Nguồn:
read.st
Trong trí nhớ của Đường Phong, Âu Dương lão tổ thậm chí coi hắn như con cháu thân thuộc. Lúc bình thường cũng luôn chiếu cố hắn. mặc dù trong Phong Hành Môn gặp chuyện gì, vị lão tổ này cũng không chút do dự làm chỗ dựa cho hắn. thậm chí còn ngoại lệ ban cho hắn một kiện linh khí hạ phẩm.
Trương Hằng lúc này cũng rất nghi hoặc, trong lòng càng ngày càng kiêng kỵ lão tổ này. ở trong mắt người bình thường, Âu Dương lão tổ này là một lão nhân sắp bước vào tuổi xế chiều, nhưng ai ngờ lão hiển nhiên là một tu sĩ Kết Đan Kỳ thông thiên, lão làm như vậy rốt cục có bí mật gì không thể cho ai biết?
Một lát sau Âu Dương lão tổ nở nụ cười tươi, lại dừng ánh mắt trên người Trương Hằng. lập tức. một luồng linh áp không thể ngăn cản lại lần nữa buông xuống trên người Trương Hằng.
Trên mặt Trương Hằng lộ ra vẻ sợ hãi. thân thể không tự chủ lui ra sau. nói năng lộn xộn:
Lão... lão muốn làm... làm gì?
Ngươi đã biết thực lực chân chính của ta. ngươi nghĩ rằng ta sẽ yên tâm cho ngươi đi hay sao?
Sát khí trong mắt Âu Dương lão tổ chợt lóe ra. Trương Hằng lập tức cảm thấy lạnh cả người, chẳng lẽ Âu Dương lão tổ tính giết mình sao?
Trương Hằng hiểu rõ. ở trước mặt Kết Đan Kỳ. mình không có lực trả đòn. nhưng tân đáy lòng hắn vẫn hạ quyết tâm. nếu đối phương thật sự xuống tay như đã nói. mình tuyệt không ngồi chờ chết! Cho dù tỷ lệ thành công không đến một phần vạn. mình cùng phải làm.
Nhưng lập tức. Âu Dương lão tổ lộ ra vẻ tươi cười:
Trương Hằng hơi thở đài nhẹ nhõm trong lòng, xem ra suy đoán của mình không tệ. Âu Đương lão tổ này nếu thật sự muốn giết mình, e rằng sớm đã động thủ làm gì ở đây nói dong dài với mình, lại một trận đe dọa? Chỉ sợ tiếp theo, đối phương lại muốn vừa ân vừa uy hiếp.
Nhưng Trương Hằng không biết chỗ nào trên người mình đáng giá khiến lão tổ động tâm?
Vội vàng giả bộ đáng vẻ mừng như điên. Trương Hằng vội hỏi:
Âu Dương lão tổ lấy tay vuốt chòm râu trắng bóng của mình, vẻ mặt mang theo một chút tán thưởng, nói:
Chỉ thấy Âu Dương lão tổ lấy ra một bình thủy tinh trong suốt đặc chế trong túi trữ vật, điểm sáng màu đen như đom đóm lượn lờ trong bình thủy tinh này.
Sau khi nhìn thấy những điểm đen Phệ Hồn cổ lóe lên. trong lòng Trương Hằng không khỏi sinh ra một loại cảm giác sợ hãi. Loại sợ hãi này không đến từ Thân thể. mà là loại phản ứng bản năng đến từ sâu trong linh hồn.
Nhưng ngay lập tức. ngọc giản màu trắng bạc trong đầu léo lên một luồng ngân quang, bao quanh nguyên thần Trương Hằng. sau đó biến mất không thấy. Lập tức, loại sợ hãi cực độ trong lòng cũng biến mất.
Trong lòng Trương Hằng không khỏi vui vẻ, xem ra ngọc giản này dường như có tác dụng khắc chế nhất định với Phệ Hồn cổ này. Nhưng mặt ngoài hắn vẫn làm ra dáng vẻ kinh hãi. nhìn Phệ Hồn cổ màu đen trong bình thủy tinh một cách kinh sợ.
Âu Dương lão tổ cười hắc hắc, nhẹ nhàng mở bình thủy tinh ra. sau đó ánh sáng đen chợt lóe trong tay. lập tức hai Phệ Hồn cổ trong bình này bay ra. trong miệng lão khẽ phun ra chú ngữ khó hiểu, trong nhà lập tức sinh ra một luồng dao động kỳ dị.
Ánh sáng đen chợt lóe. Phệ Hồn cổ ở chỗ Âu Dương lão tổ trong nháy mắt đánh vào Thân thể Trương Hằng. Tốc độ này cũng không kém hơn pháp bảo phi hành bao nhiêu.
Vốn lấy tốc độ của Trương Hằng lại ở khoảng cách gần như thế. vẫn có thể miễn cưỡng tránh né Phệ Hồn cổ bay tới. nhưng hắn vẫn cho Phệ Hồn cổ tiến vào cơ thể mình.
Hắn hiểu rõ. mình không có bất cứ lực chống cự nào trước mặt Kết Đan Kỳ. còn không Bằng giấu đi một phần thực lực. sau đó nói không chừng còn có cơ hội lật ngược thế cờ.
Trương Hằng triển khai phương pháp nội thị. chỉ cảm thấy hai con Phệ Hồn cổ ẩn núp bất động trong cơ thể. đang trong trạng thái ngủ say. Bên ngoài cổ trùng bị một lớp kén màu trắng trong suốt bao lấy. dường như vẫn không sinh ra bất cứ uy hiếp gì với Trương Hằng.
Âu Dương lão tổ thản nhiên nói:
Trương Hằng không khỏi hít ngược một hơi khí lạnh, không nghĩ tới Âu Dương lão tổ lại dựa vào phương pháp này để đối phó mình. Một khi trong vòng một tháng mình không đến chỗ lão báo tin. Phệ Hồn cổ sẽ phá kén ra. thôn phệ hồn phách và nguyên thần của mình.
Có thể nói. mạng nhỏ của Trương Hằng đã nằm trên tay Âu Dương lão tổ. nếu muốn sống, nhất định phải ngoan ngoãn cho đối phương sai khiến.
Tuy nhiên trong lòng Trương Hằng lờ mờ sinh ra một cảm giác, dường như Phệ Hồn cổ này không thể mang đến bất cứ uy hiếp gì với mình, chằng lẽ là do ngọc giản màu bạc trong đầu mình?
Lập tức Trương Hằng lại nghĩ đến thuộc tính biến thái luyện hóa vạn vật của Biến Thái Công Pháp, trong lòng không khỏi giật mình. Nếu mình có thể tiến vào Biến Thái Công Pháp tầng một, thì vị tất e ngại Phệ Hồn cổ này. Đến lúc đó nói không chừng mình có thể luyện hóa sạch Phệ Hồn Cổ. Dù sao Biến Thái Công Pháp này được xưng là Luyện hết mọi vật hữu hình, hóa hết mọi thứ vô hình trong thiên hạ. Phệ Hồn cổ này vị tất cũng có thể thoát được phạm trù vạn vật.
Thấy biểu tình biến đổi không ngừng của Trương Hằng, Âu Dương lão tổ cười nói:
Trong lòng Trương Hằng không khỏi thầm mắng, chờ chuyện làm xong, chỉ sợ cùng chính là lúc chết, về phần có thể Trúc Cơ hay không, Trương Hằng căn bản không quá lo lắng, hắn có được Biến Thái Công Pháp, nhất định sẽ đi lên con đường tu chân khác với người thường.
Linh khí trung phẩm? Trong lòng Trương Hằng không khỏi máy động. Nên biết rằng ở Phong Hành Môn cũng chỉ có hai ba đệ tử có linh khí trung phẩm trong tay. Có được linh khí trung phẩm này. hơn nữa còn có Biến Thái Công Pháp của mình, chỉ cần không thật sự gặp tu sĩ Luyện Khí đại viên mãn trở lên thì không cần e ngại gì nữa.
Lão tổ lại lấy ra một kiện linh khí trung phẩm hình lưỡi liềm, giao cho Trương Hằng.
Trương Hằng tiếp lấy linh khí trung phẩm vào tay. trên mặt lộ ra vẻ vui sướng.
Âu Dương lão tổ rất hài lòng phản ứng của Trương Hằng. thản nhiên nói:
Tay Trương Hằng cầm linh khí trung phẩm này. trên tầng ngân sương bên ngoài truyền đến một luồng khí băng hàn khiến tay hắn cảm giác lạnh cóng.
Đây thật sự là một kiện linh khí trung phẩm bình thường, trong lòng Trương Hằng cùng không khỏi sinh, ra một loại cảm giác yêu thích, sau khi đưa Nguyệt Thương vào túi trữ vật. Trương Hằng khom người nói với Âu Dương lão tổ:
Trên mặt Âu Dương lão tổ lộ ra vẻ cười ôn hòa:
Trong lời nói của Âu Dương lão tổ lộ ra vẻ thành khẩn, nhưng Trương Hằng làm sao tin lời nói của lão chứ. Tuy nhiên trái lại biết rõ tính danh thật của lão tổ. Âu Dương Thiên Đức? Tên này lão tử nhớ kỹ. sinh thời nhất định điều tra, Trương Hằng âm thầm hạ quyết tâm trong lòng.
Lúc này Trương Hằng vẫn xưng là đệ tử, Âu Dương lão tổ cũng thầm thừa nhận thân phận hắn thay thế Đường Phong.
Trên mặt Âu Dương lão tổ lộ ra vẻ ngưng trọng.
Trương Hằng thầm nghĩ. Đại Hội Phương Vân này quả nhiên không đơn giản chỉ là tỷ thí. Ngay cả Âu Dương lão tổ Kết Đan KỲ cũng quan tâm đến chuyện này. có thể thấy Đại Hội Phương Vân lần này nhất định có bí mật gì đó không thể cho ai biết.
Âu Dương lão tổ mang theo vẻ mặt hồi tưởng một chút, nói:
------oOo------