Nguồn:
read.st
Dương Thanh nghe gã nói vậy thì hỏi lại:
Vậy tiền bối còn muốn nói gì.
Ta sẽ không giết ngươi, mà sẽ để ngươi đi. Chỉ cần sau này ngươi và gia tộc ngươi không tìm ta là được.
Dương Thanh nghe vậy thì ngẩn ra, gia tộc, gia tộc nào, người nhà hắn đã chết hết cách đây hơn 200 năm rồi còn gì. Rồi hắn chợt hiểu ra, gã lương doanh này nhầm tưởng hắn là người của gia tộc tu tiên nào đó, nên không dám ra tay, điều này mang cho hắn không ít lợi ích. Lương Doanh thấy hắn vẫn còn đứng ngây ra đó thì hỏi lại:
Còn thế nào nữa, giao dịch tốt như thế này đương nhiên là hắn phải nhận lợi rồi, hắn trả lời gã:
Được, chúng ta cứ quyết định như vậy.
Được lắm.
Lương Doanh phất tay rồi ngự khí phi hành biến mất, còn lại hắn, hắn cũng nhanh chóng nhắm một hướng ngược lại với Lương Doanh rồi bay đi, nói thật hắn không tin gã lắm, biết đâu gã có quỷ kế gì, hắn bay một mạch đến sau một dãy núi lớn rồi kiếm một cái hang nhỏ chui vào đó, sau khi đã bố trí ngoài cửa hang một cái tiểu trận. Hắn quyết định sẽ ở tạm trong cái hang này tu luyện đợi đến mùa xuân sang năm sẽ quay lại Hà gia thôn. Ba tháng này hắn sẽ giả chết ở nơi này cho đến khi mọi việc lắng xuống. Ngày qua ngày ngoài việc tu luyện hắn thường đi quanh dãy núi mà hắn ẩn nập tìm kiếm các loại dược thảo cấp thấp. Trong cái thẻ ngọc hắn lấy từ Âm Hồn đảo ở phần cuối có một chương viết về các loại linh thảo, hắn quyết đinh dùng thời gian này để tìm hiểu một chút, chẳng mấy chốc, hắn đã có một số hiểu biết về linh dược. Vườn thuốc của hắn giờ đây cũng đã có kha khá các loại linh thảo sơ cấp từ Bích Diệp Thảo, Hàn Băng Quả rồi thì Tuyết sâm. Cái hang nhỏ mà hắn tá túc hắn cũng đã bỏ công sức ra khai mở thêm một phòng để ngủ. Giờ đây ngoài thời gian nghĩ ngợi đến Thanh Hương còn lại hắn đều dùng vào tu luyện và trồng linh dược. Chẳng mấy chốc hắn đã biết cách luyện đan, trồng linh dược, phân biệt chúng và luyện được một số loại đan dược cấp thấp thư hồi thể đơn hay luyện cốt đơn...
Một ngày kia hắn đang ngồi tu luyện thì chợt truyền tin phù trong người hắn máy động, hắn vội mang tấm phù đang phát ra ánh sáng xanh ra bóp nát, một giọng nói vang lên mà hắn chắc là của Hà Xuân Hải.
Nghe vậy hắn liền vui mừng đứng dậy sau bao ngày chờ đợi cuối cùng cung đợi được đến ngày này. Ngày mà Tụ Pháp đơn gần hắn hơn bao giờ hết. Ngày hắn Trúc Cơ sắp tới. Hắn nhanh chóng đứng dậy chuẩn bị thu dọn đồ đạc, cho đám linh thảo vào túi trữ vật rồi một đường bay thẳng đến Hà gia thôn.
Dừng lại trước cửa linh thú viên, hắn hồi hộp hít sâu một hơi lãnh khí, không khí lạnh tràn vào phổi khiến hắn tỉnh táo đôi chút. Cuối cùng ngày này cũng đến, hắn sải bước tiến vào trong viện. Hà Xuân Hải vừa thấy hắn tiến vào thì vội đứng dậy nỉm cười:
Dương Thanh cũng vô cùng khách khí:
Cứ như vậy một chủ một khách đã tiến vào hậu đường, sau khi một tuần trà đã qua hắn mới cất lời hỏi Hà Xuân Hải:
Hà Xuân Hải không vội trả lời mà lão nâng chén trà lên nhấp một ngụm rồi bình tĩnh trả lời:
Hắn vội ngồi thẳng người dậy hướng Hà Xuân Hải hỏi:
Hà Xuân Hải cũng không vòng vo nữa mà vào vấn đề chính luôn:
Hà Xuân Hải nhấp một ngụm trà nữa rồi lại cất tiếng:
Lão đang nói thì dừng lại, Dương Thanh hiểu ý lão vội nói:
Hà Xuân Hai nghe thấy hắn thêm linh thạch thì mắt lão sáng ngời. Rồi âm thầm suy tính, bát túc trì thù bắt không khó, chỏ khó ở chỗ chọn đúng thời điểm mà thôi. Nếu một mình mình tuyệt đối là không có khả năng, nhưng nếu thêm vào hắn thì. Lão tính toán ngược xuôi rồi lẩm bẩm:
Suy nghĩ xong xuôi lão ngẩng lên cười nói:
------oOo------