết vào cuối năm. Các đại thị tộc đều có những đệ tử bồi dưỡng trọng điểm, cũng có không ít người không hề thua kém Thủy Thanh Hà.
Gần như mỗi thị tộc đều có đệ tử tu luyện tinh thần lực tới trình độ biến hư thành thực!
Trong phòng nghỉ của Lê Sơn thị, một thiếu nữ đằng sau tinh thần lực ngưng tụ biến hư thành thực, tạo thành một bông hoa to ba trượng sáu. Trong bông hoa là một yêu thần ba mặt, bốn tay, đứng bằng một chân, khiến các đệ tử Lê Sơn thị xung quanh đều tránh ra sau.
Đồ đằng của Lê Sơn thị là Lê Sơn Yêu Thần Hoa. Khi Chung Nhạc ở Bích Không Đường sát hạch, nhìn xuống khí tượng Đại Hoang đã từng thấy một bông yêu liên. Bông hoa sen đó bao trùm hàng trăm dặm, đó chính là đồ linh mà lão tổ tông Lê Sơn thị để lại.
Còn thiếu nữ Lê Sơn thị này đã tu luyện tới trình độ tái hiện Lê Sơn đồ linh, tinh thần lực hiển hóa Yêu Thần Hoa, trong hoa tạo ra yêu thần, không hề thua kém Thủy Thanh Hà, thậm chí còn hơn hắn về mức độ tinh diệu!
Luyện khí sĩ Lê Sơn thị hỏi:
Lê Tú Nương bước đi, mỗi bước là một bông yêu liên nở, cười yêu mị:
Còn trong phòng nghỉ của Lôi Hồ thị, một vị hán tử cao to, phía sau hiện một vị thần nắm giữ lôi đình, cũng cười nói:
------oOo------