Nguồn:
read.st
Bị Dương Thiên hỏi ngược, Dược Nam nhất thời không trả lời được. Loại thủ pháp hạ độc thần kỳ như vậy, bọn họ hoàn toàn không có biện pháp phòng chống. Trên thế giới có bao nhiêu loại côn trùng, ngươi có thể tránh hết bọn chúng sao?
Dương Thiên bật cười:
Dược Nam nghe Dương Thiên nói vậy không khỏi kinh ngạc:
Dương Thiên gật đầu:
Nghe được toàn bộ câu chuyện, Dược Nam mới biết vì hắn mà Dương Thiên đã đắc tội với một đại địch. Nhìn Dương Thiên với ánh mắt ân hận:
Thật xin lỗi, vì ta mà ngươi gặp nguy hiểm. Ngươi yên tâm, ta sẽ huy động thế lực của Dược gia để bảo vệ ngươi. Không để cho ngươi chịu bất kỳ tổn thương nào.
Dừng, câu cuối cùng của ngươi vốn chỉ dùng trong trường hợp một nam nhân nói với nữ nhân hắn yêu. Ngươi nói vậy sẽ dễ gây hiểu lầm. Còn có, việc này ngươi không cần bận tâm. Nếu tên Vu sư kia có thể gây nguy hiểm cho ta, ta đã sớm không tham dự vào chuyện này.
Dù Dương Thiên đã nói chắc như vậy, Dược Nam vẫn có chút chần chừ. Dương Thiên cũng không có hứng thú nghe hắn nói tiếp:
Nói xong liền đứng dậy bỏ đi, mặc kệ Dược Nam muốn nghĩ gì thì nghĩ. Lúc này, một con côn trùng đang đậu gần đó theo hướng cửa sổ bay ra ngoài sau đó đi vào một con hẻm cách đó khá xa.
Dù là giữa trưa, trong ngõ hẻm vẫn khá âm u. Một nam nhân đang ngồi trên một bãi rác, xung quanh hắn là rất nhiều loại sâu bọ đang vây quanh, nhìn qua không khác gì một xác chết đã qua nhiều ngày. Con côn trùng đi vào ngõ hẻm rồi đậu lên vai nam nhân. Một lúc sau, ánh mắt nam nhân mở ra:
Dương Thiên từ lúc bước ra khỏi quán thì thần thức đã tập trung vào con côn trùng này. Chỉ bằng trò vặt vãnh này mà muốn theo dõi hắn sao. Nếu sớm muộn cũng phải giải quyết, chi bằng làm sớm một chút.
Nam nhân kia chỉ nói một câu như vậy rồi lại tiếp tục nhắm mắt lại. Ban đêm mới là thời điểm hoạt động của hắn, chỉ có thể chờ trời tối mới tìm đến Dương Thiên. Dương Thiên thì không rãnh rỗi để ngồi đợi hắn, thân hình lập tức xuất hiện trước đầu hẻm, tươi cười:
Bị âm thanh vang lên đột ngột làm giật mình, nam nhân từ trên đống rác nhảy xuống, cảnh giác nhìn Dương Thiên:
Ngươi là ai?
Không phải ngươi đang muốn tìm ta sao?
Nam nhân ngẩn ra, hắn không biết mặt Dương Thiên mà chỉ thông qua con côn trùng kia lưu lại một ít mùi hương trên cơ thể Dương Thiên. Đáng tiếc mùi hương kia đã sớm bị Dương Thiên xóa bỏ, không phải vì lý do gì đặc biệt. Do hắn ghét côn trùng mà thôi.
Dương Thiên lắc đầu:
Nam nhân vội lùi lại phía sau, giữa một khoảng cách khá xa với Dương Thiên. Hắn hiện tại không ở trạng thái mạnh nhất, hơn nữa đa số Vu sư đều không giỏi cận chiến.
Chính ngươi là kẻ phá hỏng chuyện của ta.
Không phải ngươi đã quay lại giết hắn rồi sao. Chúng ta xem như chưa có chuyện gì xảy ra, thế nào ?
Không được, theo luật lệ của Vu tộc, ngươi chắc chắn phải chết.
Dương Thiên đưa tay lên, một hỏa cầu hiện ra trên tay hắn :
Nam nhân không nói lời nào, hai tròng mắt hắn co rụt lại, hiện lên một vòng bán nguyệt. Từ trong người tràn ra nhiều loại côn trùng màu sắc khác nhau. Dương Thiên nhìn thấy tròng mắt của nam nhân hơi giật mình ra :
Nam nhân cũng bị Dương Thiên làm giật mình, loại cổ độc này là do hắn vô tình phát hiện, liền chọn lấy làm bản mệnh cổ độc. Tuy không có trên bảng xếp hạng cổ độc nhưng lực chiến đấu rất mạnh. Hạn chế duy nhất là sẽ suy yếu vào ban ngày.
Ngươi biết loại cổ độc này ?
Ngươi là một kẻ sắp chết. Cần gì biết nhiều như vậy.
Dứt lời, hỏa cầu bằng lóe lên một cái rồi va thẳng vào nam nhân kia. Mặc kệ là nam nhân hay côn trùng đang bao vây quanh hắn đều không có bất kỳ kháng cự nào bị thiêu cháy. Dương Thiên phất tay một cái, từ trong ngọn lửa bay ra hai vật :
Với tính cách ghét chuyện phiền phức của Dương Thiên, hẳn phải tìm cách giải quyết dứt điểm chuyện này càng sớm càng tốt. Biện pháp tốt nhất là tìm đến Vu tộc cho bọn hắn một bài học. Còn tìm kiếm tung tích Vu tộc ở đâu, đầu mối duy nhất chỉ còn lại Vương Bào mà thôi.
Dương Thiên cũng không muốn gặp lại tên kia, sớm biết vậy hắn đã giữ nam nhân này sống thêm một lát. Một ngọn lửa lóe lên, lệnh bài lập tức tan biến. Trên tay hắn chỉ còn lại một con bướm, toàn thân màu đen tuyền, trên cánh có hình bán nguyệt.
Điểm một ngón tay lên Bán Nguyệt Điệp, nó dường như được tiếp thêm sức sống. Hai cánh vỗ mạnh rồi bay lên. Dương Thiên nhìn theo cánh bướm thở dài :
Hàn Sương tiên tử bản thể là một con Thiên Nguyệt Điệp, chính là từ Bán Nguyệt Điệp nhiều lần tiến hóa mà thành. Nàng là thủ lĩnh của Hồ Điệp tộc, Dương Thiên cũng là từ một cuộc chiến với Hồ Điệp tộc mới gặp được nàng.
Một con Bán Nguyệt Điệp vốn không thể xuất hiện ở chỗ này, việc này rất kỳ lạ. Chẳng lẽ Hồ Điệp tộc xảy ra chuyện. Dương Thiên nghĩ đến đây không khỏi bật cười :
Không nghĩ nhiều nữa, Dương Thiên lập tức trở về, nơi này bẩn như vậy, hắn cũng không muốn ở lâu.
Hai ngày sau, Dương Thiên theo lời hứa hẹn với Diệp Vấn Thiên đi đến kinh thành. Lấy điện thoại ra gọi cho Diệp Vấn Thiên :
Diệp Vấn Thiên hơi ngẩn ra :
Ngươi đứng ở đó làm gì ?
Không phải những hội nghị lớn các ngươi đều sẽ chọn những nơi như vậy để tổ chức sao. Sau hội nghị có thể tổ chức ăn uống tại chỗ, tiện lợi a
Nghe Dương Thiên nói, Diệp Vấn Thiên bật cười :
Đúng là những hội nghị bình thường đều như vậy. Nhưng lần này ngươi có biết bao nhiêu thế lực sẽ đến dự không ?
A, chẳng phải chỉ có Ám tổ và tứ đại thế lực thôi sao.
Không, chuyện lần này ảnh hưởng đến tồn vong của tất cả mọi thế lực. Lần này bọn ta mời đến không chỉ có tứ đại thế lực, còn có các thế lực vừa và nhỏ tại Ẩn thế đại lục cùng 100 đại gia tộc lớn nhất trên toàn thế giới.
Dương Thiên mặt nghệch ra:
Các ngươi định liên kết lại xây dựng quân đội hay sao?
Không sai, nếu đối phương thực sự là Nguyên Anh kỳ tu sĩ. Những chuẩn bị này là cần thiết. Nhưng nếu có ngươi tham dự…
Biết Diệp Vấn Thiên định nói gì, Dương Thiên vội ngắt lời:
Dương Thiên nói xong liền tắt máy. Diệp Vấn Thiên nghe những tiếng tút tút vang lên cũng chỉ có thể lắc đầu cười khổ, cái gì mà chỉ là một tên Nguyên Anh kỳ. Một Nguyên Anh kỳ đại năng dù trọng thương thì tiêu diệt vài chục tên Kim Đan kỳ vẫn là dư sức a.
Vô Thượng Sát Thầnvì hồng nhan, hắn có thể huyết nhuộm thanh thiên. Vì huynh đệ, hắn có thể đồ thi trăm vạn. Đăng bởi: ♥Animals♥
------oOo------