Nguồn:
read.st
Thuê một chiếc thuyền hình con vịt xong, Dương Thiên cùng Diệp Linh bắt đầu đạp ra giữa hồ. Chung quanh cũng có rất nhiều chiếc khác đang qua lại. Diệp Linh hào hứng la to:
Cô nàng này cũng thật phá phách a, Dương Thiên vẫn chiều nàng, gồng người đạp. Tốc độ tuy không quá nhanh nhưng cuối cùng vẫn đuổi kịp chiếc phía trước tông nhẹ một cái. Trên chiếc thuyền hình con vịt phía trước bỗng phát ra tiếng của một nam nhân:
Quay đầu nhìn kĩ lại, một tên nam nhân nhưng lại để tóc dài, mặc đồ phụ nữ. Nếu không phải có âm thanh vừa rồi vang lên, Dương Thiên thật còn tưởng là một nữ nhân. Tên kia nhìn Dương Thiên, rồi nhìn qua Diệp Linh:
Vừa nói vừa vỗ vỗ chỗ ngồi kế bên, Dương Thiên mặt tái mét, vội quay đầu đạp hết tốc lực. Hắn thiếu chút nữa đã không nhịn được ném bay tên kia cùng con vịt kia. Hắn tuy đã đọc trên báo thấy qua loại người này, nhưng cũng là lần đầu gặp gỡ, thật sự chịu không được. Diệp Linh thấy Dương Thiên bỏ chạy, không nhịn được ôm bụng cười lớn:
Hai chữ “Xinh đẹp” được Diệp Linh kéo dài làm cho Dương Thiên cảm thấy có chút buồn nôn. Nhịn không được quay ra nhìn nàng:
Diệp Linh bĩu môi:
Dương Thiên câm miệng, không nói thêm gì nữa. Hắn cũng biết lúc nào nên nhịn để tránh mang hại vào thân. Đưa thuyền vào bờ, Dương Thiên thấy tên kia cũng đang chuẩn bị đi đến, vội kéo tay Diệp Linh chạy thật nhanh. Diệp Linh có chút giật mình, định giật tay ra nhưng không được, đành để Dương Thiên kéo đi, sắc mặt có chút hồng hồng.
Chạy được một lúc, xác định tên kia không có đi theo, Dương Thiên mới dừng lại. Lúc này Diệp Linh đã lấy hai tay chống lên đầu gối thở dốc:
Dương Thiên trợn mắt nhìn nàng, hắn cảm thấy vừa rồi so với trước kia đại chiến với ma tu còn hung hiểm hơn rất nhiều. Ít nhất trước kia hắn còn nghĩ ra biện pháp ứng phó. Nhìn xung quanh thấy một đám người đang tập trung lại một chỗ. Diệp Linh liền quay sang nói:
Nói xong, không đợi Dương Thiên trả lời liền chạy nhanh về phía đám đông, Dương Thiên lắc đầu cười bước theo sau. Đến nơi, một người ăn mặc lịch sự đang cầm micro giới thiệu về trò chơi:
Người kia vừa nói, vừa chỉ vào một con gấu rất lớn đang nằm trên chiếc bàn bên cạnh. Giá trị chắc hẳn phải hơn 1 vạn, đúng là 1 ăn 100. Nhìn qua bức tường dựng đứng, phía trên có gắn những miếng sắt lồi ra để bám vào khi leo, bức tường cao đến hơn 30 mét, phía dưới có một tấm đệm khá dày. Dương Thiên từng xem trò này trên ti vi, nhưng hắn nhớ trò chơi kia cũng không cao như vậy, nữ nhân chắc chắn không leo nỗi. cái này có thể xem là lừa đảo rất tinh vi a.
Bên cạnh một nữ nhân không nhịn được quay ra nhìn bạn trai:
Thanh niên kia vẻ mặt khổ sở:
Bức tường kia cao như vậy, ta còn không biết có leo nỗi hay không, thêm vào ngươi… ta xem hay là từ bỏ đi. Để khi nào có dịp ta lại mua cho ngươi con khác.
Ngươi không thừ sao biết không được. Chả lẻ ngươi tiếc 100.
Thanh niên cũng không thể nói gì, đành chiều lòng nữ nhân kia. Có người thứ nhất sẽ co người thứ hai, liên tục có cặp đôi lên thử nhưng không có ai leo quá một nửa. Tên quản trò vẫn liên tục cổ vũ, nhưng lại không che dấu nụ cười đắc ý. Dương Thiên nhìn một lúc cũng chán, quay sang định bảo Diệp Linh đi tìm trò chơi khác liền thấy nàng đang chăm chú nhìn con gấu bông.
Diệp Linh gật đầu:
Dương Thiên liền vui vẻ:
Diệp Linh vội lắc đầu từ chối:- Dù ngươi có leo nổi ta cũng không leo được. Ta bất quá chỉ là ưa thích nhất thời thôi, ngươi không cần để ý.
Nói là vậy nhưng ánh mắt Diệp Linh vẫn nhìn chằm chằm vào con gấu. Dương Thiên không nói thêm lời nào liền kéo tay Diệp Linh lại chỗ đóng tiền. Diệp Linh vội kêu lên:
Mặc kệ Diệp Linh, Dương Thiên đóng phí xong liền quay lại:
Dù không biết Dương Thiên muốn làm gì nhưng nàng vẫn ngoan ngoãn nghe theo. Chờ đến lượt, Dương Thiên cùng Diệp Linh đi về phía bức tường. Trong lúc Diệp Linh còn chưa biết Dương Thiên định làm gì, Dương Thiên liền cúi xuống cõng nàng lên lưng:
Diệp Linh bất ngờ bị Dương Thiên cõng lên, nhịn không được giãy giụa:
Dương Thiên vẻ mặt tự tin:
Thấy Dương Thiên vẻ mặt kiên quyết, Diệp Linh cũng không nói gì nữa, cúi đầu vào lưng Dương Thiên, cũng lắm thì bị ngã một lần. Cảm nhận hai khối mềm mại trên lưng, Dương Thiên có chút phấn khích, không phải trước kia hắn chưa từng tiếp xúc qua, có điều khi đó hắn căn bản không có hứng thú, hoặc chỉ là vì thực hiện một mưu kế nào đó, cảm giác hoàn toàn khác nhau. Dương Thiên quay ra nhìn tên quản trò:
Tên quản trò cũng đang ngẩn ra, hắn cũng không ngờ có người còn định cõng bạn gái leo lên, thầm nghĩ: “Hắn tưởng mình là Superman hay sao?”. Vẫn giữ nụ cười trên miệng:
Dương Thiên cũng mặc kệ hắn quay lại nhìn Diệp Linh:
Nói xong, liền bám lấy bậc đầu tiên bắt đầu leo lên. Chung quanh mọi người liền ồn ào một mảng.
Oa, thật đẹp trai a, nếu ta có thể là nữ hài kia thì tốt rồi.
Dù hắn thành công hay không thì nữ hài kia cũng thật hạnh phúc vì có nam nhân dám vì nàng làm như vậy.
Ngươi xem, 80RLGLZ người ta còn cõng cả bạn gái leo, ngươi đến tham gia còn không dám, thật quá mất mặt.
Tên quản trò rất vui vẻ, hành động của Dương Thiên như đang tiếp thêm dũng khí cho các cặp nam nữ ngoài kia, càng như thế hắn càng kiếm được nhiều tiền. Lúc này, nằm trên lưng Dương Thiên, Diệp Linh hai má đã đỏ ửng, mặc kệ hắn có thành công hay không, Diệp Linh vẫn cảm thấy nàng rất hạnh phúc.
Dương Thiên một bên vẫn leo lên từng bậc, một bên vẫn chú ý Diệp Linh, thấy nàng vẻ mặt đỏ ửng còn mỉm cười, Dương Thiên rất vui vẻ. Tăng lên tốc độ, Dương Thiên trong phút chốc đã cách đích đến không xa. Tên quản trò cùng mọi người đã trợn trừng mắt. Tuy rất cảm động vì hành vi của Dương Thiên nhưng không ai nghĩ hắn có thể leo đến cuối.
Dương Thiên đưa tay lên nắm chặt cạnh tường, phốc một cái liền nhảy lên. Diệp Linh còn không biết đã lên đến nơi, hai tay vẫn bám chặt cổ Dương Thiên, mặt thì dán sâu vào lưng hắn. Đưa tay ra sau lưng vỗ nhẹ vai Diệp Linh:
Diệp Linh mở mắt ra, nhìn xung quanh đầy kinh ngạc:
Ngươi thật sự làm được.
Tất nhiên, chẳng lẽ ngươi không tin tưởng ta.
Ta…
Thấy Diệp Linh vẻ mặt bối rối, Dương Thiên cũng không muốn làm khó nàng, khoát tay:
------oOo------