Nguồn:
read.st
Trương Hằng bất ngờ. không đoán nổi là giai nhân được bế quan sâu kia đột nhiên lại tinh lại. trong cự ly gần như vậy liên bị quang cầu màu bạc kia đánh trúng.
Phốc!
Một tầng kiếm khí quỷ dị bùng nổ từ trong quang cầu màu bạc kia, trong nháy mắt liền bao phủ toàn thân Trương Hằng. Một tầng băng sương nhanh chóng tràn ra khắp người hắn.
Thân thể Trương Hằng cứng ngắc lại. trong tay vẫn còn cầm ngọc giản ghi bí điển tối cao “Lãnh Nguyệt Vô Song” kia, vẻ mặt mang theo sự kinh ngạc.
Nữ tử băng tuyết kia nhẹ nhàng đứng dậy. khuôn mặt xinh đẹp hơi tái nhợt nhưng lại có vài tia ửng đỏ.
Nàng nhìn Nam nhân trước mắt, thân thể mềm mại chấn động, trên môi tràn ra vài tia máu.
Hiển nhiên là bị đánh thức khi bế quan sâu. nữ tử băng tuyết này đã bị thương tâm thần, hơn nữa thương thế không nhẹ.
Giờ phút này trên khuôn mặt xinh đẹp như tuyết của nàng có vài tia sát khí. sinh ra sự kiêng kỵ đối với Trương Hằng có thể thần không biết quỷ không hay tiến vào trong đại điện.
Trương Hằng bị băng sương bao phủ. kiếm khí tàn phá bừa bãi trong cơ thể. Nhưng trên mặt hắn vẫn lộ vẻ bình tĩnh hỏi:
Nữ tử băng tuyết cười lạnh nói.
Trương Hằng thở dài một hơi:
Vị cô nương này. ngươi hẳn là một đệ tử quan môn của trưởng lão trong Lãnh Nguyệt Môn phải không? Đáng tiếc là mặc dù ngươi có thiên phú dị bẩm như lại làm một chuyện ngu xuẩn.
Ngươi không nên tỉnh lại vào thời điểm này. Nếu Trương mỗ bị người phát hiện thì tất nhiên sẽ không thể để ngươi sống trên thượng giới này nữa...
Trên mặt Trương Hằng lộ vẻ bất đắc dĩ, nhún vai nhẹ một cái. Băng sương bên ngoài thân thể thể hắn không còn sót lại một chút nào. Hắn nhìn nữ tử băng tuyết khuynh thành ở gần trong gang tấc, thấp giọng nói:
Dứt lời hắn vươn nhẹ bàn tay, chụp về hướng nữ tử tuyệt đẹp kia.
Hoa dung giai nhân băng tuyết biến sắc. Trương Hằng vươn tay rất nhẹ nhàng một cái nhưng không gian lại hình thành một luồng lực lượng không thể chống cự. giữ chặt khiến nàng tại chỗ, muốn nhúc nhích cũng khó khăn vạn phần.
Nàng thở dài một tiếng rồi nói:
Trên mặt Trương Hằng lộ vẻ tươi cười, bàn tay đang vươn ra liền dừng lại. chỉ còn cách thân thể của giai nhân băng tuyết một chút, đã cảm nhận được độ ấm bên ngoài thân thể đối phương.
Lúc trước Trương Hằng từng đi qua Lũ Không Điện tại Ngân Kiếm Phong, tất nhiên biết chỉ cần giết đối phương thì sẽ khiến cho Lãnh Nguyệt Môn cảnh giác.
Vẻ mặt Trương Hằng bình tĩnh nói. thu hồi bàn tay của mình.
Giai nhân Băng tuyết cảm thấy tử vong thoáng qua qua lại lại. trong lòng còn sợ hãi nói:
Bẩm tiền bối. tiểu nữ tên là Mộng Tuyết. từ bé đã là cô nhi. Mấy trăm năm trước may có Đại trưởng lão thu ta làm đồ đệ mới có thành tựu như ngày nay ở Lãnh Nguyệt Môn.
Đại trưởng lão?
Trong lòng Trương Hằng hơi kinh hãi. Đại trưởng lão của Lãnh Nguyệt Môn là tồn tại có thực lực gần bằng với tông chủ mạnh mẽ của Lãnh Nguyệt Môn. nghe nói đã tu luyện tới Tiên Quân trung cấp đỉnh phong.
Sau khi biết thân phận của đối phương xong. Trương Hằng vẫn ung dung nhìn Mộng Tuyết, giọng nói không chút hảo ý:
Một khi Trương Hằng thả cho nàng một đường sống thì tất nhiên sẽ tạo thành một địch nhân cường đại cho bản thân.
Đại trưởng lão của Lãnh Nguyệt Môn. Trương Hằng hiện giờ còn chưa muốn xung đột với cường giả cấp bậc này.
-Ngươi...
Mộng Tuyết cắn chặt đôi môi. gương mặt lạnh lùng rất nhanh đã khôi phục vẻ bình tĩnh, nói:
Nàng nghĩ Trương Hằng cũng không dám hạ sát thủ với mình. Dù sao thì nơi này cũng là địa bàn của Lãnh Nguyệt Môn.
Nói xong lời cuối cùng, trên mặt Trương Hằng lộ ánh mắt không chút hảo ý, đảo qua khuôn mặt và bộ ngực mẫn cảm của nàng.
Thân thể mềm mại của Mộng Tuyết lại run lên. trong mắt lộ vẻ khủng hoảng.
Trên mặt Trương Hằng lộ vẻ hoài nghi, chậm rãi duỗi tay ra. khoác lên vai Mộng Tuyết. trong khoảng khắc phong ấn pháp lực của nàng.
Trương Hằng thản nhiên nói.
Vẻ lạnh lùng của băng sơn mỹ nhân Mộng Tuyết lập tức tan rã, giờ phút này chẳng hề giống một Chân Tiên cấp cao đại viên mãn mà ngược lại giống như một cô bé gái nhà bên đáng thương vậy.
Trương Hằng đưa tay nâng cằm nàng, vuốt ve khuôn mặt trắng trẻo của nàng.
Đôi mắt lấp lánh của Mộng Tuyết xuất hiện tầng tầng nước mắt, lông mi run rẩy. không dám phản kháng.
Trương Hằng cười ha hả:
Dứt lời, bàn tay hắn lại sờ soạng khắp bên ngoài thân thể của Mộng Tuyết.
Mộng Tuyết chỉ biết khóc nức nớ.
Trương Hằng lại cười, luồn tay vào vạt áo của nàng, chạm vào thân thể băng thanh ngọc khiết của nàng.
Mộng Tuyết cuối cùng cũng khuất phục, bắt đầu cầu xin Trương Hằng.
Trương Hằng lưu luyến thu hồi bàn tay kia, cũng chưa muốn làm việc cầm thú.
Mộng Tuyết cũng là người thông minh, thấp giọng vừa khóc vừa hỏi.
Trương Hằng buông tay ra, để Mộng Tuyết khôi phục tự do, thản nhiên nói:
-Á!
Thân thể mềm mại của Mộng Tuyết run lên, không dám nói lời nào.
Trương Hằng vốn có thể sử dụng Ký Hồn Thuật nhưng tiên pháp trên thượng giới rất cao minh, linh hồn của Mộng Tuyết lại có liên hệ huyền điệu khó lường với Lũ Không Điện. Hơn nữa sư tôn của nàng lại là nhân vật Tiên Quân trung cấp đỉnh phong.
Trương Hằng cảm thấy việc đó cũng không đảm bảo lắm. vì thế quyết định đối phương pháp.
Nói xong những lời cuối cùng này, trên mặt Trương Hằng lộ vẻ trêu chọc.
-Ngươi, ngươi...
Mộng Tuyết xấu hổ không thôi. khuôn mặt đỏ bừng như máu. lòng tự trọng bị đả kích lớn lao.
ở trong môn phái, nàng là băng sơn mỹ nữ nổi tiếng, thiên tư siêu quần, giống như con cưng của trời, được phần đông đồng môn nâng niu. Nhưng giờ phút này Nam nhân trước mắt này lại không có chút hứng thú đối với thân thể của nàng, có vẻ như tặng cho ta ta cũng không cần.
Mộng Tuyết thấp giọng nói.
Trương Hằng thản nhiên nói.
Vẻ mặt Mộng Tuyết kiên nghị nói.
Trương Hằng gật đầu nói. Bề ngoài Mộng Tuyết lạnh, như băng nhưng trong nội tâm lại tương đối yếu ớt. tuy vậy lại coi trọng thân tình và sư ân mười phần.
Hai người sau khi đạt hiệp nghị liền ở bên trong đại điện màu bạc này lập huyết kế linh hồn.
Mộng Tuyết sợ hãi hỏi.
Trương Hằng nói hai chữ, trầm ngâm rồi nói.
Thân phận của ngươi và ta chênh lệch thường xuyên vụng trộm liên hệ mà nói thì phân nửa sẽ khiến người khác nghi ngờ. Cho nên ta có một đề nghị.
Để nghị gì?
MộngTuyết nói.
Trên mặt Trương Hằng hiện lên nụ cười, ôm Mộng Tuyết vào ngực.
-Á!
Mộng Tuyết kinh hô một tiếng.
Trương Hằng cười tủm tỉm nói, có vẻ vẫn chưa hết tính trẻ con.
Mộng Tuyết giãy dụa trong ngực hắn.
Trương Hằng dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn Mộng Tuyết.
Mộng Tuyết xấu hổ vô cùng, lòng tự trọng bị Trương Hằng đã kích hoàn toàn.
Kẻ này vô sỉ mười phần nói.
Mộng Tuyết tức giận nói.
Trương Hằng nắm chắc thắng lợi nói.
Mộng Tuyết nhất thời không nói gì, suy tư một lát. rốt cục khôi phục bình tĩnh nói:
Trương Hằng không khỏi vui vẻ cười nói:
Những lời này hẳn phải để Trương mỗ nói mới đúng chứ. Trương mỗ là người đã có thê tử. tư tưởng của ngươi phải thuần khiết một chút nhé...
Ngươi... Ngươi căn bản không có chút phong phạm của tiền bối cấp Tiên Quân.
Mộng Tuyết suýt nữa tức phát điên. cuối cùng đơn giản là lạnh lùng châm chọc.
Tiền bối? Chúng ta hiện giờ là tình lữ. đương nhiên phải liếc mắt đưa tình. Hơn nữa Trương mỗ mới hơn ba trăm tuổi, cũng không phải mấy lão bất tử mấy chục, mấy trăm vạn năm kia.
Cái gì? Người mới hơn ba trăm tuổi sao?
Mộng Tuyết chấn kính. Nam nhân trước mắt này trong hơn ba trăm năm đã thăng cấp lên Tiên Quân. Đây quả là một kỳ tích.
Trương Hằng khôi phục đáng vẻ điềm tĩnh không chút nao núng.
------oOo------