Nguồn:
read.st
Sắc mặt Mặc Ẩn khẽ biến, ánh mắt đảo quét về phía đám Đại Đế vừa mới suất lĩnh binh mã chạy tới kia. Chỉ thấy trong đám Đại Đế này cũng không thiếu thân ảnh quen thuộc. Ngoại trừ một đám Tân Đế ra, khuôn mặt quen thuộc tự nhiên chính là đám Đại Đế biên giới của Hoàng Triều.
Đám Đại Đế này vậy mà đã đầu phục vào Thiên, mà Vân Quyển Thư và Thiên Ti nương nương lại không đạt được bất cứ tin tức gì. Có thể thấy được là Thiên đã mê muội Thiên cơ, khiến cho Vân Quyển Thư và Thiên Ti nương nương không thể tính ra bất kỳ cái gì, không chiếm được bất luận tin tức gì.
Mà đáng sợ nhất vẫn chưa phải là đám Đại Đế đã dựng cờ tạo phản này.
Mặc Ẩn quay đầu lại, nhìn về phía vô số đại quân Thần Ma mà chính mình suất lĩnh tới kia. Đáng sợ nhất chính là đám Đại Đế ẩn giấu trong đại quân của chính mình, vẫn chưa bộc lộ ra kia.
Thiên vô cùng giảo hoạt, nhất định sẽ mai phục nội gian trong đám Đại Đế này. Hiện tại Mặc Ẩn thống lĩnh đại quân, vẫn chưa giao chiến, đám nội gian này vẫn tiếp tục ẩn giấu, tạm thời cũng không tạo thành cho hắn bao nhiêu nhiễu loạn. Nhưng chỉ cần chiến sự mở ra, Mặc Ẩn cần điều động toàn cục. Thời điểm này, nội gian đột nhiên bạo phát, vậy thì không phải là chuyện đùa, nhắm thẳng vào tử huyệt của hắn.
Nếu trận chiến này thua rồi, vậy thật sự là binh bại như núi đổ. Hắn thân tử chỉ là chuyện nhỏ, chỉ sợ uy nghiêm của Hoàng Triều cũng sẽ quét rác, không còn tồn tại.
Không chỉ như vậy, Mặc Ẩn còn ngay lập tức nghĩ tới, trong đám Đại Đế dưới trướng Cửu Hoàng thị có phải cũng có nội gian của Thiên hay không?
Nếu là như vậy, chỉ sợ tính mạng của Cửu Hoàng thị cũng sớm đã bị Thiên nắm giữ trong tay.
Còn nữa, trong sáu mươi bốn Thần thành tám Thần quan, không biết cũng có bị Thiên an bày nội gian vào không?
Thiên đã mê muội Thiên cơ, lừa gạt được Vân Quyển Thư và Thiên Ti nương nương, thủ đoạn quả thật hơn người.
Nếu Càn Đô Thần Vương không bị Thiên thôn phệ, vậy Càn Đô khẳng định có thể phát hiện ra chuyện này. Tạo nghệ của hắn trên phương diện Thiên cơ còn vượt qua Thiên rất nhiều, chỉ là Càn Đô đã chết, hơn nữa còn bị Thiên thôn phệ. Thiên đã chưởng khống được Tiên Thiên Thiên Đạo, tạo nghệ trên phương diện này đã không ai có thể địch nổi.
Lần này, Thiên đã chuẩn bị vô cùng đầy đủ.
Mặc Ẩn nhìn về phía từng vị từng vị Đại Đế tạo phản kia, lạnh nhạt nói:
Một vị Đại Đế cao giọng nói:
Lại có một vị Nữ Đế nói:
Mặc Ẩn hừ lạnh một tiếng, lạnh nhạt nói:
Một vị Đại Đế cười hắc hắc, nói:
Mặc Ẩn mỉm cười, nói:
Hắn nghiêm nghị nói:
Hắn nhìn về phía Hách Liên Khuê Ngọc, cười lạnh một tiếng, nói:
Sắc mặt đám Đại Đế phản bội kia đại biến, trầm mặc không nói lời nào. Sắc mặt Hách Liên Khuê Ngọc không thay đổi, mỉm cười nói:
Phong Vô Kỵ không khỏi tán thán. Khẩu tài của Hách Liên Khuê Ngọc cũng không kém hắn chút nào, quả thật có thể chết nói thành sống, sống nói thành chết.
Vừa rồi, rất nhiều Đại Đế phản bội bị Mặc Ẩn nói cho trong lòng cũng có chút dao động, nhưng hiện tại đã kiên định lòng tạo phản, thậm chí nói không chừng còn có một vài Đại Đế dưới trướng Mặc Ẩn sẽ lựa chọn đầu nhập vào Hách Liên Khuê Ngọc.
Sắc mặt Mặc Ẩn lạnh lùng nghiêm nghị, hạ lệnh đại quân xuất kích.
Thiên khẽ mỉm cười, ngồi xếp bằng xuống. Vận dụng một đám Tiên Thiên Thiên Đạo Thiên Cơ, Thiên Nhãn, Thiên Toán, Thiên Tâm, Thiên Minh, Thiên Hư, Thiên Thực… vào trong chiến trường. Thiên Cơ mê muội khả năng suy diễn của đối phương đối với phe mình, Thiên Nhãn phát giác hư thực của đối phương, Thiên Toán có được năng lực thôi diễn cường đại không gì sánh được, Thiên Tâm bảo trì đạo tâm bản thân thông thấu, Thiên Minh chiếu rọi hết thảy chi tiết trên chiến trường, Thiên Hư tạo thành hư tượng hư huyễn cho đối phương, Thiên Thực lại tương hợp với Thiên Hư, hư hư thực thực biến hóa khó lường.
Thiên đích thân chủ chưởng chiến cuộc, hoàn toàn là hai phong cách khác biệt so với Phong Vô Kỵ. Sau khi thôn phệ ba tôn Thần Vương Càn Đô, Thiên Cơ và Thiên Huyền, trí tuệ của Thiên cũng đề thăng thật lớn, không gì sánh nổi.
Song phương điều động ức ngàn vạn Thần Ma, yêu cầu đối với trí tuệ cực cao, trong mỗi một cái nháy mắt đều có không biết bao nhiêu Thần Ma chết trận, chém giết vô cùng thảm liệt.
Trên trán Mặc Ẩn toát ra một tầng mồ hôi lạnh. Biên độ đề thăng trí tuệ của Thiên to lớn ngoài dự liệu của hắn, mang tới cho hắn áp lực khôn cùng. Năm xưa, trí tuệ hắn vẫn chưa đại thành, gặp phải Chung Nhạc, nhiều lần bị đánh bại, nhưng áp lực cũng không lớn như ngày hôm nay.
Khí Vận Đại Đạo của hắn đã đạt tới thành tựu hoàn mỹ, chỉ kém một bước sẽ tu thành Trí Tuệ Thất Đạo Luân Hồi. Bất quá, năng lực của hắn có hạn, không đủ để đạt tới trình độ Trí Tuệ Thất Đạo Luân Hồi. Hắn biết rõ thành bại hôm nay quan hệ tới xu hướng khí vận của Hoàng Triều, tuyệt đối không thể sơ sót.
Bất quá, Thiên thật sự quá cường đại, trên phương diện trí tuệ khiến cho hắn có một loại cảm giác khó có thể địch nổi, khiến cho hắn phải không ngừng đào sâu tiềm năng của chính mình để làm ra đối sách.
Tuy là chiến trường to lớn khôn cùng, thổi quét khắp các Tinh vực to to nhỏ nhỏ xung quanh, vô số Thần Ma và Đại Đế tham chiến vào trong đó, nhưng trận đại chiến này lại là cuộc chiến so đấu trí tuệ giữa hắn và Thiên, thôi phát tiềm năng của hắn tới cực hạn, khiến cho thần kinh căng thẳng như dây cung kéo chặt.
Mặc Ẩn ngồi trong trung quân, phân ra vô số phân thân, giám sát động tĩnh biến hóa của chiến trường. Từng mặt từng mặt đại kỳ tung bay khắp nơi, chỉ huy chiến trường. Lại có từng cây từng cây Đồ Đằng Thần Trụ không ngừng liên lạc tướng lĩnh các lộ đại quân Thần Ma, chỉ điểm trận thế.
Hắn thậm chí ngay cả tướng lĩnh chư quân thi triển loại công pháp nào, sử dụng loại thần thông nào, tế khởi loại Thần binh nào cũng đều nhất nhất hạ đạt, lớn nhỏ đều không bỏ sót. Nhưng cho dù là vậy, cũng khó có thể đối địch lại với Thiên.
Hắn phân tâm quá nhiều, tiêu hao tinh thần quá mức, nhưng lại không thể không làm.
Đại quân của Mặc Ẩn liên tiếp bại lui, từng tòa từng tòa trận thế của phe mình nhao nhao bị công phá. Nhưng tiềm lực của hắn nhìn như đã cạn kiệt, lại từng lần từng lần phát huy vượt bậc, giải cứu toàn cục khỏi nguy nan, khiến cho người ta líu lưỡi không thôi.
Thiên nhìn thấy một chi kỳ binh của Mặc Ẩn tập kích bất ngờ, cứu ra đám người Hiếu Văn Đế, Công chúa Băng Xuyên trong Tinh vực Quảng Hàn, cũng không khỏi tán thán, nói:
------oOo------