Nguồn:
read.st
Lưu Tam đóng hộp ngọc trong tay lại một nửa rồi chợt ngừng lại, ánh mắt hắn rơi vào khuôn mặt Thiệu Cảnh, hai người đối mắt nhìn nhau, ai cũng không nói gì. Một lát sau, Lưu Tam đột nhiên nhíu mày, thu hộp ngọc chất lượng thấp này đến trước mặt mình một lần nữa. Trên mặt có thêm vài phần thận trọng, hắn vươn hai ngón tay ra kẹp vào cuống một trong hai trái màu đỏ, đưa ngón tay lên chậm rãi chuyển qua lại trước mặt, ánh mắt rơi vào phần phía dưới của trái cây kia.
Phần bên dưới trái cây màu đỏ này cũng không có gì khác thường so với những nơi khác, đều được vỏ màu đỏ phủ kín, song sau khi Lưu Tam quan sát kĩ vài lần sắc mặt lại hơi thay đổi, đưa trái cây màu đỏ này ra chỗ sáng nhìn cẩn thận lại. Xuyên thấu qua lớp vỏ màu đỏ có thể loáng thoáng thấy được hạt ở bên trong hơi kì lạ, lại là hình vòng cung tựa như một vầng trăng khuyết.
Con ngươi Lưu Tam co rụt lại, im lặng một lát rổi bỏ trái cây này trở lại trong hộp ngọc, sau đó lại lấy một trái cây khác ra làm y như trước, kết quả cũng giống nhau, vẫn là một trái cây với hạt có hình dạng kì quái.
Chậm rãi bỏ trái cây này lại, Lưu Tam lại nhịn không được nhìn thoáng qua hộp ngọc "thê thảm không nỡ nhìn" kia, thở dài đậy nắp hộp lại, sau đó trên mặt xuất hiện nụ cười, chắp tay nói:
Thiệu Cảnh khẽ cười, lắc đầu nói:
Lưu Tam nhìn hắn, chợt cười nói:
Thiệu Cảnh hơi giật mình, lập tức không khỏi âm thầm cười khổ, sắc mặt cũng trở nên khó nhìn hơn. Lưu Tam thấy vẻ mặt hắn liền khẽ cười, nói:
Thiệu Cảnh thở phào nhẹ nhõm, bất kể thế nào, Phi Vân đường tiền nhiều thế mạnh, Thiên Kiếm môn lại càng là đại phái tu chân ở tận trên cao, hắn cũng không thể trêu chọc vào được.
Lưu Tam cầm hộp ngọc lên ngắm nghía, trầm ngâm một lát rồi nói với Thiệu Cảnh:
Thiệu Cảnh cười nói:
Đôi mày Lưu Tam nhíu lại, nét mặt lộ ra vẻ ngạc nhiên, nói:
Thiệu Cảnh liên tục lắc đầu, cười khổ nói:
Lưu Tam khẽ mỉm cười, không có ý định tiếp lời hắn. Lại suy nghĩ một lát, cuối cùng hắn mới gật đầu nói:
Thiệu Cảnh nhếch miệng cười, đứng lên nói:
Ra khỏi căn phòng ở phía sau, Thiệu Cảnh lại khôi phục bộ dạng ban đầu, đi dạo trong cửa hàng như không có chuyện gì xảy ra, qua một hồi lâu, dường như không thu hoạch được gì, hắn mới chậm rãi đi ra ngoài.
Lưu Tam cũng trở lại chỗ ngồi của mình, ánh mắt vẫn vô tình hoặc cố ý nhìn theo bóng dáng Thiệu Cảnh. Đến khi Thiệu cảnh đi ra khỏi Phi Vân đường hắn mới đứng lên, đi tới bên cạnh lão già tóc trắng kia, cúi người ghé sát lỗ tai ông ta nói nhỏ mấy câu.
Lão già tóc trắng mở mắt ra, đôi mắt như có ánh sáng lóe ra hơi chuyển động, thản nhiên nói:
Lưu Tam gật đầu nhưng trong mắt lại xuất hiện vẻ chần chờ, nhìn quanh thấy không có người nào, hắn nói:
Lão già tóc trắng lắc đầu, nói:
Lưu Tam nhìn thoáng qua ngoài cửa, nói:
Lão già tóc trắng tùy ý nói:
Lưu Tam cung kính trả lời:
Lão già tóc bạc hừ một tiếng, sau đó như nhớ ra điều gì đó, nói:
Lưu Tam liên tục gật đầu đồng ý, sau đó trở về chỗ ngồi của mình, mà lão già tóc bạc cũng nhắm mắt, khôi phục bộ dạng như buồn ngủ.
Thiệu Cảnh ra khỏi Phi Vân Đường, hắn vẫn hồn nhiên không biết chính mình trong lúc vô tình đã xui xẻo trở thành một con cờ khi hai thế lực lớn của Nam Sơn thành âm thầm tranh đấu với nhau, chẳng qua điều này cũng không làm ảnh hưởng đến việc Thiệu Cảnh lo lắng cho tính mạng của mình lúc này. Nếu thực sự muốn kể ra, Thiệu Cảnh là đệ tử đời thứ... Ặc, cũng không biết là đời thứ bao nhiêu của Lưu Vân thai, cũng miễn cưỡng được xem như là một phần tử trong tu chân giới. Song Lưu Vân thai suy bại đã nhiều năm, những đồ vật còn lưu lại đến tay vị sư phụ tửu quỷ kia thực sự quá ít ỏi, các loại linh dược, pháp bảo, kỳ công diệu pháp gì đó căn bản là không cần nghĩ nữa, trừ một đống lớn tạp thư(sách vở lộn xộn) ra cũng chỉ có hai thuật pháp ngũ hành cấp một với uy lực yếu kém. Ngày xưa khi hai thầy trò bọn họ lưu lạc chân trời góc biển, có một thời gian rất dài đều dựa vào hai loại thuật pháp này để giả thần giả quỷ, lừa gạt những người dân bình thường hết ăn rồi lại uống, nhưng nếu như muốn đánh nhau, cho dù là với tu sĩ có cảnh giới thấp nhất là luyện khí cảnh, vậy thì cũng không đủ dùng.
Thiệu Cảnh cũng đã đọc qua tạp thư, dựa vào trí thông minh và trí nhớ hơn người, lại thêm thời gian đi theo sư phụ từ nhỏ và một mình hắn lưu lạc mấy năm nay, mặc dù bản lĩnh của hắn thấp kém nhưng kiến thức và sự từng trải của hắn cũng hơn xa người bình thường, đó cũng là nguyên nhân vì sao hắn có ánh mắt sắc sảo. Như Xích Xà Tử vừa bán ngày hôm nay chính là thứ đáng giá nhất hắn kiếm được, chẳng qua cũng chỉ đến thế mà thôi, xác suất xảy ra những chuyện như vậy thực sự là quá nhỏ, lẽ nào ngươi còn muốn tất cả mọi người đều mù chữ sao?
Tuổi tác của hắn không lớn lắm nhưng tính tình tỉnh táo, cẩn thận, lại thêm mấy phần kiên trì của một nhân vật nhỏ sống dưới tầng chót, mới có thể sống sót, dần dần lớn lên trong hoàn cảnh thời thế gian nan này. Những chuyện phát sinh gần đây khiến trực giác của hắn cảm thấy nguy hiểm khắp nơi, hắn đã theo sư phụ lưu lạc giang hồ từ nhỏ, không như những đệ tử danh môn không lo cơm áo kia, hắn biết rõ lòng người hiểm ác. Thực ra hôm nay đến chỗ quầy hàng của Mã Lão Thất là có ý muốn giảng hòa với Mã Lão thất, chỉ là hiệu quả xem ra rất kém cỏi, lời giảng hòa còn chưa kịp nói ra mà Mã Lão Thất trái lại lại giống như càng hận hắn hơn, nếu như không phải Hắc Long cốc và Thiên Kiếm môn nghiêm cấm động thủ đánh nhau ở trong Nam Sơn thành, sợ rằng Mã Lão Thất đã tìm đến cửa giết người đoạt tinh thạch cũng chưa biết chừng.
Nếu chuyện đã đến nước này, Thiệu Cảnh đương nhiên không thể bó tay chờ chết. Bán hai quả Xích Xà Tử mình vẫn cất giấu phòng lúc nguy cấp đi lấy một trăm tám mươi viên linh thạch, lại thêm trước đây tích góp từng chút một, hắn đưa tay sờ Lưu Vân túi đã trống không ở ngang hông, lấy lại bình tĩnh rồi từ từ bước đi giữa dòng người đông đúc trên đường. Đi được một đoạn đường, hắn rẽ vào một khúc quanh, rời khỏi con đường đá phồn hoa nhất trong khu chợ, bước vào một ngõ hẻm có vẻ hơi âm u.
Nơi náo nhiệt nhất trong thành này đương nhiên là khu chợ, chỉ là địa phương tốt nhất bị người chiếm nhưng vẫn còn nhiều người muốn buôn bán, cũng không thể bỏ qua đơn giản như thế, cho nên phía sau hàng loạt những dãy nhà ngăn nắp, bên trong Nam Sơn thành cũng không thiếu những hẻm nhỏ quanh co, bên trong cũng có rất nhiều gian hàng nhỏ, buôn bán đủ các loại. Nếu không phải lăn lộn trong Nam Sơn thành đã lâu cũng không dễ dàng biết được những chuyện này.
Mà hiển nhiên Thiệu Cảnh rất quen thuộc với nhưng địa phương như vậy, trà trộn, lưu lạc trên giang hồ, trước đây hắn thích nhất là đi dạo đến những nơi thế này, nếu may mắn thì rất có thể tìm được một số bảo bối trong những gian hàng không ra gì này. Chỉ là rõ ràng hôm nay hắn không phải tới để đào bảo, cũng không nhìn kĩ một số cửa hàng dọc theo đường đi mà vẫn đi dọc theo con hẻm vào thật sâu, đến khi gần tới tận cùng của con hẻm thì mới dừng lại trước cửa một gian nhà dùng ván gỗ làm cửa. Cửa phòng bằng ván gỗ thô rộng bị mở ra một nửa, bên trong dường như có bóng người, Thiệu Cảnh cau mày đứng ở đó một lúc lâu rồi mới đi vào.
Vừa vào cửa, không khí ẩm ướt trong phòng liền ập tới, còn mơ hồ mang theo mùi sắt han gỉ khiến người ta cảm thấy rất khó chịu. Đến khi Thiệu Cảnh thích ứng được với gian phòng âm u này mới thấy trong gian phòng không lớn này có hai chiếc bàn dài được kê rất tùy ý, trên bàn có rất nhiều loại vũ khí như đao, kiếm, một ông lão già đến mức răng cũng sắp rụng hết, bộ mặt nhăn nheo đang thoải mái nhắm mắt nghỉ ngơi trên một chiếc ghế trúc rách nát.
Thiệu Cảnh tiến tới, cười nói:
Lão già nắm trên ghế trúc mở mắt ra nhìn hắn, không có ý định đứng dậy mà chỉ lười biếng nói:
Là ngươi sao, ta đã nói với ngươi rồi, vật kia chỉ có một giá, một trăm viên linh thạch không hơn không kém, ngươi không có tiền thì đừng tới.
Rầm.
Một cái túi được gói kĩ bị ném tới, Cao lão đầu trước đó vẫn lười biếng như heo, trong nháy mắt lại phản ứng nhanh như một con khỉ, vươn tay ra cầm cái túi kia lại, mở ra đếm một lát, cầm lên ước lượng, rồi ngẩng đầu lên cười hắc hắc:
Vừa nói, hắn vừa nhanh như chớp từ ghế trúc đi tới bên chiếc tủ không ra gì ở góc phòng, mở tủ ra lục lọi một lát, lúc xoay người lại trên tay đã có thêm một ống màu đen dài chừng nửa thước, to bằng năm tay, đi tới đưa cho Thiệu Cảnh.
Cao Lão đầu hắc hắc cười gian vô cùng xảo quyệt, giơ một ngón tay lên, nói:
Thiệu Cảnh vuốt ve Hắc Hoàng châm này, chỉ cảm thấy lạnh như băng, nhìn như dùng thép đen tạo thành, toàn thân đen thui không có chút bắt mắt nào, trọng lượng cũng bình thường. Hắn nhíu mày, giương mắt lên nói với Cao lão đầu:
Cao lão đầu trợn trắng mắt, tức giận nói:
Thiệu Cảnh hơi nhếch miệng lên muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn gật đầu, đột nhiên nói:
Cao lão đầu đưa tay lên nắm mái tóc rối loạn của mình, ánh mắt thâm ý nhìn Thiệu Cảnh rồi từ từ nằm xuống ghế trúc, thong thả nói:
Chuyện này ta cũng không rõ ràng lắm, chỉ là trước kia lão già ta cũng nghe người ta nói, lực chiến đấu của yêu thú cấp một phổ thông ít nhất cũng sánh ngang với tu sĩ ở luyện khí cảnh.
Rầm!
Một tiếng trầm muộn, bóng đen lóe lên, Cao lão đầu phản xạ có điều kiện tiếp được, lại là một bọc được gói kĩ. Hắn ngơ ngẩn, còn chưa kịp phản ứng đã nghe Thiệu Cảnh đứng trước mặt hạ thấp giọng nói:
------oOo------