Nguồn:
read.st
Cánh cửa bất ngờ mở ra, Tô Nguyệt Nhi hoảng sợ lùi lại hai bước. Thấy rõ mặt Dương Thiên, giận dỗi nói:
Dương Thiên ngẩn ra:
Tô Nguyệt Nhi không nói, nhìn quanh một chút rồi phóng nhanh vào phòng, thật giống như ăn vụng sợ bị phát hiện. Dương Thiên cười cười, hắn biết rõ nàng sợ bị Liễu Mị phát hiện.
Tiến vào phòng, Dương Thiên liền mở lời trước:
Đến lượt Tô Nguyệt Nhi ngẩn ra, thầm nghĩ: “Tên này đang nói nhăng nói cuội gì vậy”.
Dương Thiên thấy Tô Nguyệt Nhi không nói gì, tưởng nàng vẫn còn đang ngại, nói tiếp:
Tô Nguyệt Nhi rốt cuộc nhịn không được nữa:
Ngươi đang muốn nói cái gì?
Ngươi nửa đêm đến tìm ta, ngươi nghĩ xem ta muốn nói về việc gì.
Tô Nguyệt Nhi hai má hơi hồng lên, tức giận:
Dương Thiên mặt đen lại, lần này hố to rồi, nhẹ ho hai tiếng để lấy lại bình tĩnh:
Vậy tại sao ngươi không nói sớm?
Ngươi có cho ta cơ hội nói sao?
Dương Thiên thực sự cảm thấy mất mặt, cũng không định tiếp tục chủ đề này:
Nhắc đến tu luyện, Tô Nguyệt Nhi vẻ mặt rất chăm chú:
Dương Thiên lần này cảm thấy rất bất ngờ, Bách Kiếm quyết tuy phẩm cấp không quá cao, nhưng một tu sĩ Kim Đan sơ kỳ như nàng chỉ trong vài ngày đã lĩnh ngộ 3 đạo kiếm khí đã rất không tệ. Có thể nói là thiên tài, dù đặt tại Tu Chân giới cũng rất hiếm có.
Ngươi vấn đề này thực ra rất đơn giản, Bách Kiếm quyết xác thực chỉ có thể phân thành 3 đạo kiếm khí.
Cái gì? Không phải trong giới thiệu, tu luyện tới đại thành có thể tạo ra 100 đạo kiếm khí, có được Bách Kiếm lực sao?
Thấy Tô Nguyệt Nhi đối với chuyện tu luyện có chú ý như vậy, Dương Thiên liền thở dài: “Ngươi có thể chuyển một nửa sự chú ý đó cho ta là tốt rồi”. Truy mỹ quả thực khó a.
Tô Nguyệt Nhi thấy Dương Thiên thở dài không nói gì, không khỏi gấp lên:
Dương Thiên lấy lại tinh thần:
Tô Nguyệt Nhi vẻ mặt vui mừng:
Nhìn Tô Nguyệt Nhi vẻ mặt hâm mộ, Dương Thiên lắc đầu, Nếu nàng biết Bách Kiếm quyết là do một đại ma đầu giết người không gớm tay sáng tạo ra, không biết có còn sùng bái hắn như vậy nữa không?
Tô Nguyệt Nhi tiếp tục thỉnh giáo vấn đề tu luyện thêm một hồi lâu, cuối cùng thỏa mãn rời đi. Dương Thiên cảm thấy mình giống như bị nàng lợi dụng xong rồi vứt bỏ, có chút oán khí a.
Tô Nguyệt Nhi vừa rời khỏi phòng, liền nghe được âm thanh của Liễu Mị:
Tô Nguyệt Nhi sắc mặt lập tức thay đổi:
Ta làn gì không cần ngươi quản, nếu còn nói nữa đừng trách ta không khách sáo.
Vậy sao? Ta cũng muốn xem ngươi không khách sáo thì sẽ như thế nào.
Dương Thiên cảm thấy bên ngoài có biến liền vội đi ra:
Hai âm thanh đồng thời vang lên:
Có chút đau đầu, Dương Thiên liền dựng lên một đạo kết giới bao quanh biệt thự để đảm bảo không bị hư hỏng gì khi hai nàng giao thủ. Xong việc cũng không tiếp tục ở lại mà xoay người đi vào phòng. Hắn cũng không có gì lo lắng, Tô Nguyệt Nhi ngưng tụ được 3 đạo kiếm khí tuy lợi hại nhưng Liễu Mị cũng đã bước đầu dung hợp loại linh lực thứ hai.
Tô Nguyệt Nhi lợi hại hơn một chút nhưng cũng sẽ không làm được gì Liễu Mị, trừ khi nàng sử dụng thần thông bản mệnh. Việc này hầu như không thể xảy ra, vậy hắn cũng không cần lo lắng. Hiện tại nên ngủ sớm một chút, ngày mai hắn còn phải đi tìm Hoàng gia tính toán.
Hai nàng đánh nhau đến tận khi trời sáng, thấy Dương Thiên tỉnh dậy mới dừng tay. Dương Thiên hiện tại cũng cảm thấy khó khăn, hai nàng rốt cuộc là ban hay là oan gia đây. Sau này có thể tiếp tục ở chung sao?
Dương Thiên theo địa chỉ Lý Bàn đưa cho, tiến đến Hoàng gia, nhưng vừa đi ra đường được vài bước, liền có một chiếc xe tải lao nhanh về phía hắn. Trong lòng nghĩ thầm: “Xe bị mất lái sao?”.
Dương Thiên lập tức lùi lại phía sau vài bước, Chiếc xe bông dưng lại đổi hướng, đâm thẳng về phía hắn. Dương Thiên bị đâm mạnh, bay vào làm đổ nát bức tường phía sau lưng. Tài xế xe tải đưa đầu ra, nhìn vào đống đổ nát rồi kéo ga bỏ chạy. Dương Thiên nằm trong đống đổ nát:
Nói xong, Dương Thiên lập tức biến mất, nằm trên nóc của chiếc xe tải khi nãy. Tài xế vẫn không hay biết gì, chạy thẳng đến ngoại thành, tiến vào trong rừng mới lấy điện thoại ra bấm một dãy số:
Bên kia phát ra một âm thanh, không nghe được rõ là nam hay nữ, xem ra đã được chỉnh sửa giọng nói:
Ngươi chắc chắn hắn đã chết?
Bị một chiếc xe tải vơi tốc độ gần 100km/h đâm vào. Ngươi nói xem hắn có thể sống hay không.
Giọng nói bên kia rất vui mừng:
Tắt máy, tài xế chưa kịp vui mừng, hai mắt đã tối lại. Dương Thiên trước giờ chưa tùng nương tay với kẻ muốn giết mình, tất nhiên, ngoại trừ mỹ nữ. Lấy điện thoại của tên tài xế bấm lại dãy số vừa gọi.
Lúc này, một thanh niên đang ngồi trong một biệt thự ở một nơi rất xa, nâng cao ly rượu, vẻ mặt rất vui vẻ:
Một trung niên nhân ngồi ở phía đối diện, vẻ mặt tươi cười:
Lý thiếu gật đầu:
Hai người đang định nâng ly, liền thấy số điện thoại của tên sát thủ gọi đến:
Bên kia phát ra giọng cười đùa:
Lý thiếu vẻ mặt thay đổi, trầm giọng:
Ngươi là ai?
Ta là ai? Không phải ngươi vẫn luôn muốn giết ta ư, tại sao lại có thể không biết ta. Trí nhớ của ngươi cũng thật kém a.
Lý thiếu vẻ mặt hoảng sợ :
Dương Thiên ?
Không tệ, đã nhớ được tên ta. Ngươi cứ tiếp tục tận hưởng cho tốt. Ta sẽ sớm tìm tới ngươi.
Đầu dây bên kia tắt máy, Lý thiếu vẻ mặt âm trầm, trung niên nhân vẻ mặt hoảng sợ nhìn hắn. Một lúc sau, Lý thiếu ngẩn đầu nhìn trung niên nhân :
Ngươi không phải đã nói sát thủ kia rất lợi hại sao ?
Việc này ta cũng không rõ. Nhưng rất có khả năng Dương Thiên lợi hại hơn chúng ta nghĩ rất nhiều.
Được rồi, ngươi không cần nói nữa, chiếc ghế cục trưởng kia cũng ngươi không có duyên rồi.
Lý thiếu…
Lý thiếu khoát tay :
Trung niên nhân vẻ mặt không cam lòng đi ta ngoài. Bước ra ngoài phòng, đóng cửa lại, trung niên nhân lầm bầm :
Trung niên nhân đột nhiên khựng lại, khóe miệng trào ra bọt mép, ngã xuống đất.
Lý thiếu xoay xoay ly rượu :
------oOo------