Nguồn:
read.st
So sánh với sự nhiệt tình của Hoàng Tề Sơn thì Hoàng Minh Sơn lãnh đạm hơn nhiều, chỉ lạnh lùng nhìn ba người Huyền Hồng, Hoàng Nguyệt, Huyền Thiên liền xoay đầu đi nơi khác.
Con trai trưởng của Hoàng Minh Sơn, Hoàng Dũng, đã bị chết trên đường đuổi giết, chuyện này khiến trong nội tâm Hoàng Minh Sơn trách cứ, là một nhà Huyền Hồng đã mang đến tai nạn cho Hoàng gia.
truyện được lấy từ internetsite tung hoanh
Tiến vào đại sảnh, Huyền Thiên ôm quyền cung kính nói, cũng không vì sự lãnh đạm của Hoàng Minh Sơn mà bỏ qua hắn.
Trông thấy Huyền Thiên, trong ánh mắt già nua đục ngầu của Hoàng Viễn Thành lộ ra một tia hào quang, hắn nâng cánh tay già yếu khô héo lên vẫy vẫy Huyền Thiên.
Huyền Thiên từ sau khi ra đời tựa hồ cùng hai lão nhân đặc biệt hữu duyên.
Ở Huyền gia, gia gia Huyền Hùng xem hắn như bảo bối, tự mình đặt cho hắn cái tên "Huyền Thiên" này.
Ở Hoàng gia, ông ngoại Hoàng Viễn Thành càng quan tâm gấp bội, lúc Huyền Thiên nguy hiểm táng mạng, Hoàng Viễn Thành không chút do dự bỏ qua thân thể của mình, thay Huyền Thiên ngăn cản một kiếm, đúng là một kiếm kia đã khiến Hoàng Viễn Thành chịu trọng thương chí mạng, khiến tu vị hắn hắn bạo ngã, tánh mạng rất nhanh sẽ chấm dứt.
Huyền Thiên bước nhanh đến cạnh Hoàng Viễn Thành, bắt lấy bàn tay khô héo của Hoàng Viễn Thành.
Tuy rằng bàn tay này sờ lên rất là thô ráp, có chút đâm tay, nhưng Huyền Thiên lại nắm chặt lại, trong nội tâm Huyền Thiên đây là bàn tay ấm áp nhất trên đời.
Hoàng Viễn Thành nhìn Huyền Thiên, lẩm bẩm nói:
Đã có tiền đồ, cũng tuấn tú rồi, cháu ngoại của Hoàng Viễn Thành ta, quả nhiên tốt... !
Tốt... ! Tốt... ! Tốt... !
Hoàng Viễn Thành nhìn Huyền Thiên, cuối cùng tất cả hình dung đều biến thành một chữ.
Hoàng Tề Sơn ở một bên cười ha ha nói.
Hoàng Minh Sơn thấy Hoàng Viễn Thành khẽn Huyền Thiên không dứt miệng, Hoàng Tề Sơn cũng tán dương, tức giận đến xoay đầu đi, thanh âm lạnh lùng nói:
Chính vào lúc này, một vị lão gỉa tuổi chừng lục tuần đi vào đại sảnh lớn tiếng nói:
Lão giả này tên là Hoàng Tông Nguyên, là một vị hạ nhân thuở nhỏ đã theo bên người Hoàng Viễn Thành, trên đường đuổi giết cũng bị thương rất nặng, nhưng bảo trụ tánh mạng, hôm nay cũng chỉ còn lại tu vị Tiên Thiên cảnh nhị trọng.
Ba nhà Ngưu, Trình, Trương đối với gia tộc mới nổi như Hoàng vẫn một mực ôm thái độ đối địch, cũng không có bao nhiêu lui tới, hôm nay ba nhà vậy mà đồng thời phái người đến Hoàng gia, khẳng định có đại sự gì đó.
Hoàng Viễn Thành tuy rằng thực lực đã không bằng hai đứa con trai Hoàng Minh Sơn, Hoàng Tề Sơn, nhưng vị trí gia chủ vẫn do hắn ngồi, người mặc dù già nua, nhưng tâm lại không hồ đồ.
Tuy rằng Hoàng gia và ba nhà quan hệ không tốt, nhưng người khác bái phỏng đến thăm, tự nhiên sẽ không cự tuyệt ngoài cửa, Hoàng Viễn Thành nói:
Dẫn bọn hắn đến đây.
Vâng!
Hoàng Tông Nguyên ứng tiếng nói, rất nhanh liền lui khỏi đại sảnh.
Ba nhà phái người tới bái phỏng, giờ phút này không nên ôn chuyện, Huyền Thiên về tới bên cạnh cha mẹ .
Hoàng Minh Sơn hỏi.
Hoàng Viễn Thành phất phất tay, nói:
Qua một lát, Hoàng Tông Nguyên liền dẫn người của tam đại gia tộc đi vào đại sảnh Hoàng gia.
Người ba nhà đến đều là cao thủ Tiên Thiên tuổi chừng bốn mươi, đều có tu vị Tiên Thiên cảnh nhị trọng, là nhân vật số hai của ba nhà Ngưu, Trình, Trương, địa vị khá cao.
Ngưu gia Ngưu Chấn Nhạc, Trình gia Trình Nguyên Công, Trương gia Trương Cốc Tùng.
Chứng kiến ba người, mọi người Hoàng gia trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc, ba người này trong gia tộc đều gần với gia chủ, địa vị cực cao, hôm nay đồng thời đến Hoàng gia, tuyệt đối không phải việc nhỏ.
Ba người Ngưu Chấn Nhạc, Trình Nguyên Công, Trương Cốc Tùngtiến vào phòng khách chính, thần thái cao ngạo, ánh mắt quét qua mặt mọi người Hoàng gia, trong tay Ngưu Chấn Nhạc cầm một phong thiếp mời, ánh mắt của hắn lại dừng lại một lát trên người Huyền Thiên.
Ba người thần thái cao ngạo, cũng không có gì khách khí, ánh mắt Ngưu Chấn Nhạc thu hồi khỏi người Huyền Thiên nói:
Ngưu Chấn Nhạc thao thao, thần thái đường hoàng, nói xong, giơ tay lên, ném thiệp mời trong tay tới chỗ Hoàng Viễn Thành.
Hoàng Viễn Thành duỗi tay ra, liền tiếp lấy thiếp mời.
Hoàng Viễn Thành còn chưa nói chuyện, Hoàng Minh Sơn đã khí thế mãnh liệt nhận lời.
Bất quá, Hoàng Viễn Thành cũng không trách tội, Hoàng Viễn Thành cơ hồ đã đi đến điểm cuối sinh mạng, ngày giờ không nhiều, vị trí gia chủ Hoàng gia cuối cùng cũng có một ngày rơi vào tay Hoàng Minh Sơn, lúc này ba nhà hùng hổ mà đến, Hoàng Minh Sơn tự nhiên sẽ không yếu thế, diệt đi uy phong của Hoàng gia được.
Ngưu Chấn Nhạc cười to một tiếng, nói:
Nói xong, Ngưu Chấn Nhạc cũng không nói "cáo từ", quay người liền đi ra ngoài đại sảnh, Trình Nguyên Công và Trương Cốc Tùng dương dương đắc ý nhìn người Hoàng gia, đi theo sau lưng Ngưu Chấn Nhạc rời khỏi Hoàng gia.
------oOo------