Nguồn:
read.st
Dương Thiên dứt khoát:
Ta từ chối.
Ngươi có yêu cầu gì có thể nói. Chúng ta sẽ cố hết sức hoàn thành.
Không cần. Những thứ ta cần ta đều có thể tự đi làm. Ta cũng có thể đoán được ý đồ của các ngươi. Ta tuy không còn là Ẩn Thế đại lục thủ hộ giả, nhưng không có nghĩ là ta sẽ giúp các ngươi chống lại nó.
Lão giả mỉm cười:
Xem ra ngươi đã hiểu lầm ý của bọn ta.
Chẳng lẽ không phải?
Tất nhiên là không phải. Bọn ta cũng không ngu ngốc như vậy.
Dương Thiên gật đầu:
Lão giả thở dài:
Ngươi có từng nghe nói qua về nguồn gốc của Ám tổ?
Ý của ngươi là việc Ám tổ là do các tiểu môn phái xa xưa tại Ẩn Thế đại lục lập nên.
Lão giả gật đầu:
Xem ra người cũng biết không ít. Đúng vậy, Ám tổ là do các tiểu môn phái tại Ẩn Thế đại lục lập nên, ý tưởng ban đầu là để tạo dựng thế lực để chống lại các thể lực lớn. Dần dần người địa cầu gia nhập ngày càng đông, bản chất của Ám tổ cũng dần thay đổi. Trở thành một tổ chức với mục đích chính là kiềm chế những người đi ra từ Ẩn Thế đại lục, duy trì sự cân bằng.
Nhưng ngươi cũng biết, do Ám tổ được tạo thành từ các tiểu thế lực nên công pháp cùng pháp thuật đều là cấp thấp. Tuy trải qua một thời gian dài cải tiến nhưng so với tứ đại thế lực hiện tại vẫn kém quá xa.
Lão giả nhìn qua 2 người ngồi cạnh bên:
Dương Thiên ra vẻ đã hiểu:
Ba vị lão giả vội nói:
Dương Thiên suy nghĩ một hồi lâu vẫn không nghĩ ra được hắn cần cái gì. Mọi thứ đỗi với hắn đều quá mức đơn giản, hắn đều có thể tự mình làm được.
Ba vị lão giả trầm ngâm, cuối cùng một vị lão giả vẻ mặt đau khổ, lấy ra một cây nhân sâm đỏ như máu:
Dương Thiên lắc đầu:
Ba người lại nhìn nhau, bọn hắn tuy cũng có khá nhiều bảo vật. Nhưng Huyết Nhân Sâm là thứ có giá trị lớn nhất. Động thủ cướp đoạt, bọn hắn không có lòng tin sẽ đánh thắng Dương Thiên. Theo bọn hắn dự đoán, Dương Thiên rất có thể là tu sĩ Nguyên Anh kỳ. Dù huy động vũ khí hiện đại, nhiều lắm cũng chỉ có thể khiên hắn bị thương nhẹ.
Tu sĩ Nguyên Anh so với Kim Đan hơn kém một trời một vực. Vì vậy mỗi tu sĩ Nguyên Anh kỳ đều được xưng danh là đại tu sĩ. Về phần cảnh giới cao hơn, bọn hắn vốn không có cơ hội tiếp xúc. Suy nghĩ một hồi lâu, Vị lão giả ngồi ở trung tâm cắn răng:
Nếu như ta nhường vị trí Hội trưởng lại cho ngươi…
Hội trưởng, việc này không thể…
Ý ta đã quyết, các ngươi không cần nhiều lời. Nếu không thể sống tiếp, vị trí này giữ lại có tác dụng gì.
Hai người trầm ngâm, Hội trưởng nói không sai. Vẻ mặt đắng ngắt nhìn Dương Thiên:
Việc này chúng ta đồng ý.
Vậy quyết định như vậy đi.
Dương Thiên đầu đầy hắc tuyến. Ta không cần chức vị này, các ngươi không cần tỏ vẻ đau khổ như vậy có được không? Vội vàng nói:
Một vị lão giả rốt cuộc nhịn không được:
Dương Thiên lại suy nghĩ một hồi:
Hội trưởng cau mày:
Dương Thiên trợn mắt nhìn lão giả:
Hội trưởng gật đầu:
Lão giả đồng ý nhanh như vậy khiên Dương Thiên cũng có chút bất ngờ. Dường như hiểu được hắn đang nghĩ gì, lão giả mỉm cười:
Hai bên giao dịch thành công, Dương Thiên cũng đứng lên đi về phía ba người:
Ba vị lão giả gật đầu. Dương Thiên kiểm tra một hồi liền lấy ra 4 cái ngọc giản ném cho ba người:
Công pháp ở đó, các ngươi có thể từ từ xem. Còn có thể thành công đột phá Nguyên Anh hay không phải xem vận mệnh của các ngươi. Còn đây là một bộ pháp thuật hợp kích chia làm 3 tầng. Tầng thứ nhất một người có thể thi triển, tầng thứ 2 hai người, thứ 3 ba người. Tu luyện thành công tầng thứ 3, ba người các ngươi có thể tương đương cảnh giới Giả Anh.
Giả Anh?
Ba người kinh ngạc, đây là lần đầu tiên bọn hắn nghe thấy cảnh giới này. Dương Thiên cũng lắc đầu, bọn hắn không những thiều thốn công pháp mà kiến thức cũng rất kém:
Ba người lần nữa kinh ngạc, những chuyện này cũng là lần đầu bọn hắn nghe được. Hội trưởng có chút ngượng ngùng:
Dương Thiên cũng NZhXz9V không nói nhiều. Giải đáp cho ba người một vài chỗ khó trong công pháp xong, hắn liền trở về biệt thự cùng Diệp Linh. Chuyến đi này Dương Thiên mục đích chính cũng là vì nàng, còn cái chức vị kia hắn hoàn toàn không để ý.
Dương Thiên trở về biệt thự cũng đã gần 9h tối. Bước vào trong, hắn thấy Diệp Linh đang gục mặt trên bàn để ngủ. Trên bàn bày biện rất nhiều thức ăn. Xem ra là đang đợi hắn trở về cùng ăn. Dương Thiên chợt cảm thấy trong lòng có một cảm xúc rất lạ, cảm giác bình yên, ấm áp.
Có lẽ đây mới là cuộc sống hắn truy cầu, được ở bên những người hắn yêu, cùng các nàng trải qua cuộc sống bình dị.
Dương Thiên tiến lại gần vỗ vai Diệp Linh khiến nàng bừng tỉnh, thấy Dương Thiên đã trở về liền vui vẻ:
------oOo------