Nguồn:
read.st
Trương Hằng tiếp nhận bộ đồng phục tuần tra này. sắc mặt hơi biến đổi. Nếu mặc đồng phục này mà đi tuần tra trên núi thì đúng là chuyện mất mặt vô cùng.
Đây rõ ràng là Lưu Cát Chấp sự cố ý làm như vậy. hiển nhiên muốn làm cho Trương Hằng không chịu nổi.
Trong tiếng cười lớn của đám đệ tử nội môn. Trương Hằng bình tĩnh tự nhìn nhìn Lưu Cát Chấp sự nói:
Lưu Cát giơ tay vuốt má, tủm tỉm cười nói:
Đúng vậy, chỉ còn một bộ cuối cùng này. vốn là do một đệ tử cụt tay mấy ngàn năm trước mặc. Nhưng tên nọ về sau vào thời điểm chấp hành nhiệm vụ lại chết trong tay địch nhân rồi.
Đúng, ta có thể làm chứng, mấy ngàn năm trước vị đệ tử cụt tay kia đúng là mặc bộ đồng phục này tuần tra. Không ngờ Lưu Cát Chấp sự vẫn còn giữ được nó.
Một gã Chân Tiên tỏ vẻ ngay thật nói.
Đệ tử nội môn phía dưới cẩn thận dùng thần niệm trao đổi.
Một gã Chân Tiên trung cấp khác cười lạnh, nói.
Giọng nói của Lưu Cát lộ chút uy hiếp.
Lập tức tất cả mọi người trong động phủ đều trật tự hết.
Không khí vô cùng quỷ dị.
Ánh mắt tất cả mọi người đều nhìn về phía Trương Hằng.
Trên mặt Trương Hằng lộ một nụ cười quỷ dị.
Chỉ thấy hắn đưa cánh tay phải lên. sau đó đột nhiên dùng lưc môt chút.
Xoẹt!
Toàn bộ cánh tay trái bị hắn xé rời ra. Sau đó hắn dùng sức một chút, cánh tay trái kia liền hóa thành những mảnh vỡ màu vàng nhỏ. biến mất trong không gian.
Mọi người khiếp sợ nhìn về phía Trương Hằng, trong mắt lộ vài tia sợ hãi.
Người này không ngờ lại tự bẻ cánh tay trái của mình xuống. Thật sự là quá tàn độc rồi...
Trương Hằng bình tĩnh tự nhiên nhưng trong mắt hắn lại hiện lên tia sáng lạnh lùng, khiến trong lòng Lưu Cát Chấp sự không khỏi rùng mình một cái.
Một lão già Chân Tiên trung cấp đột nhiên tỉnh ngộ.
Tất cả mọi người đều lộ vẻ ngạc nhiên.
Trương Hằng nao nao, thầm nghĩ:
Nên biết răng hắn ở hạ giới đã thấy vài người tu thành bất diệt thân.
Nhưng không gian thượng giới và hạ giới lại có sự khác biệt rất lớn. Tại thượng giới, đặc biệt là tại Tiên Giới hiếm có ai có thể luyện thành bất diệt thân. Yêu Hoàng giới và Ma Hoàng giới thì còn ngẫu nhiên xuất hiện vài người nhưng cũng rất hiếm gặp.
Lưu Cát âm thầm cười lạnh, ánh mắt đảo qua mọi người, cao giọng quát:
Vì thế một hàng hai mươi lăm vị Chân Tiên, bao gồm cả Lưu Cát rời khỏi động phủ. bay lên trời, hướng về phía Lăng Tuyết Trì ở hướng bắcNgạo Nguyệt Sơn mà bay đi.
Trương Hằng vẫn đạp Tiên bảo hình đám mây như trước, đi theo mọi người bay về phía Lăng Tuyết Trì.
Lăng Tuyết Trì là một địa phương kỳ diệu của Ngạo Nguyệt Sơn. Đó là một khu vực bị núi vây tứ phía, ở trung tâm có một ao nước đường kính ước chừng trăm trượng.
Nước trong ao này được tiên linh khí bốn phương của Linh Sơn bồi đắp. cộng thêm huyền tinh băng tủy ngàn vạn năm dưới đáy ao, tạo thành Lăng Tuyết Trì kỳ dị.
Bốn phía Lăng Tuyết Trì có tuyết đầu mùa bao phủ nước trong ao lại trong xanh như sương sớm, mát lạnh tê người.
Vẻ mặt Lưu Cát nghiêm nghị, chia đội ngũ cho đệ tử nội môn chia thành năm khu vực là trung tâm. phía bắc, phía nam, phía tây, phía đông Lăng Tuyết Trì mà tuần tra.
Trương Hằng bị Lưu Cát phân đội phụ trách tuần tra ở trọng địa trung tâm Lăng Tuyết Trì.
Lưu Cát nói với Trương Hằng:
Ngươi là người mới tới. ta báo cho ngươi vài câu. Lăng Tuyết Trì này Tuy rằng không ở trên Ngân Kiếm Phong nhưng vẫn là trọng địa của Lãnh Nguyệt Môn ta. ngẫu nhiên sẽ có đại nhân vật xuất hiện. Hiện giờ nhiệm của của chúng ta là không cho phép người khác, gồm cả đệ tử của môn phái tới gần Lăng Tuyết Trì này.
Đã hiểu.
Trương Hằng nhún vai. vẻ mặt thản nhiên thưởng thức phong cảnh bốn phía của Lăng Tuyết Trì, có lẽ có thể từ trong tự nhiên này mà lĩnh ngộ được một phần nhỏ của thiên địa đại đạo.
Mà ba phân thân của hắn lúc này đều ở bên trong lĩnh vực không gian tìm hiểu thần thông huyền ảo.
Tóm lại Trương Hằng cũng không ngại chuyện gì. Thần thông của hắn có thể nghe thấy mấy tiên nhân nói chuyện mà không hề có chút trở ngại. Điều này khiến hắn thậm chí có thể từng bước hiểu được tình huống của Lãnh Nguyệt Môn này. thậm chí là của toàn bộ Cô Đế Tinh.
Một Chân Tiên cấp thấp nói.
Viên sư huynh kia cười nói:
Truyền thuyết này hẳn cũng không phải là tin đồn vô căn cứ đâu. Độc Cô Tiên Đế là nhân vật cấp Tiên Đế duy nhất sinh ra trên tinh cầu này. Hắn cũng không thể không lưu lại gì mà đã rời khỏi cố hương của mình.
ừ. Đúng vậy, Cô Đế Tinh dù sao cũng là cố hương của hắn. người ta cũng phải có cảm tình chứ.
Một vị Chân Tiên cấp thấp khác gật đầu nói.
Viên sư huynh dò hỏi.
Lưu Cát cười thần bí, liếc nhìn Trương Hằng một cái rồi dùng thần thức truyền âm nói với ba người còn lại:
Bốn người này bắt đầu bỏ qua Trương Hằng mà nói chuyện về những bí mật có liên quan tới Độc Cô Tiên Đế.
Nhưng bọn họ nào biết được là nội dung thần niệm của mình trao đổi lại bị Trương Hằng nghe thấy thoải mái.
Trên mặt Trương Hằng hiện lên chút tươi cười, đột nhiên có ít hứng thú với việc này.
Nhân vật cấp bậc Tiên đế mới là chúa tể chân chính của thượng giới.
Theo Trương Hằng biết từ hạ giới thì nhân vật nghịch thiên nhất đều là cường giả cấp bậc Tiên đế.
Bất kể là Huyết Sát Thần Đế hay là Bất Tử Tà Đế. thậm chí là Triệu phụ cùng đều là nhân vật cấp bậc Tiên đế.
Có thể nói chỉ cần đặt chân tới tu vi Tiên đế cấp một thì trên cơ bản ngươi sẽ là người đứng trên đỉnh của thượng giới, có thể tùy ý ngao đu trong không gian rộng lớn vô tận này.
Nhưng nhân vật truyền Kỳ như Tiên đế cùng rất khó sinh ra.
Nhìn toàn bộ Cô Đế Tinh trong ức vạn năm mới sinh ra được một vị Tiên đế là Độc Cô Tiên Đế. Bởi vậy có thể thấy được muốn sinh ra một nhân vật cấp độ Tiên đế là gian nan tới mức nào.
Bốn người Lưu Cát dùng thần niệm trao đổi một lát lại nói chuyện với nhau về một số chuyện Kỳ thú về những nhân vật truyền kỳ khác trên Cô Đế Tinh, khiến Trương Hằng được mờ rộng tầm mắt.
Lưu Cát liếc nhìn Trương Hằng đang cô độc đứng đó một cái. trong mắt lộ ra vẻ vui sướng khi người khác gặp họa.
Tuy nhiên Trương Hằng vẫn luôn giữ vẻ điềm tĩnh không nao núng. Lưu Cát sử dụng hơn phân nửa phương pháp để đối phó với hắn khiến hắn thấy khó khăn nhưng lại thấy Trương Hằng chẳng tức giận chút nào. Tối thiểu bề ngoài là như vậy.
Trong mắt Lưu Cát hiện lên hàn quang, ngay sau đó liền khôi phục bình thường, dùng thần niệm truyền âm nói với ba đệ tử nội môn khác:
Ba ngươi tới phụ cận dò xét một chút.
Vâng.
Ba người nhận lệnh liền rời đi.
Lúc này chỉ còn lại Trương Hằng và Lưu Cát ở đây.
Lưu Cát đi tới trước mặt Trương Hằng, vẻ mặt lạnh nhạt nói:
Ta vừa rồi mới phát hiện ra Lăng Tuyết Trì dường như có hơi cổ quái, ngươi đi vào điều tra một chút xem có kẻ nào lẻn vào hay không.
Thật không?
Trương Hằng chăng hoài nghi gì lời nói của hắn, gật đầu nói:
Từ lúc đi tới đây, Trương Hằng đã cảm thấy chỗ quỷ dị của ao nước này.
Nhưng Lưu Cát kia lúc trước lại không cho bọn họ tới gần Lăng Tuyết Trì thần thức sau khi tiến vào trong ao cũng gặp phải trở ngại lớn, dường như bên trong còn có chút cấm chế. khiến Trương Hằng bỏ qua ý niệm tiếp tục thăm dò.
Hiện giờ Lưu Cát cho Trương Hằng tiến vào tra xét. hắn đương nhiên biết đối phương có lòng gian tà nhưng bởi vì hiếu kỳ nên vẫn quyết định vào xem.
Vẻ mặt Lưu Cát nghiêm nghị nói.
Trương Hằng cười nhẹ nhàng, giống như chim vọt lên nhảy vào trong Lăng Tuyết Trì.
Thân thể vừa mới tiếp xúc với làn nước của Lăng Tuyết Trì Trương Hằng liền cảm thấy sự mát mẻ thấm tận vào hôn người, xâm nhập vào bên trong cơ thể. tiến vào cốt tủy.
Trương Hằng tấm tắc. chui vào trong nước, tiếp tục tiến sâu xuống.
Trên mặt Lưu Cát lộ vẻ giả mù sa mưa nói ngầm tỏa thần thức ra tìm hiểu tình huống của Trương Hằng.
Nước ao này có lực ngăn cản thần thức rất mạnh, thần thức của hắn chỉ có thể tiến vào mấy chục thước.
Khi Trương Hằng biến mất khỏi thần thức của hắn. Lưu Cát lộ nụ cười gian xảo khi âm mưu được thực hiện.
Trong mắt Lưu Cát lộ vẻ âm độc. bay nhanh quanh phụ cận của ao đánh cấm chế, phòng ngừa Trương Hằng trốn ra.
------oOo------