Nguồn:
read.st
Tên đệ tử coi lôi đài này vừa dứt lời thì một gã khoảng hai sáu tuổi phi thân lên đài. Đưa mắt khắp nơi như tìm kiếm đối thủ. Vẻ mặt hắn như khinh thường tất cả. Thấy đến lượt mình phải lên đài. Hắn fdax quyết định sẽ không nên quá nổi bật mà phải ẩn tàng thực lực. Có thế sau này mới không bị ai chú ý. Hắn thong dong bước lên đài. Chìa ngọc giản của mình ra để kiểm tra. Sau đó đứng chắp tay nhìn lên trời dáng vẻ cũng khệnh khạng không kém gã thiếu niên kia là mấy. Đây là hắn cô tình làm cho đối phương phải tức giận một phen. Quả nhiên gã kia nhìn thây hắn không coi mình vào đâu thì tức giận quát lớn:
Dương Thanh không nói gì mà móc từ trong túi ra một nắm khoảng chừng ba chục cái hỏa phù ném ra tới tấp. Đây là đồ nghề hắn mua từ phường thị vài hôm trước. Tên Lục Tiểu Xuân còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì đã thấy vô số hảo cầu bay đến trước mặt. Mang theo hơi nóng bỏng rát. Hắn vội vã phi thân lên không trung. Chật vật lắm mới tránh thoát đám hỏa phù sơ cấp này. Tuy nhiên đầu tóc của hắn cũng bị lửa đốt quăn queo hết cả. Một lúc quẳng ra nhiều phù lục như vậy. Có khác gì ném đi một núi linh thạch. Mọi người xung quanh đều cao giọng bàn tán. Sau cùng ai cũng nhất trí Dương Thanh chắc phải là con cháu của gia tộc nào đó. Lần này gia tộc dốc hết vốn liênga cho hắn để có cơ hội vào cực âm môn tu luyện.
Trên lôi đài Dương Thanh không để cho tên Lục Tiểu Xuân kia được hoàn hồn. Hắn lại moi từ trong người ra khoảng gần hai chục tấm phù nữa lần này chính là lôi phù. Tuy là sơ cấp nhưng lôi phù không hề tầm thường chút nào. Vừa phát ra đã khiến cho sấm sét nổi lên. Làm cho Lục Tiểu Xuân phải tránh đông né tây vô cùng vất vả, nhưng cuối cùng hắn cũng bị hai đạo lôi điện đánh cho bay ra khỏi võ đài thất bại một cách thảm hại. Ngay cả chéo áo của Dương Thanh gã cũng chưa kịp động vào. Trên chỗ ngồi của đám chấp sự. Lão già to béo lúc đầu quay sang mọi người hỏi:
Một Trúc Cơ sơ kỳ ngồi ở góc trái lên tiếng
Tất cả mọi người trong đám này đều quay sang nhìn về một lão già nhỏ thó. Dường như cảm nhận được vẻ chờ mong và tò mò trong mắt người khác. Lão cười ha hả rồi thong thả cất tiếng:
Lần này lại là lão đầu trọc lúc đầu lên tiếng:
Hồng Thắng Hải lại cười rồi mới gật đầu lên tiếng.
Được. Lão hủ nói. Ta ngờ rằng tên Dương Thanh này chính là hậu duệ của Tiêu Gia năm xưa.
Tiêu gia
Hậu nhân của Tiêu Vạn Hùng ư
Không đời nào.
Vô số lời thốt ra sau khi Hồng Thắng Hải cừa dứt câu nói. Đa phần đều là ngạc nhiên và kinh ngạc vạn phần. Ma Hữu Bằng lúc này đã thu lại vẻ nôn nóng khi nãy. Ngó quanh như sợ người nghe trộm rồi mới nhỏ giọng hỏi.
Ma Hữu Bằng nói đến đây thì lập tức không nói nữa. Tuy nhiên ai cũng hiểu câu sau lão định nói gì. Mọi người đều nhìn về phía Hồng Thắng Hải chờ lời giải thích.
Hồng Thắng Hải vuốt vuốt bộ râu đen nhánh của lão rồi nói.
Lão nói đến đây thì dừng lại. Đưa chén linh trà lên uống một ngụm lớn rồi nói tiếp.
Một mỹ phụ ngồi cách một đoạn lên tiếng.
Mọi người xung quanh gật gù đồng ý. Người họ Dương không thiếu lấy gì chứng minh tên Dương Thanh này là con của Tiêu tam tiểu thư. Nghe mọi người và mỹ phụ hỏi vậy. Hồng Thắng Hải điềm nhiên trả lời.
Trong lúc đám chấp sự còn đang bàn tán. Thì dưới đài đã qua sau bảy trận, bản thân Dương Thanh cũng đã thắng thêm một trận nữa. Hắn không hề hay biết mình đã gây sự chú ý cho đám người cực âm môn. Và càng không hề hay biết mình đã được khoác lên một cái thân phận vô cùng nhạy cảm ở nơi này. Hậu duệ của một gia tộc tu tiên đã từng vô cùng hùng mạnh.
Sau nửa ngày bàn tán. Xem xét cuối cùng phần lớn mọi người đều tin vào phán đoán của Hồng Thắng Hải. Rằng Dương Thanh là con cháu tiêu gia. Mỹ Phụ khi nãy lại hỏi:
Theo ý Hồng huynh thì nên làm thế nào.
Nên làm thế nào ư. Cứ kệ hắn chỉ cần hắn không có ý xấu và vượt qua kiểm tra. Cứ nhận hắn cũng được. Chả lẽ chúng ta lại sợ Hắc Sát Giáo.
-
------oOo------