Nguồn:
read.st
Phụt!
Mùi hương xung kích Đại Súc Thành, khiến tường thành lắc lưu rung chuyển.
Hách Liên Khuê Ngọc ho một tiếng, nhắc nhở:
Hắn còn chưa nói hết câu thì thấy bức tường thành của Đại Súc Thành có một bông hoa nở rộ. Bông hoa này cắm rễ trên hoa văn trên tường, rồi thấy càng nhiều càng nhiều hoa nở trên tường, không lâu sau đã lấp đầy bức tường.
Phạm vi bao phủ của thần thành rộng lớn không hề nhỏ hơn Lục Đạo Giới, nhưng số lượng hoa thì tăng lên theo cấp số nhân, thậm chí còn vượt qua cả tường thành, xâm nhập vào trong thành!
Trường Sinh Đế hất tay áo, một chiếc bàn ba chiếc ghế hiện ra, rượu ngon cùng đồ nhắm trên bàn, hắn cười:
Thiên và Hách Liên Khuê Ngọc ngồi xuống, Hách Liên Khuê Ngọc rót rượu cho hai người, cười:
Trường Sinh Đế uống rượu, mỉm cười không nói.
Thiên Đình, Thiên Tơ nương nương vội vàng tới Tạo Phụ Cung, hoảng hốt nói với Vân Quyển Thư:
Vân Quyển Thư hiện đang điều khiển Vũ Trụ Thiên Đồ, nghe thế kinh hãi, kêu lên:
Hắn đột nhiên cúi người về phía Luân Hồi Thiên Cầu, một lát sau, trong Luân Hồi Thiên Cầu một bông hoa lớn với rất nhiều xúc tu bay ra. Bông hoa đó biến thành một tấm gương, bên trong hiện lên gương mặt Vân Quyển Thư, ngáp một cái nói với Vân Quyển Thư:
Ngươi có việc gì tìm ta? Tìm bảo vật không được, nhưng tìm thánh dược linh căn thì ta có thể làm được.
Ta tìm Trường Sinh Đế!
Vân Quyển Thư vội nói.
Cảnh tượng trong đó đột nhiên thay đổi, xuất hiện hình ảnh Trường Sinh Đế cùng Thiên và Hách Liên Khuê Ngọc đang ngồi uống rượu.
Vân Quyển Thư sắc mặt hoang mang đi qua đi lại, đột nhiên mắt sáng lên:
Thiên Tơ nương nương vội vã rời đi, không lâu sau Bạch Thương Hải và Kỷ Yên nữ đế tới, Vân Quyển Thư nói:
Bạch Thương Hải chần chừ:
Bọn ta tới Đại Súc Thành chỉ e phải hơn tháng sau, khi đó địch đã chiếm cứ Đại Súc Thành lâu rồi…
Để Vãng Sinh nương nương đưa các ngươi đi!
Bạch Thương Hải và Kỷ Yên nữ đế lĩnh mệnh rời đi. Nhận nhục thân Tà Đế rồi tới Vãng Sinh Cung trong khu thứ bảy luân hồi, cầu kiến Tư Mệnh nương nương. Tư Mệnh nương nương nói:
Ba ngày sau, Trường Sinh Đế đứng dậy cười:
Nói rồi hắn hất tay áo, hoa tươi đầy thành biến mất.
Hách Liên Khuê Ngọc vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ, phái Xích Hầu vào kiểm tra trước, quả nhiên thành trống rỗng, không thấy bất cứ một người sống nào!
Hách Liên Khuê Ngọc tinh thần phấn chấn, lập tức hạ lệnh cho trăm vị đại đế dẫn quân vào đóng quân ở Đại Súc Thành. Hơn trăm vị đại đế vừa vào thành, còn chưa kịp hạ trại thì đột nhiên một vị đại đế trên mi tâm lóe sáng. Bạch Thương Hải và Kỷ Yên nữ đế xuất hiện trong nguyên thần bí cảnh của hắn, không nói không rằng lập tức tế nhục thân Tà Đế, cúi người lạy:
Nhục thân của Tà Đế đột nhiên tỏa sáng, tà đạo xung thiên, vị đại đế kia còn chưa kịp phản ứng thì nhục thân và nguyên thần lập tức tiêu tan, nhục thân biến thành xương trắng, đổ rào rào ra đất.
Rồi đại ôn dịch bạo phát, ách vận bùng nổ, Hỗn Độn sinh ra sấm sét, đánh xuống tòa thần thành này!
Thiên nhìn thấy Hỗn Độn lôi đình, sắc mặt kịch biến, vội vàng bay về Đại Súc Thành.
Bạch Thương Hải nói:
Phu thê hai người cất nhục thân của Tà Đế đi, vội vàng bỏ đi.
Thiên vào trong thành, thân mình run rẩy, thấy khắp thành là xương khô, còn có vài cường giả chưa thối rữa hết, rất nhiều dòi bọ đang chui qua chui lại trong huyết nhục, hút máu của các đại đế, khiến hắn muốn nôn ọe.
Dùng độc trị độc!
Trường Sinh Đế dùng thánh độc, còn Bạch Thương Hải bọn họ dùng tới tà đạo của Tiên Thiên Tà Đế!
Trường Sinh Đế tới thành, nhìn quanh, nhíu mày:
------oOo------