Nguồn:
read.st
Hồng Xuyên biến sắc mấy lần, cuối cùng thở dài một tiếng:
Lục Trần nhếch miệng cười cười, xua xua tay với y ra ý không cần quan tâm, lại nói:
Hồng Xuyên do dự một lát, lắc đầu cười khổ:
Y cũng không muốn giấu Lục Trần, hoặc giả vì Lục Trần có ân cứu mạng y, nên đã kể hết chuyện gặp phải tối qua với hắn.
Thì ra hôm qua Hồng Xuyên lên núi Trà, vì mới tới lần đầu, phía trướng núi khắp nơi đều trồng linh trà, rậm rạp khắp nơi, đường lên núi như trong mê cung, nếu không phải người quen thuộc địa hình dưới chân núi thì thật sự rất dễ lạc đường. Hồng Xuyên là người như vậy, ngay mới đầu chỉ là tùy ý chọn một đường mà đi, dù sao cũng chỉ cần lên cao là được.
Ai ngờ khi tới lưng chừng núi y mới phát hiện có gì không đúng… Trước mắt luôn là vài ngã ba, mà đường y chọn thoạt nhìn như lên núi mà hết lần này đến lần khác đều rẽ nhầm, không tới Đông Lộc mà là tới Tây Lộc.
Tới lúc này y bắt đầu lo lắng, vội vàng quay về, ai ngờ càng đi càng sai, đường càng không đúng, mà trời đã tối dần.
Trời tối, trên núi Trà chỉ là một mảnh lờ mờ âm trầm, rất khó phân biệt đường. Tuy Hồng Xuyên có mang theo hộp quẹt bên người nhưng gió núi quá lớn, ánh lửa cũng không chiếu được bao xa. Y càng chạy càng xa, một lát sau chợt nhận ra mình đang đứng bên một hồ nước cao.
Lục Trần bật cười lắc đầu:
Nói vậy ngươi đã đi nhầm đường tới Long Hồ.
Long Hồ?
Hồng Xuyên quái dị hỏi lại.
Lục Trần gật gật đầu:
Lục Trần cười cười. Hồng Xuyên cũng cười cười. Những địa danh có phần gò ép này ở Trung Thổ Thần Châu có thể nói là nhiều lắm, dưới gầm trời này, những nơi lấy Long làm tên không tới một vạn ít nhất cũng phải bảy tám ngàn nơi, khắp nơi đều nghe được. Gì mà Long Sơn, Long Hải, Long Hồ, Long Mạch, Long Khâu, Long Dã, vân vân, nhất là ở những vùng hoang giao dã ngoại thôn làng cô vắng, vô cùng hứng thú với cái tên này, hơn nữa, gần như nơi nào thổ dân cũng có thể kể cho ngươi nghe một câu chuyện thần kỳ xa xưa.
Đại khái bởi vì từ xưa xưa tộc Thần Long đằng vân giá vụ đã để lại trong lòng mọi người ấn tượng thần ký không thể xóa nhoà, nhưng phàm là người có chút kiến thức, tuyệt đại đa số nghe danh này cũng chỉ cười trừ. Vì sao ư? Rất đơn giản. Cho dù năm xưa các Thần Long từ thời thượng cổ thực sự hạ phàm đến nhân gian, nhưng tính rõ ra thì, toàn bộ Long tộc đều tham gia diễn xuất như những truyền thuyết kia tối đa cũng chỉ có thể diễn chưa tới một phần trăm.
Nhân loại nhiệt tình quá sức, truyền thuyết quá nhiều, Thần Long không đủ dùng…
Hồng Xuyên xuất thân từ danh môn đại phái lâu năm như Côn Luân, đương nhiên kiến thức này vẫn là có, cũng nhìn Lục Trần cười cười.
Nhưng sau đó hắn lại chau mày hỏi:
Hồng Xuyên lắc đầu:
Y dừng lại, nhớ ra chuyện gì đó, cười áy náy với Lục Trần:
Lục Trần bật cười:
Không cần đa lễ như vậy. Ta hiểu được, ngươi nói tiếp đi.
Ừ. Sau đó ta tìm một nơi tránh gió bên hồ định qua đêm, ai ngờ vào giữa đêm, ta không chịu nổi những âm thanh quái dị từ dưới Long Hồ vang lên. Ta bị đánh thức, lập tức nhìn thấy mặt nước hồ đáng lẽ nên tĩnh lặng đột nhiên sôi trào sóng lớn, một lát sau, một con cá kỳ quái to tướng nhảy lên, bọt nước bay khắp nơi, bắn tứ phía, giống như…..giống như cá hóa rồng trong truyền thuyết!
Cho dù Lục Trần xưa nay vẫn luôn trấn định cũng phải kinh hãi ngạc nhiên hỏi:
Hồng Xuyên cười khổ:
Lục Trần cũng không nói nên lời. Hồng Xuyên lại kể:
Theo như Hồng Xuyên kể thì dưới hồ có chứa pháp lực cực kỳ quỷ dị, dù là y có đạo hạnh hộ thân cũng hoa mắt chóng mặt, trước mắt tối sầm, thân thể nhào xuống..
Trong trí nhớ của Hồng Xuyên, ký ức cuối cùng chỉ nhớ mình ngã lăn xuống hồ nước, hoàn toàn bị sóng nước lạnh lẽo bao phủ. Còn chuyện về sau thì hoàn toàn không nhớ gì, khi tỉnh lại đã là ở trong nhà cỏ này.
Lục Trần nghe vậy, không nói gì, lông mày nhíu lại như đang nghĩ gì đó.
Hồng Xuyên nhìn hắn một cái, thăm dò hỏi:
Lục Trần gật đầu nhè nhẹ:
Nói được phân nửa, đột nhiên hắn khẽ giật mình:
------oOo------