Nguồn:
read.st
Không biết Trương công tử kia đối với nữ nhi thế nào, hắn ghét bỏ con không tốt hơn sao?
Đái Dung nhẹ giọng hỏi.
Đái thị hừ nhẹ một tiếng.
Gương mặt xinh đẹp của Đái Dung hơi ửng đỏ lên, vừa định nói tiếp, chợt ngoài phòng truyền vào tiếng của thôn trưởng:
Dung nhi có nhà không?
A! Thôn trưởng đến đây rồi!
Hai người vội vàng đứng dậy nghênh đón.
Đái thị nắm tay Dung nhi đi ra, kéo ghế mời thôn trưởng ngồi, rồi hỏi.
Thôn trưởng trầm ngâm, rồi nói:
Lần này ta tới đây, là có chuyện trọng yếu tìm các ngươi thương nghị, vừa lúc có liên quan với Dung nhi!
Rốt cuộc có chuyện gì?
Đái thị không kiên nhẫn hỏi.
Thôn trưởng cười khi:
Đái thị liếc mắt nhìn sắc trời bên ngoài, nói:
Xem thời gian, bọn họ lập tức sẽ về tới ngay...
Tốt lắm, chúng ta cứ chờ thêm một lát!
Thôn trưởng cười nói.
Đúng lúc này, Trương Hằng trong lớp phân thân chậm rãi đi tới Đái gia, nhìn thấy thôn trưởng, vội vàng gọi một tiếng thân thiết:
Bá phụ!
Ha ha! Hiền điệt mau vào đây!
Thôn trưởng thập phần nhiệt tình chào đón Trương Hằng vào trong.
Hiền điệt?
Đái thị, Đái Dung đều ngẩn người ra, không biết hai người này như thế nào đột nhiên nhiều ra một tầng quan hệ như vậy.
Thôn trưởng nhìn thấy rõ vẻ nghi hoặc của hai người trong mắt, liền giải thích:
Thật không ngờ, Trương hiền điệt dĩ nhiên là con của cố nhân kia...
Thôn trưởng cảm khái nói, trên mặt lộ ra vẻ chân tình tha thiết.
“Thế gian không ngờ lại có chuyện trùng hợp như vậy.” Trong mắt Đái Dung lóe ra một tia sáng kỳ dị, ngạc nhiên cảm thán cho chuyện này.
Đái thị cũng không có nghi ngờ gì, cũng là vô cùng kinh ngạc, vội vàng chúc mừng cho hai người.
Tuy nhiên, sau một lát, trên mặt Đái thị lại lộ ra vẻ hồ nghi, hỏi:
Thôn trưởng cười tủm tỉm nói:
Chuyện này cùng Trương hiền điệt, Dung nhi cô nương đều có quan hệ.
A!
Đái thị chợt biến sắc kêu lên, có vẻ hơi thất thố, trong lòng cấp bách:
Đái Dung nghe vậy, cúi gằm đầu xuống, trên gương mặt xinh đẹp nhuộm một lớp dò ửng, một tay vân về váy áo, không dám nhìn thẳng vào hai người Trương Hằng.
Họ đều nghĩ rằng Thôn trưởng dẫn theo Trương Hằng cùng nhau đến, là chuẩn bị tới đây cầu hôn.
Đái thị xoay chuyển tròng mắt, nảy sinh ra một kế, bà phải trước một bước đi ra ngoài tìm trượng phu thương nghị, nói cho trượng phu nghe rõ “tình huống thực sư” của Trương Hằng.
Vì hạnh phúc của Dung nhi, bất kể như thế nào cũng không có thể đáp ứng chuyện hôn sự này!
Nhưng bà ta mới vừa đứng lên, ngoài phòng truyền vào tiếng bước chân.
Người nói chính là Đái Phùng Sơn, hắn cùng phụ thân hắn vác công cụ cuốc xẻng đi vào nhà.
Đái phụ buông xuống công cụ, cười ha hả đi tới.
Đái thị thầm hận, nhưng cũng là lòng có dư mà lực không đủ.
Thôn trưởng trước nói ra một lần quan hệ giữa mình cùng Trương Hằng.
Đái phụ, Đái Phùng Sơn cùng lên tiếng chúc mừng rộn rằng.
Đái phụ hỏi, lại không chú ý Đái thị đang nháy mắt ra hiệu với hắn.
Thôn trưởng không nhanh không chậm nói.
Đái phụ cười ha hả:
Ta hiểu rồi! Thôn trưởng lão nhân gia ngài là đến nhà ta cầu hôn a... Ha ha! Trương hiền điệt tuấn tú lịch sự, lại có tiên nhân ngài này ở sau lưng, ngày sau nhất định thăng quan tiến chức như diều gặp gió. Dung nhi có thể gả cho người tốt như vậy, ta cao hứng còn không kịp đây. Huống chi, Trương hiền điệt còn là ân công của nhà ta.
Đúng vậy, đúng vậy!
Phụ thân...
Đái Dung cúi gằm đầu xuống, hai mang tai đều đỏ bừng, muốn nói điều gì nhưng vì quá khẩn trương mà quên sạch.
Đối với Trương Hằng, Đái Dung vốn cũng có chút cảm tình, nhưng sau khi nàng biết, Trương Hằng viện lý do cổ quái trốn tránh trách nhiệm, cảm tình đã giảm đi. Tuy nhiên, trong lòng nàng vẫn vấn vương không chừng, không biết có nên gả cho một Nam nhân như vậy hay không.
Thôn trưởng cùng Trương Hằng đều giật mình kinh ngạc.
Đái phụ rốt cục ý thức được không đúng.
Thôn trưởng nghi hoặc liếc mắt nhìn Trương Hằng một cái, mang theo vẻ trưng cầu ý kiến, dùng thần niệm truyền âm nói:
Trương Hằng đúng thật không biết nói gì, không muốn gây thêm chuyện hiểu lầm như thế, liền truyền âm trả lời:
Tính cái gì! Ngươi mau mau nói vào chính đề. Bằng không càng ngày càng phức tạp!
Ha ha! Chúng ta không phải đề cập tới chuyện kết thân, mà là một chuyện khác!
Thôn trưởng cười tủm tỉm nói.
Đái phụ xấu hổ không thôi:
Mặt khác, Đái thị vô cùng mừng rỡ, còn Đái Dung đầu vẫn cúi xuống, đồng thời cảm giác có chút mất mát, Đái Phùng Sơn lại có chút thất vọng.
Ba tháng sau, Lãnh Nguyệt Môn một trong ba đại tông môn của Bắc Thần đại lục, sẽ ở chủ thành Vô Song tuyển chọn đệ tử có tư chất thượng giai. Trương hiền điệt đã quyết định tham dự tuyển chọn lần này, tiến vào Tiên môn tu luyện.
Tiên môn?
Đái gia một nhà bốn miệng đều há hốc, vô cùng kinh ngạc.
Tiên môn đối với bọn họ mà nói chính là tồn tại cao cao tại thượng. Thôn trưởng trước mắt chính là một vị tiên nhân, trong lòng bọn họ đều mang lòng sùng kính.
Thôn trưởng giải thích, Trương Hằng ngồi bên cạnh, trên mặt vẫn giữ vẻ tươi cười, không nói lời nào.
Mấy người Đái gia đều có vẻ không tin.
Thôn trưởng nghiêm mặt nói.
Trên mặt Đái phụ cùng Đái thị đều lộ ra vẻ lo lắng.
Thôn trưởng nói ra lời chính nghĩa, phân tích lợi hại hai đường rõ ràng.
Đái phụ cùng Đái thị bắt đầu bàn bạc với nhau, còn Đái Dung thì vẻ mặt mơ màng mờ mịt.
Đái Phùng Sơn kinh ngạc lên tiếng:
Thôn trưởng! Dung nhi nàng có thể đi tu tiên, ngài xem ta có thể đi được hay không?
Không được!
Đái phụ, Đái thị cùng kêu lên, Đái gia còn trông cậy vào hắn nối dõi tông đường đây.
Thôn trưởng cười nói:
-Ôi...
Đái Phùng Sơn vô cùng thất vọng.
Đái phụ cùng Đái thị trải qua một phen thảo luận, cuối cùng vẫn quyết định để con gái đi vào Tiên môn tu tiên.
Trương Hằng thấy vậy khẽ cau mày:
Bá phụ bá mẫu! Chuyện đại sự một đời người thế này, các người lại không hỏi ý kiến của Dung nhi cô nương chút nào sao?
Ngươi...
Đái phụ cùng Đái thị giật mình, lúc này mới dời ánh mắt về hướng Đái Dung.
Trong quan niệm của họ chuyện hôn nhân đại sự hay chuyện lớn một đời của con gái, đều do bọn họ hỗ trợ quyết định là được rồi.
Đái phụ miễn cưỡng cười, hỏi con gái mình.
Đái Dung khẽ ngẩng đầu lên, quay nhìn về hướng Trương Hằng ánh mắt đầy vẻ cảm kích. Thân là một nữ nhi trong nhà, nàng chưa từng phát biểu làm chủ quyền lợi của mình.
Cho nên, lúc này trong lòng nàng cảm kích đến rối tinh rối mù.
Đái Dung vô cùng dũng cảm, đôi mắt sáng nhìn thẳng vào hai người Trương Hằng.
Thôn trưởng vừa mới định lên tiếng, lại bị Trương Hằng giành trước, hắn thản nhiên nói:
Đái Dung nghe nói lời ấy, đôi mắt sáng sáng ngời, hỏi:
Trương công tử cũng là tiên nhân?
Tiên nhân mới học đời!
Khóe miệng Trương Hằng lộ ra một vẻ tươi cười quỷ dị.
Đái Dung tươi cười như hoa. Trước nay chưa bao giờ nàng vui vẻ như vậy, tựa như một con chim vừa mới thoát khỏi lồng giam, tự do bay về phía thiên địa rộng
lớn bao la.
------oOo------