Nguồn:
read.st
Tận mắt thấy Trương Hằng từ giữa không trung rơi xuống, cuối cùng bị vỡ thành vô số mảnh băng tinh, trong lòng Nam Minh đột nhiên sinh ra một loại cảm giác không nỡ.
Tuy rằng hắn rất tự tin vào linh khí cực phẩm của mình, chém giết tu sĩ Trúc Cơ Kỳ cũng không thành vấn đề nhưng Trương Hằng ngay cả một kiện linh khí cũng chưa từng sử dụng, cứ như vậy chết ngay trước mặt mình thì đúng là có chút không hợp tình hợp Lý lắm.
Đúng lúc này, hai nàng kia đấu pháp với nhau cũng đã tới giai đoạn quyết định. Mộ Tuyền nhẹ nhàng thoát ly vòng chiến, đứng cách Hà Y Tú xa xa nói:
Hà Y Tú than nhẹ một tiếng:
Mộ Tuyền hừ lạnh một tiếng rồi bay tới trước người Nam Minh.
Nam Minh chỉ vào đám băng tinh rơi vung vãi dưới mặt đất nói:
Đôi mắt u lãnh của Mộ Tuyền nhìn đám băng Tuyết dưới mặt đất. thở nhẹ ra một hơi:
Nam Minh cũng không cảm thấy kỳ quái:
Người này tên là gì. thực lực thật dáng sợ! Năng lực cận chiến của ta trong tông cũng được coi thuộc hàng đầu nhưng nếu so ra thì vẫn kém người này quá xa.
Phương Vân Sơn Đường Phong! Trước đây ta từng giao thủ với hắn một lần thực lực cụ thể như thế nào cũng không rõ!
Đôi mắt Mộ Tuyền lộ ra một chút kỳ dị.
Mắt thấy Hà Y Tú đang rời đi, Nam Minh nói:
Mộ Tuyền nói:
Nam Minh cũng không phủ nhận, hơi trầm, mặc một lúc. như muốn nói gì đó nhưng lại thôi!
Ánh mắt Mộ Tuyền nhìn vào cánh tay rũ xuống vô lực của Nam Minh, trong mắt cũng tràn đầy kinh ngạc:
Ngươi bị thương sao?
Cánh tay này tạm thời bị phế, Chỉ có thể đợi sau khi rời khỏi động phủ, mời sư phụ ra tay chữa trị. Điều này cũng không ảnh hưởng lớn tới thực lực của ta...
Trầm mặc hồi lâu. Nam Minh rốt cục không kìm nổi hỏi:
Đôi con ngươi vạn năm bất biến của Mộ Tuyền nổi lên một cỗ gợn sóng, buồn bã nói:
Những người khác thì ta không rõ nhưng bản thân ta có cảm giác không được tốt...
Rốt cuộc kết quá là gì?
Nam Minh không khỏi kinh hãi.
Đôi mắt Mộ Tuyền lộ ra một tia sợ hãi hiếm thấy nhưng nháy mắt đã khôi phục lại sự bình tĩnh.
Nam Minh kiên quyết nói.
Mộ Tuyền lắc đầu nói:
Nam Minh lẳng lặng đứng yên một lúc, đột nhiên ôm lấy Mộ Tuyền vào ngực, nhẹ nhàng hôn lên trán ngọc láng mịn của nàng.
Trên mặt hắn không có chút tạp niệm nào, chỉ đơn thuần là hôn khẽ một cái mà thôi.
Mộ Tuyền cũng không ngăn cản Nam Minh, khuôn mặt ngọc cười hiền, như một đóa hoa bách hợp nở rộ xinh đẹp khiến người ta nhìn không chớp mắt.
Nhẹ nhàng buông Mộ Tuyền ra, Nam Minh Mới chậm rãi nói:
Chúng ta tiến vào tông môn cùng một ngày, tương giao với nhau mười mấy năm, chỉ mong chúng ta có thể cùng nhau đi tới cuối cùng...
Dự cảm nói cho ta biết, sẽ có một ngày nào đó chúng ta lại đến bên nhau...
Mộ Tuyền dường như như đang an ủi Nam Minh, giọng điệu cũng rất tự tin.
Nam Minh cười vang:
Hai người nhìn nhau, độn quang dưới chân chợt lóe lên. nhanh chóng hóa thành hai điểm đen. biến mất ở cuối chân trời.
Thân thể Trương Hằng tiến vào trạng thái tiềm hành, cũng nhanh chóng lao về phía trước.
Đột nhiên Trương Hằng cảm giác cạnh thân mình có một dị động khác thường, thân hình lao ra ngoài quát lên:
Là ai?
Đường đạo hữu! Ngươi nhanh vậy đã quên bằng hữu của mình sao?!
Hà Y Tú với một thân áo xanh xuất hiện cách hắn không xa.
Trương Hằng kinh ngạc nói:
Phong Hành Thuật này chính là pháp thuật đáy hòm của Phong Hành Môn, Âu Dương lão tổ ngoại lệ truyền cho Trương Hằng, mục đích để hắn hành động càng thuận tiện trong động phủ này.
Hà Y Tú cười khì khi:
Ngươi có thể học được pháp thuật này thì bổn tiểu thư sao lại không chứ?
Hóa ra Âu Dương lão tổ và tên Vô Cực Độc Ma kia câu kết với nhau làm chuyện xấu!
Vẻ mặt Trương Hằng lạnh lùng nói.
Khuôn mặt Hà Y Tú dù bị khăn che mất nhưng Trương Hằng vẫn cảm giác được nàng ta đang dùng ánh mắt để đánh giá mình.
Trương Hằng không ngại đùa giỡn một chút trước mặt nữ nhân thần bí này.
Nói thật, tưởng mạo khối thân thể của Trương Hằng cũng không tệ lắm. tuyệt đối là một nam nhân anh tuấn đúng tiêu chuẩn của thời đại này. Tuy nhiên. Trương Hằng cũng không sử dụng ưu thế này mà thôi.
Hà Y Tú khẽ gắt một tiếng, đánh giá Trương Hằng một lúc rồi cũng hơi trêu đùa nói:
Trương Hằng không nói gì. Hà Y Tú này thậm chí còn cởi mở hơn cả những cô gái ở thế kỳ hai mươi hai trong thế Giới trước của Trương Hằng.
Tuy nhiên, nghe Ý tứ của nàng ta thì dường như quan hệ giữa nàng và Vô Cực Độc Ma cũng không đơn giản. Chẳng lẽ là tình nhân? Hay là quan hệ thầy trò?
Sự hứng thú của Trương Hằng đối với cô gái này giảm xuống, trực tiếp đi vào chủ đề chính.
Hà Y Tú thật thà tiến lên. một cỗ mùi thơm nữ nhân lan tới trước mặt Trương Hằng. Điều này khiến trong lòng hắn sinh ra vài tia cảnh giác.
Hà Y Tú nhẹ nhàng nói.
Trương Hằng ra vẻ trầm tư. một lúc sau quá quyết nói:
Nam Minh, ta không thắng được. Nếu chi vèn vẹn là kiềm chế thì còn miễn cưỡng làm được...
Ưu thế của Độc Thiên Bảo chúng ta là nhân số nhiều, thực lực cũng không kém. Nhưng Bích Tuyết Tương Vân Tông lần này lại có nhiều cao thủ đỉnh phong hơn chúng ta. Theo ta đoán, Lần này bọn họ có ít nhất là bốn tu sĩ Trúc Cơ Kỳ!
Bốn tu sĩ Trúc Cơ Kỳ?
Ta đây sẽ được chỗ tốt gì?
Trương Hằng tò mò hỏi.
Giọng điệu của Hà Y Tú có chút kinh ngạc:
Đáy lòng Trương Hằng cười thầm. Phệ Hồn Cổ gì. ấn ký truy tung gì?! Giờ chúng đã sớm bị Lạc Hà giải trừ rồi. Nhưng hắn biết, một đạo ấn ký còn lại chính là do Vô Cực Độc Ma lưu lại.
Trương Hằng có chút không tin nhìn Hà Y Tú.
Hà Y Tú nhẹ nhàng an ủi Trương Hằng, trong lời nói mang theo một cỗ tự tin vô cùng.
“Thân phận của nàng ta đúng là không đơn giản! ”
Trong lòng Trương Hằng thầm nghĩ vậy nhưng bề ngoài lại nói:
Được rồi! Đường mỗ tạm thời tin tưởng ngươi một lần.
Ngươi tốt nhất là biến thành một người khác rồi lẫn vào trong đám người Độc Thiên Bảo chúng ta.
Nói tới đây, Hà Y Tú lấy từ trong túi trữ vật một chiếc mặt nạ da người bán trong suốt mỏng như cánh ve.
Trượng Hằng theo lời đội mặt nạ này lên. Dưới sự chỉ bảo của Hà Y Tú. hắn nhanh chóng nắm được phương pháp sử dụng.
Hữu hiệu đối với tu sĩ dưới Nguyên Anh Kỳ! Trong lòng Trương Hằng vui sướng, thầm nhủ đúng là thứ tốt.
Trương Hằng hỏi.
Hà Y Tú do dự một chút nhưng cũng nói:
Thứ này cũng không tính là đặc biệt trân quý. tặng cho ngươi cũng được!
Hắc hắc... Ta gọi nó là Mặt Nạ Như Ý.
Trương Hằng mang mặt nạ này vào. biến mình trở thành một nam nhân có bề ngoài uy vũ. trên mặt cũng có một vết sẹo dài.
Đầy đúng là hình tượng một nam nhân tràn đầy mạnh mẽ. Trương Hằng thầm nghĩ vậy.
Hà Y Tú che miệng cười khẽ.
Trương Hằng hừ nhẹ một tiếng, lập tức biến mình thành bộ dáng Triệu Vân trong ấn tượng của mình,
Từng được hư cấu không ít, hình ảnh Triệu Vân thời tam quốc tất nhiên được mô tả hoàn mỹ tới cực điểm trong các trò chơi điện tử ở thế giới trước đây của hắn.
Anh tuấn mà không mất uy dũng, tuyệt đối là sự lựa chọn tốt nhất.
Hà Y Tú thấy hình ảnh Triệu Vân mà Trương Hằng bắt chước thì hơi sửng sốt một chút:
Trương Hằng cười ha hà.
Hà Y Tú Tuy rằng rất kinh ngạc nhưng không tiện hỏi nhiều, mang theo Trương Hằng bay thấp thấp về phía trước.
Trong lòng Trương Hằng âm thầm tính toán.
------oOo------