Nguồn:
read.st
Ở nước Đại Nam thuộc Vân Nam đại lục khi ấy. Có một trấn nhỏ tên là Tế Giang. Trong trấn này nếu nói về đại phú đại quý, quyền cao chức trọng thì phải kể đến nhà họ Dương của huyện Thanh Sơn. Tương truyền rằng ông tổ của nhà họ Dương là một vị tu tiên giả đã đạt đến cảnh giới Ngưng nguyên kì, vô cùng thần thông quảng đại. Năm xưa đã từng cứu sống con trai độc nhất của vị nhân hoàng khi đó. Để tỏ lòng cảm tạ ơn tái tạo. Nhân hoàng lúc đó đã ban cho gia tộc họ Dương vô cùng nhiều ưu đãi. Trong đó có một tấm lệnh bài đời đời miễn chết. Chỉ cần con cháu trực hệ của họ Dương không phạm tội gì quá lớn đều có thể miễn tử. Nhờ các ưu đãi đó. Nhà họ Dương dần dần đi lên trở thành phú xưng địch quốc như ngày hôm nay. Gia chủ của nhà họ Dương hiện nay là Dương Tịch là một vị quan lớn trong triều. Vô cùng được hoàng đế trọng vọng. Con trai độc nhất của lão Dương Thanh cũng được tập ấm làm một vị huyện lệnh. Rồi đây quan lộ sẽ vô cùng thênh thang rộng mở. Trái ngược với các vị thúc bá, hay anh em họ của mình rất ngang tàng hống hách. Dương Thanh lại vô cùng khiếm tốn hắn năm 20 tuổi đã làm huyện lệnh một lòng xử lý công việc không hề tư lợi tư tâm. Bá tánh gần xa ai nhắc đến tên Dương đại nhân cũng dựng ngón tay cái lên mà xưng hắn là một vị quan tốt tạo phúc cho muôn dân.
Năm hắn 22 tuổi. Trấn Tế Giang mở một lễ hội hoa mẫu đơn lớn nhất từ trước tới giờ. Quy tập vô số loài mẫu đơn vô cùng sặc sỡ. Hàng năm hắn thường theo gia đình đi thưởng hoa, uống rượu, ngâm thơ. Nhưng năm nay cha hắn bận chinh chiến phương xa không về được, em gái hắn thì cũng vừa lấy chồng. Các anh em họ của hắn, hắn lại không ưa một ai cả. Nên hắn quyết định đi một mình đến hội. Lễ hội diễn ra trên một mảnh đất vô cùng rộng lớn. Các loại mẫu đơn thi nhau khoe sắc. Phải có đến 3000 loại mẫu đơn trong hội. Người ta thi nhau khoe những loại mẫu đơn quý hiến do mình trồng. Người người đua nhau cò kè mặc cả, kẻ hớn hở vì mua được chậu hoa ưng ý. Kẻ lại tức giận vì chủ quầy hét giá quá cao.
Dương Thanh đi vào giữa hội. Vừa đi vừa ngắm vẻ đẹp của những bông mẫu đơn. Nào là mẫu đơn đỏ, mẫu đơn vàng. Rồi lại có mẫu đơn tử ban, ngân bình. Mỗi cây một vẻ, một màu hoa muôn hình muôn vẻ, khiến cho Dương Thanh ngắm không chán mắt. Đứng trước một chậu mẫu đơn đỏ thắm vô cùng đẹp. Chàng cầm lấy cây bút đề lên giấy:
Thanh tao mỹ lệ tựa hồng nhan Giữ nguyên màu sắc đến khi tàn Gió thổi hây hây màu tươi đỏ Núp dưới cánh hoa nhụy sắc vàng ...
Hắn đang định viết nốt bốn câu sau thì bên cạnh chợt nghe thấy tiếng cự cãi vô cùng huyên náo. Hắn nhăn mặt đặt bút xuống rồi bước qua đó xem thử. Điều hắn kị nhất là trên địa bàn mà hắn làm quan lại có những điều xảy ra không mong muốn. Hắn chen tới thì thấy phía trước là một cô bé chừng 14, 15 tuổi đang thút thít khóc bên cạnh là một chậu hoa mẫu đơn tử sắc bị vỡ tan. Người chủ quầy đang quát tháo với cô bé:
Cô bé xoắn hai tay vào nhau lí nhí trả lời:
Không đợi cô bé nói hết, chủ quầy đã ngắt lời.
Cô bé sợ hãi nói:
Ta.. ta không có mang tiền.
Hừ, không mang tiền ư. Được lão gia thấy miếng ngọc bội kia khá đáng tiền đấy. Đưa đây lão gia sẽ tha cho ngươi.
Cô bé vội giấu miếng ngọc ở thắt lưng vào trong người rồi lắc đầu:
Tên chủ quầy có vẻ đã hết kiên nhẫn, hắn xông tới cô bé rồi quát lên:
Tên chủ quầy đang định tiến tới chỗ cô bé thì Dương Thanh đac quát lên:
Dứt lời chàng bèn móc trong người ra một mảnh vàng vứt cho tên chủ quầy rồi nói:
Lão chủ quầy nhặt miếng vàng lên xem xét rồi gật gù:
Dứt lời lão quay vào bảo người nhà dọn dẹp chỗ đổ vỡ rồi nói với cô bé:
Dương Thanh quay sang cô bé hỏi:
Cô bé lúc này đã lấy lại bình tĩnh. Nàng vội vã lau nước mắt rồi sửa lại xiêm y. Nhún chân thấp xuống rồi trả lời Dương Thanh:
Dương Thanh vội vã xua tay với nàng:
Dương Thanh lại hỏi.:
Thanh Hương đáp:
Nói xong vẻ mặt của Thanh Hương nhăn lại ra chiều tức giận lắm. Dương Thanh thấy thế thì an ủi nàng:
Thanh hương hứ một tiếng rồi nói:
Dương Thanh nghe nàng nói vậy chỉ cười mà không nói gì. Chỉ cho là lời nói trẻ con mà thôi. Hắn bảo:
Dường như biết mình gây họa. Thanh Hương gật đầu mà không nói gì. Nhưng một lát sau nàng bảo Dương Thanh:
Hắn suy nghĩ một lát rồi gật đầu:
Về huyện nha. Dương Thanh vội vã sai người đánh xe đưa nàng trở về Tống Sơn. Lại cho hai nha dịch đi theo bảo hộ. Trước khi lên xe. Thanh Hương mỉm cười rồi đưa cho Dương Thanh miếng ngọc khi nãy, bảo hắn:
Hắn đưa tay nhận miếng ngọc rồi chậm rãu gật đầu.:
Hắn đâu biết rằng ngày mà hắn nhận miếng ngọc này chính là ngày thay đổi cuộc đời hắn mãi mãi. Ngày đánh dấu chuyến phiêu du vạn năm gian khổ đau thương.
------oOo------