Nguồn:
read.st
Thiên cũng khó được thanh tỉnh trong nháy mắt, tràn ngập nộ khí nói:
Tứ Diện Thần cũng một lần nữa ngây ngô đần độn, đồng dạng với Thiên, đã trải qua một lần lại một lần luân hồi. Hai vị tồn tại cường đại nhất ngã vào trong Thời Không Luân Hồi, không ngừng tuần hoàn chuyển hóa, một lần lại một lần đứt tay, sau khi thanh tỉnh liền quên mất chuyện vừa rồi phát sinh, ngay sau đó sẽ lại một lần nữa thanh tỉnh.
Cứ như vậy nhiều lần, không biết qua bao lâu, Tứ Diện Thần đột nhiên thi triển Nhất Niệm Vạn Giới Sinh, sau đó nhìn thấy vạn giới do chính mình sáng tạo ra không ngừng rơi vào trong một đạo lại một đạo viên hoàn. Bất quá, tốc độ rơi vào mặc dù nhanh, nhưng cũng cấp cho hắn thời gian một cái nháy mắt.
Tinh thần hắn ba động, một cỗ tinh thần hạo hạo đãng đãng xông vào khu Luân Hồi thứ bảy, cũng không biết có truyền tới trong tai Luân Hồi Thánh Vương hay không.
Lại trải qua không biết bao lâu, một bàn tay đột nhiên xuất hiện, vươn vào trong thời không tuần hoàn, bấm tay búng một cái, búng lên trên Luân Hồi Hoàn. Đạo Luân Hồi Hoàn kia phát ra một tiếng đinh nhỏ, lập tức biến mất, vô tung vô ảnh.
Thiên phốc thông quỳ trên mặt đất, hai tay chống đất, phù phù thở hổn hển, toàn thân mồ hôi chảy như mưa. Tứ Diện Thần cũng từng ngụm từng ngụm thở hổn hển, kinh hồn chưa định.
Một lúc sau, Thiên đứng thẳng lên, xa xa chắp tay nói.
Thanh âm Luân Hồi Thánh Vương từ xa truyền tới, nhưng không thấy hình bóng, nói:
Ta trước mắt còn đang luyện chế bảo vật, trấn áp dị động của một ta khác. Hai vị đạo huynh, thứ cho ta không thể đích thân đi tới!
Trấn áp dị động của một ta khác?
Thiên và Tứ Diện Thần hai mặt nhìn nhau, trong lòng thầm nghĩ:
Lẽ nào Luân Hồi Thánh Vương cho tới hiện tại vẫn chưa hoàn toàn dung hợp sao?
Bái kiến Thiên!
Hơn năm trăm vị Đại Đế Thượng Cổ đi tới, toàn thân đầy máu, chắp tay bái kiến Thiên, sau đó lại bái kiến Tứ Diện Thần.
Thiên liếc nhìn bọn họ một cái, cười lạnh một tiếng, nói:
Chư Đế hai mặt nhìn nhau. Một vị Đại Đế nói:
Bọn họ có chí hướng riêng, cũng không muốn trở mặt với Thái Hoàng, bởi vậy…
Không muốn trở mặt với Thái Hoàng, đó là muốn trở mặt với ta sao?
Thiên biến thành một mảnh thiên khung, trên thiên không xuất hiện một khuôn mặt, cười lạnh một tiếng, nói:
Chư Đế vội vàng đuổi theo, tiến về phía Lục Đạo Giới gần nhất. Thiên âm thầm thở phào nhẹ nhõm, cảm tạ Tứ Diện Thần, nói:
Trong lòng Tứ Diện Thần vẫn còn sợ hãi, nghe hắn hỏi vậy, mới nói:
Thiên lạnh nhạt nói:
Tứ Diện Thần cười ha hả, nói:
Trong lòng Thiên khẽ động, cười lạnh một tiếng, nói:
o0o
Mà lúc này, trong Luân Hồi Hoàn, đám người Chung Hoàng Thần đã đi tới Thái Dương Cung của Tổ Tinh. Đám người đáp xuống đất, không ngừng thổ huyết, ai nấy cũng đều thân bị trọng thương, Nguyên thần và nhục thân cơ hồ tán loạn tan rã.
Một lúc lâu sau, đám người mới miễn cưỡng trấn áp thương thế xuống, nhao nhao mở ra Phục Hy Thần Nhãn nhìn ra bên ngoài. Chỉ thấy một đạo viên hoàn to lớn khôn cùng bao phủ hết thảy không gian phụ cận Tổ Tinh, thời không ở bên ngoài viên hoàn từ từ lưu động. Đứng ở nơi này có thể nhìn thấy ngoại giới, nhưng từ bên ngoài lại không cách nào nhìn thấy được nơi này.
Sắc mặt Chung Hoàng Thần âm tình bất định, phun ra một ngụm trọc khí, nói:
Trong lòng Chung Thánh Võ trầm trọng, nói:
Chung Hoàng Thần lắc đầu, nói:
------oOo------