Nguồn:
read.st
Sáu bảy tên đệ tử kia gật đầu nói.
Dương Đỉnh Thiên cắn chặt răng, nắm tay siết lại kêu răng rắc, lạnh lùng nói:
Trên đỉnh núi của ngọn núi đối diện quảng trường ngoại môn, có một cái mao đình, mao đình được xây ở hướng đối diện với quảng trường, từ nơi này, có thể thu hết tất cả những gì diễn ra ở quảng trường phía xa kia vào trong mắt.
Trong mao đình, có một thiếu nữ tuổi chừng mười lăm đang ngồi đó, cùng với một lão nhân râu tóc bạc trắng.
Ánh mắt của hai người đều nhìn về phía quảng trường ngoại môn đối diện.
Thiếu nữ này chân ngọc thon dài, làn da trắng nõn như ngọc, gương mặt tinh xảo hoàn mỹ, đúng là nội môn đệ tử - Lăng Tinh Nguyệt mà Huyền Thiên gặp được ở rặng núi Âm Phong.
Ánh mắt của Lăng Tinh Nguyệt đã chuyển từ quảng trường bên kia sang người lão nhân bên cạnh mình.
Lão nhân tóc trắng nâng tay phải lên, vuốt vuốt chòm râu, nói:
Lăng Tinh Nguyệt nói:
Lão nhân tóc trắng chỉ lắc lắc đầu, cười mà không nói gì.
Lăng Tinh Nguyệt cả kinh nói:
Lão nhân tóc trắng nói:
Chỉ sợ là chưa dùng tới ba thành đâu.
Làm sao có thể chứ!
Lăng Tinh Nguyệt kinh hãi kêu lên một tiếng:
Lão nhân tóc trắng gật gật đầu, nói:
Lăng Tinh Nguyệt gật đầu nói:
Đáy mắt của lão nhân tóc bạc mơ hồ lộ ra chút nghi hoặc.
Lăng Tinh Nguyệt nói:
Lão nhân tóc bạc nói:
Trong mắt Lăng Tinh Nguyệt thoáng kinh ngạc, đây là lần đầu tiên nàng ta nghe được chính miệng gia gia của mình khen một người như vậy, ngay cả đệ nhất đệ tử Sở Phong của đệ tử nội môn, được xưng tụng là bất thế thiên tài trăm năm khó gặp của Thiên Kiếm Tông, gia gia của nàng cũng chỉ đánh giá vẻn vẹn một câu không tệ thôi, so với mấy lời dành cho tên Hoàng Thiên này thì đúng là kém xa.
Khóe miệng của Lăng Tinh Nguyệt nhếch lên mỉm cười, thầm nghĩ: Hoàng Thiên ngươi đúng là khiến ta nở mày nở mặt, đề cử ngươi cho gia gia nhận thức quả nhiên là không sai.
Lăng Tinh Nguyệt nói:
Lão nhân tóc bạc vuốt chòm râu, nói:
Nói xong, sau lưng của lão nhân tóc bạc đột nhiên xuất hiện một đôi cánh, đôi cánh này hoàn toàn do chân khí ngưng tụ mà thành, khi mở ra thì dài tới mười trượng, hắn một tay kéo Lăng Tinh Nguyệt, đôi cánh bằng chân khí vỗ vài cái, nháy mắt đã bay lên trời, bay về phía nội phong Thiên Kiếm Tông, rất nhanh liền biến mất không còn gì nữa.
Huyền Thiên sau khi đánh bại Phàn Hồng xong thì rất nhanh liền rời khỏi lôi đài, đi ra khỏi quảng trường, vòng thứ tư là một trăm hai mươi bảy người, đánh sáu mươi bốn vòng, sau khi kết thúc thì còn lại sáu mươi lăm trên một trăm hai mươi bảy người, phải chờ tới ngày mai thì mới bắt đầu vòng năm.
Vòng thứ năm là sáu mươi bốn người, ba mươi hai trận, hầu như mỗi trận đều có một đệ tử tu vi thập trọng tham gia thi đấu, bắt đầu từ vòng năm này thì mấy trận tranh tài này coi như bước vào thời kỳ cao trào.
Trên lầu phía trước quảng trường, hơn mười vị đường chủ ngoại môn đang ngồi cùng một chỗ.
Bắt đầu từ trái sang phải, theo thứ tự là các vị đường chủ của đệ nhất đường, đệ nhị đường…. cho tới đệ thập đường.
Ánh mắt của đường chủ đệ tam đường thu hồi lại từ trên người Huyền Thiên đã rời khỏi quảng trường, nói:
Đường chủ đệ lục đường khẽ cau mày, nói:
Phàn Hồng là đệ tử đệ lục đường, lại bị Huyền Thiên đánh bại nên mặt mũi của đường chủ đệ lực đường cũng đầy vẻ buồn bực.
Quan hệ giữa đường chủ đệ thất đường và đệ lục đường rất tốt nên cũng tiếp lời:
Sắc mặt của đường chủ đệ tam đường ngớ ra một cái rồi lại lập tức nở nụ cười, nói:
Đường chủ đệ lục đường nói:
Đúng lúc này, một con bồ câu đưa tin bay vào trong phòng, đậu lên tay của đường chủ đệ nhất đường.
Đường chủ đệ nhất đường gỡ tờ giấy trên chân con bồ câu xuống, mở ra xem một lúc, vẻ mặt biến thành khẽ kinh ngạc, nói:
------oOo------