Nguồn:
read.st
Bạch Khiết chạy thẳng đến cuối con hẻm, đến khi nhìn thấy bức tường cao ngất vẻ mặt không khỏi tuyệt vọng. Đỗ Hùng từ từ tiến lại, trêu chọc nàng:
Cả người run rẩy nép vào tường, Bạch Khiết chỉ tay về phía Đỗ Hùng:
Ngươi không được bước lại gần đây. Nếu không ta sẽ phản kháng.
Phản kháng đi a Ta cũng muốn nhìn xem ngươi có thể làm được gì.
Nói xong, Đỗ Hùng đưa tay lên dự định chộp lấy cổ của Bạch Khiết. Đúng lúc này, vòng tay của nàng lóe lên ánh sáng màu xanh lục, Đỗ Hùng có cảm giác như bị một chiếc xe tông phải, cả người đâm mạnh vào bức tường phía sau.
Đang lúc Bạch Khiết còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, Dương Thiên đã bước ra nhìn nàng mỉm cười:
Bạch Khiết trông thấy người đến là Dương Thiên, ngay cả túi xách trên tay cũng vứt bỏ chạy đến ôm lấy hắn khóc to:
Dương Thiên lúc này cũng khá thành thực, hai tay vỗ nhẹ lưng nàng an ủi. Nhỏ giọng lẩm bẩm:
Lý Bàn lúc này đang ngồi ôm Lý Vũ ở một nơi khá xa, bỗng nhiên hắt xì mấy tiếng. Lý Vũ quan tâm hỏi:
Lý Bàn lắc đầu:
…
Đầu óc Đỗ Hùng bị choáng váng, mất một lúc mới nhớ được chuyện gì đang diễn ra. Vừa đứng dậy liền nhìn thấy Bạch Khiết đang ôm lấy một nam nhân lạ mặt, không khỏi cảnh giác:
Bạch Khiết nghe được giọng của Đỗ Hùng, không khỏi hoảng sợ núp sau lưng Dương Thiên. Quay lại trấn an nàng một câu, Dương Thiên nhìn Đỗ Hùng:
Sự phụ của ngươi nói rất đúng. Thực lực chưa đủ thì không nên tùy tiện thể hiện. Ngươi nên nghe lời của hắn.
Ngươi biết sư phụ của ta.
Dương Thiên lắc đầu:
Đỗ Hùng nghe thấy Dương Thiên sỉ nhục sư phụ của mình thì vô cùng tức giận. Hắn có được như ngày hôm này đều là sư phụ ban cho, đối với hắn mà nói, sự phụ so với phụ mẫu còn tốt hơn. Chỉ tay vào mặt Dương Thiên quát to:
Dương Thiên khinh thường:
Thấy đối phương khinh thường mình, Đỗ Hùng trong lòng càng tức giận hơn. Nhưng qua chuyện khi nãy, hắn có thể xác định mình không phải đối thủ của đối phương. Lùi lại phía sau mấy bước rồi nói:
Nói xong vội quay đầu bỏ chạy, Dương Thiên lười biếng nói:
Câu nói vừa dứt, cả người Đỗ Hùng như bị một tảng đá nặng đè xuống, không bước nổi một bước. Dương Thiên dắt theo Bạch Khiết đến trước mặt hắn:
Đỗ Hùng trừng mắt nhìn hai người. Gương mặt đỏ bừng, trong mắt đã hằn lên những sợi tơ máu, áp lực khủng khiếp đè nén khiến hắn có cảm giác không thở nỗi. Bạch Khiết thấy Đỗ Hùng như vậy cũng kéo tay Dương Thiên:
Xem ra cô nàng này tuy có chút kiêu ngạo, nhưng nội tâm vẫn rất lương thiện. Dương Thiên nghĩ vậy nhưng vẫn lắc đầu:
Đỗ Hùng lúc này đã không chịu nỗi, hai hàm răng va vào nhau, cố gắng phát ra từng tiếng:
Đỗ Hùng vừa nói hết câu đã nằm gục xuống đất bất tỉnh. Bạch Khiết trong lòng khẩn trương nắm chặt lấy tay Dương Thiên. Hắn cũng quay lại an ủi nàng :
Bạch Khiết nghe vậy cũng đã yên tâm không ít :
Hắn thực sự sẽ không sao ?
Ngươi không tin ta sao ?
Bạch Khiết vội vã lắc đầu, nàng sao có thể không tin tưởng Dương Thiên. Hai người rời đi được một lúc, Đỗ Hùng từ trên mặt đất tỉnh lại. Hai bàn tay nắm chặt, móng tay bấu vào trong thịt đến chảy máu :
Vừa nói hết câu, da thịt hắn đã chuyển sang màu đỏ. Hai mắt trợn tròn, nổi lên những sợi tơ máu. Cổ họng mở to nhưng không phát ra bất kì âm thanh nào. Cả người bất ngờ phát ra một ngọn lửa, Đỗ Hùng như một ngọn đuốc lóe sáng nhưng rất nhanh vụt tắt. Chỉ để lại một bãi đất màu đen, Đỗ Hùng biến mất như chưa từng tồn tại.
Dương Thiên cũng đã đi được một khoảng khá xa, không khỏi lắc đầu thở dài. BKtdFo Đây đều là do hắn tự chuốc lấy. Nếu hắn không có ý định trả thù, cũng sẽ không bị Tâm Hỏa của Dương Thiên giết chết, tự làm thì tự chịu mà thôi.
Đưa Bạch Khiết về đến nhà, lúc này tâm trạng của nàng cũng đã bình tĩnh trở lại, nhìn Dương Thiên hỏi :
Dương Thiên mặt đen lại, hắn từ khi nào trở thành cái đuôi trong truyền thuyết vậy ?
Bạch Khiết vẻ mặt có chút thất vọng :
Dương Thiên bị nhiều câu hỏi tấn công cùng một lúc, cũng không biết bắt đầu trả lời từ đâu :
Nghe thấy Dương Thiên muốn rời đi, Bạch Khiết không nỡ nói :
Ngươi có thể để lại số điện thoại hay không. Để ta có thể trả ơn cho ngươi.
Trả ơn thì không cần a. Nếu là người khác cũng sẽ làm như ta.
Bạch Khiết vẻ mặt hơi đỏ lên, cắn răng nói :
Sự ngu ngốc của Dương Thiên bắt đầu nổi lên, hắn không hiểu lắm về câu nói của nàng. Chỉ có thể gật đầu :
Bạch Khiết lấy được số điện thoại của Dương Thiên liền vui vẻ. Nhưng nghe hắn sắp đi lại cảm thấy tiếc nuối :
Vậy đến khi nào ta mới có thể gặp lại ngươi.
Khi nào muốn gặp ta cứ gọi điện cho ta. Ta sẽ lập tức xuất hiện. Nhưng ngươi cũng không nên liên tục gọi ta a.
Biết Dương Thiên chỉ đang an ủi nàng, Bạch Khiết cười nói :
Ta biết rồi. Vậy lần sau gặp lại.
Gặp lại sau.
Đợi Bạch Khiết đi vào nhà, Dương Thiên liền nhận được tin nhắn cảm ơn của nàng. Đưa tay lên gãi đầu :
Nghĩ mãi không thông, Dương Thiên đành cắn răng gọi điện thoại cầu cứu Lý Bàn. Tên kia lúc này đang vui vẻ bên Lý Vũ, phải gọi mấy lần mới bắt máy, giọng điệu khó chịu :
Cảm thấy sự khó chịu của Lý Bàn, Dương Thiên lên giọng :
Lý Bàn nghe đến Lý gia vội nói :
Dương Thiên hừ lạnh một tiếng :
Nghe Dương Thiên tường thuật lại một hơi, Lý Bàn có cảm xúc muốn ném điện thoại xuống đất. Lý Vũ đang nghe ở bên cạnh cũng che miệng cười khúc khích.
------oOo------