Nguồn:
read.st
Cả đám người bừng tỉnh, đồng loạt xoay người, dùng thuật phi hành phóng nhanh ra khỏi khu rừng. Dương Thiên đợi đến người cuối cùng lướt qua mới theo sau bọn hắn. Đến một khoảng cách nhất định, chuỗi hạt đầu lâu đang siết chặt cổ cương thi bất ngờ nổ tung, đem nó và đám cương thi cấp thấp xung quanh nhấn chìm trong biển lửa màu lam. Chuỗi hạt nhanh chóng trở về tay Dương Thiên. Món pháp bảo này phương thức tấn công độc đáo, muôn hình vạn trạng, chỉ tiếc cấp bậc quá thấp. Thu hồi chuỗi hạt vào người, Dương Thiên theo hướng những tên kia vừa biến mất bay đi.
Rời khỏi khu rừng, đến được khu vực an toàn, cuối cùng tất cả mới thở ra một hơi nhẹ nhõm, ngồi bệch xuống đất. Mỗi người tự lấy ra đan dược đã chuẩn bị sẵn để chữa thương, khôi phục linh lực. Dương Thiên từ từ bước đến, cười nói:
Dẫn đầu đám người là một nam nhân tuổi tầm 30, dáng người cao gầy, gương mặt khắc khổ, tu vị Trúc Cơ hậu kỳ đỉnh phong. Dường như hắn bị thương rất nặng, từng bước khập khiễng đi đến trước mặt Dương Thiên:
Dương Thiên không mặc đồng phục của môn phái, cũng chưa sử dụng công pháp hay pháp thuật đặc trưng, cho nên không một nam nhân không nhận ra được. Dương Thiên mỉm cười:
Nam nhân giật mình:
Dương Thiên gật đầu:
Chính là ta.
Ta nhận ra hắn. Hắn gọi là Dương Thiên, một trong hai người vừa trở thành nội môn đệ tử hai ngày trước.
Người lên tiếng là Trịnh Hàn. Có hắn xác nhận, không ai nghi ngờ về thân phận của Dương Thiên nữa. Ánh mắt của mọi người đều tập trung vào Dương Thiên, đa phần đều là ngưỡng mộ, còn có một chút ganh tị. Bọn hắn đều lại ngoại môn đệ tử, muốn tấn thăng nội môn cần phải thu thập đủ cống hiến, đồng thời đạt một số yêu cầu nhất định. Dương Thiên vừa nhập môn liền trở thành nội môn, ganh tị cùng ghen ghét là khó tránh khỏi.
Đối với thái độ này, Dương Thiên giống như không nhìn thấy, hắn thản nhiên nói:
Nam nhân thở ra một hơi:
Một người gần đó vội lên tiếng:
Dương Thiên bề ngoài không nói gì, trong lòng lại cười thầm. Tên Trúc Cơ hậu kỳ này cũng muốn qua mặt hắn, rõ ràng hoàn toàn lành lặng lại giả vờ bị thương, chắc chắn là đang có âm mưu gì đó.
Nam nhân đáp:
Nhìn thái độ của nam nhân, đoán chừng hắn bằng mọi giá phải tiêu diệt con cương thi Giả Đan kỳ kia. Tất nhiên, không phải vì báo thù cho đồng môn, cũng không hẳn là vì điểm cống hiến, đều chỉ là viện cớ mà thôi. Đã như vậy, Dương Thiên liền mượn nước đẩy thuyền, xem mục đích thật sự của hắn là gì:
Thật đáng tiếc. Con cương thi Giả Đan kỳ kia đã bị pháp bảo của ta làm trọng thương. Nếu để nó khôi phục, e rằng lần sau các ngươi quay lại sẽ gặp rất nhiều khó khăn.Dương Thiên vừa dứt lời, nam nhân đã nắm chặt lấy vai hắn, kích động nói:
Ngươi vừa nói gì, nó bị trọng thương?
Dương Thiên gật đầu:
Liên tục nhắc đến từ đáng tiếc, Dương Thiên rõ ràng đang muốn dụ dỗ nam nhân. Quả nhiên, tên kia rốt cuộc cũng không nhịn cám dỗ. Hắn nhìn về phía đồng bọn phía sau, âm thầm truyền âm. Dương Thiên chắp tay sau lưng, bộ dạng nhàn nhã. Hắn không quan tâm đám người này đang thảo luận điều gì, dù sao kết quả đã quá dễ đoán.
Quả nhiên, vài phút sau, nam nhân quay sang Dương Thiên, trầm trọng gật đầu:
Dương Thiên cười nhẹ:
Nam nhân nói lớn:
Đã có thảo luận từ trước, không ai có ý kiến gì, mọi người đồng loạt đứng lên, theo hướng U Linh Tông trở về. Một lúc sau, quanh đây chỉ còn sót lại 7 người. Dương Thiên tỏ vẻ ngạc nhiên nhìn Vũ Thần:
Nam nhân gật đầu:
Dương Thiên ra vẻ suy tư rồi đồng ý:
Vũ Thần chỉ gật đầu mà không nói gì. Bảy người giới thiệu sơ qua lẫn nhau về thuộc tính công pháp tu luyện, năng lực nổi trội. Tất nhiên, không ai đem con bài tẩy kể cho đối phương biết. Bất quá, nam nhân quả thực có khả năng lãnh đạo. Hắn dựa vào năng lực của từng người, sắp xếp kế hoạch tấn công khá tỉ mỉ. Dương Thiên tự nhận mình có năng lực tấn công tầm xa rất mạnh, được xếp chung với một tên gọi là Mạnh Nha, cùng nhau sử dụng viễn trình công kích quấy rối cương thì, đồng thời tiêu diệt những con có tu vị yếu kém. Vũ Thần cùng một nữ nhân che mặt khác sử dùng pháp thuật của mình làm cương thi suy yếu, nam nhân kia cùng hai người khác làm chủ công.
Dương Thiên là kẻ quen dùng sức một mình độc phá vạn quân, lần này thử xem một chút sức mạnh của đoàn thể cũng rất thú vị. Kế hoạch đã lên xong, mọi người lập tức hành động. Năm người đồng thời tiến vào khu rừng kia. Tốc độ rất chậm, mỗi người đều cẩn thận che dấu khí tức của mình. Khi vào đến phạm vi nhất định, nam nhân ra hiệu cho tất cả dừng lại, hắn đưa cho mỗi người một món pháp bảo đặc biệt có công dụng trao đổi thông tin với nhau trong cự ly ngắn, sau đó cùng hai người khác phóng về phía trước. Vũ Thần cùng nữ nhân che mặt theo sau nhưng tốc độ chậm hơn. Đi được một đoạn, cả hai nhảy về hai phía đối lập, chọn một vị trí thích hợp chờ thời cơ hành động.
Dương Thiên cùng Mạnh Nha đợi khoảnh một phút, bên trong pháp bảo truyền tin của bọn hắn vang lên hai tiếng “hành động”. Không ai nói với ai tiếng nào, cả hai đồng loạt ra tay. Pháp bảo của Mạnh Nha là một thanh trường cung làm bằng một loại gỗ quý màu xanh lá, bên trong chứa đựng một số lượng âm hồn lệ quỷ. Mỗi một lần xạ tiễn sẽ tiêu hao một âm hồn, chất lượng âm hồn càng cao, uy lực công kích càng mạnh. Mũi đầu tiên cần có tính bất ngờ, cho nên hắn sử dụng âm hồn mạnh nhất bên trong cây cung này, tu vị Trúc Cơ trung kỳ.
Mạnh Nha giương cung, Dương Thiên cũng đưa tay giả vờ bắt quyết. Hơn một trăm cái băng châm màu xám hiện ra, trôi lơ lửng quanh người hắn. Băng châm cùng mũi tên đầu đang trong tư thế sẵn sàng, chỉ cần nghe được hiệu lệnh sẽ lập tức phát động. Vài giây sau, pháp bảo lại truyền ra âm thanh có chút vội vả:
Dương Thiên cùng Mạnh Nha lập tức phát động, mũi tên mang theo một luồng khí màu xám, nằm giữa một đống băng châm phóng thẳng lên bầu trời, sau đó rơi xuống chuẩn xác vị trí mà bọn hắn đã tính toán từ trước. Dương Thiên nhìn qua Mạnh Nha:
------oOo------