Nguồn:
read.st
Một tiếng rách như tiếng xé lụa vang lên. Không gian trước mắt vặn vẹo, rồi một vòng xoáy xuất hiện. Một nhân ảnh chật vật đi ra. Vừa hạ xuống đất không thèm quan tâm đến thương thế của mình, nhân ảnh đã vội vã quay ngoắt lại đánh ra một đạo thần thông nhắm vòng xoáy đánh tới. Trong vòng xoáy mơ hồ vang lên một tiếng gào rú phẫn nộ:
Thấy người bên trong sắp thoát được ra ngoài. Thân anh này mặc kệ ba bảy hai mươi mốt tế xuất ra hai thanh đao đỏ như máu. Một luồng hỏa quang nhanh chóng lao vào vòng xoáy. Một tiếng ầm rùng rợn vang lên vòng xoáy co nhỏ lại một chút. Thấy có tác dụng thân ảnh này vội vã thúc dục pháp bảo, lại cắn đầu lưỡi phun ra một ngụm linh huyết, hai thanh đao hấp thụ máu tươi xong thì điên cuồng phóng xuất ra chân hỏa khí thế kinh người. Chỉ thấy vòng xoáy không chịu nổi bắt đầu co nhỏ lại. Một bàn tay từ trong đó thò ra, mang theo một tiếng rít căm phẫn:
"Rắc".
Vòng xoáy đã hoàn toàn biến mất. Tiếng thét kia cũng theo đó mà đi. Trên nền đất chỉ còn lại một cánh tay đang không ngừng co giật. Thân ảnh vừa rồi chính là Dương Thanh, hắn vội vã thò tay vào trong người khua khoắng một lúc rồi moi ra một bình đan dược dốc vào miệng, kế đến hắn nhìn cánh tay giờ đây đã nằm bất động dưới đất lạnh nhạt nói:
Vừa rồi quả là một chân đã bước vào quỷ môn quan. May mà ông trời có mắt, hắn còn giữ lại được cái mạng nhỏ này. Khi ở trong dòng xoáy kia, vô số quái phong tạt đến uy lực kinh người, Hắn nhờ có Hỏa Lân Bào nên miễn cưỡng chống đỡ được. Nhưng Trương Lệ Băng trong luồng quái phong này lại dễ dàng hoạt động. Sở dị có chuyện như vậy vì Trương Lệ Băng có một tấm lệnh bài của Đặng Dung đưa cho. Nhìn sang hắn thị ầm thầm suy tính. Thị nghĩ rất chu toàn. Dù sao kế hoạch ban đầu của thị và Đặng Dung là khi vào được truyền tống trận do ngũ hành thiết lập này. Thì cũng sẽ tìm cách giết chết ba người kia hòng độc chiếm bảo vật. Đó chính là lý do họ tìm toàn là tán tu hoặc người từ nơi xa đến không liên quan gì đến thăng tiên thành để tránh bị hoài nghi. Bổn ý của thị và Đặng Dung là khi qua khỏi Ngũ Hành Truyền Tống Trận này sẽ giết người đoạt bảo. Giết sớm hay giết muộn một chút cũng đâu có gì thay đổi. Hơn nữa trong luồng quái phong này Trương Lệ Băng rõ ràng có lợi thế hơn, lại ỷ vào tu vi mình cao hơn Dương Thanh nên có ý coi thường. Thế là trong vòng xoáy hai người đánh nhau một còn một mất. Có thể nói nếu gặp phải một người khác thì kế hoạch của Trương Lệ Băng đã thành công, nhưng đây lại là Dương Thanh, ngay từ đầu hắn đã phát hiện ra Đặng Dung và Trương Lệ Băng này có ý đồ mờ ám nên luôn ầm thầm đề phòng. Hơn nữa tuy mới Trúc Cơ Trung Kỳ không lâu, nhưng Âm Dương Sinh Tử Quyết của hắn lại cho hắn tốc độ hấp thu linh khí gấp đôi người thường. Vì vậy liền đánh với Trương Lệ Băng không rơi vào hạ phong chút nào. Đến phút cuối cùng, hắn xuất kỳ bất ý phóng ra Âm Phu Ma Châm khiến cho Trương Lệ Băng chật vật lắm mới tránh được. Nàng không ngờ hắn lại có pháp bảo phi châm. Cổ nhân có câu dài một tấc thì mạnh một tấc, ngắn một tấc thì hiểm một tấc. Dù phút cuối dựa vào kinh nghiệm mà tránh khỏi Ma Châm nhưng nàng đã để mất tiên cơ. Nhân cơ hội này Dương Thanh ra khỏi vòng xoay trước chuyển nguy thanh an. Tuy nhiên cũng phải nói lần này nguy hiểm vô cùng. Nếu không có Hỏa Lân bào hắn phải chia linh lực ra vừa chống đỡ quái phong vừa giao đấu thì chắc hẳn dữ nhiều lành ít. Hắn còn đang âm thầm suy tính thì một giọng nói vang lên sau lưng:
Hắn giật mình quay đầu lại chỉ thấy cách hắn khoảng mười trượng trên một liên đài màu vàng kim có một lão già tiên phong đạo cốt đang ngồi ở đó. Lão vuốt râu nhìn hắn chằm chằm. Qua vẻ mặt không đoán được lão có ý tốt hay xấu. Dương Thanh âm thâmg kinh hãi. Lão đã xuất hiện ở đây ngay từ đầu nhưng với tiên thức mạnh gấp rưỡi tu sĩ cùng cấp vậy mà hắn không phát hiện ra. Hơn nữa cảnh giới lão già cao thấp ra sao hắn nhất thời cùng không nhìn được. Điều này đại biểu cho trước mắt chắc hẳn phải là một lão quái vật Ngưng Nguyên Kỳ không thể nghi ngờ. Hắn vội vã cung kính hướng về phía lão già:
Lão già cất tiếng cười ha hả rồi nói:
Dương Thanh nghe lão nói vậy thì nghi hoặc hỏi lại:
Tiền bối nói mang chúng ta đến đây.
Đúng vậy. Lão già gật đầu rồi giải thích
Khi nãy trong truyền tống trận kia lão phu ra tay chậm một bước nên để người khác qua mặt. Đến khi lão phu nhận ra thì chỉ kịp thi triển pháp lực mang người và người kia đến đây.
Lão vừa nói vừa chỉ vào cánh tay đứt của Trương Lệ Băng nằm trên mặt đất. Dương Thanh liếc nhìn cánh tay rồi lại hỏi:
Lão già kia lại cười ha hả rồi nói:
Được một lão quái Nguyên Anh kỳ nhận làm đệ tử tuyệt đối là một cơ duyên vô cùng lớn lao. Phải biết rằng nếu có sư phụ như vậy chỉ điểm, việc kết đan chỉ là sớm muộn. Tuy nhiên hắn trên đời này có sóng gió gì mà chưa trải qua không hề thấy lợi mờ mắt, hắn vội vả giả bộ cung kính:
Trong lòng lão quái này âm thầm hừ lạnh một tiếng. Đúng là đồ tiểu bối khốn kiếp, nếu không phải hồn phách ta bị chia lìa ta đã sớm đoạt xá ngươi rồi đâu cần phải ở đây dông dài. Tuy trong lòng tức giận nhưng lão vẫn bất động thanh sắc mà giải đáp cho Dương Thanh.
Dương Thanh gật đầu tỏ vẻ đã biết.
Dương Thanh nghe thế thì vội vã ngắt lời lão:
Ngũ Hành chân nhân không hề tức giận mà lại kiên nhẫn giải thích:
Dương Thanh nghe đến đây không khỏi hít sâu một hơi khí lạnh, đây là công pháp gì mà lại nghịch thiên đến như vậy, như nghĩ ra điều gì hắn vội vã tái mặt. Ngũ Hành Chân Nhân nhìn vẻ mặt của hắn rồi mỉm cười:
Dương Thanh càng nghe lão nói mà càng hãi hùng, nếu hắn có công pháp này chẳng phải là sẽ vô địch hay sao. Lục Xuân Quyền không để ý đến gương mặt biến đổi của Dương Thanh mà nói tiếp:
Kể đến đoạn này, dường như lão nhớ đến một sự kiện đau lòng nào đó. Chỉ thấy vẻ thù hận hiện rõ trên gương mặt lão.
Trên đời Dương Thanh đã nghe qua vô số chuyện hoang đường nhưng chuyện này quả thật là không thể nào mà tin nổi, hắn nghĩ mãi cũng chưa hiểu lão này muốn gì.
Chuyện tiền bối vừa nói không biết có liên quan gì đến giao dịch
Đương nhiên, do thân thể này không phải của ta, nên ngoài một số thần thông đặc biệt ra, còn lại ta không khác gì một phàm nhân cả. Ta chỉ có thể ngôi ở nơi này. Cũng như hắn chỉ có thể ngồi ở trên kia.
Lão vừa nói vừa chỉ lên đỉnh núi phía trước.
------oOo------