Sáng sớm hôm sau, sau khi rửa mặt xong, Diệp Lăng Phi đi xuống lầu.
Diệp Lăng Phi vừa đi vào nhà ăn thì thấy Bạch Tình Đình đang ngồi ăn sáng. Diệp Lăng Phi ngồi đối diện với Bạch Tình Đình, hắn chú ý quan sát Bạch Tình Đình cầm một chiếc bánh bao, chuẩn bị đưa lên miệng. Thấy hành động kỳ quái của Diệp Lăng Phi, nàng hỏi:
Anh làm gì vậy?
Tôi xem có đúng là cô bị bệnh hay không, nhìn sắc mặt thì không giống.
Diệp Lăng Phi nhìn nàng bằng ánh mắt kỳ quái nói.
Bạch Tình Đình đang bực mình, đêm qua nàng chờ hắn quay về, Cô Ngô phải ra trước cửa để căn dặn Bạch Tình Đình cố nén giận, khuyên nàng không nên vì những chuyện như thế này mà bực mình. Biết được Diệp Lăng Phi cố ý để phần cơm cho mình, trong lòng Bạch Tình Đình cũng có chút cảm động. Nàng nghĩ Diệp Lăng Phi ngoại trừ việc thích trêu chọc mình ra thì cũng không phải là người xấu.
Nàng đợi đến nửa đêm chính là muốn nói tiếng cảm ơn với Diệp Lăng Phi. Nhưng đâu ngờ rằng đêm qua mình lại có một chút cảm tình với Diệp Lăng Phi, sáng sớm hôm nay lại bị Diệp Lăng Phi trêu chọc như vậy toàn bộ cảm tình của nàng đối với hắn trong nháy mắt đã tiêu tan toàn bộ. Nàng thầm nghĩ:
Bạch Tình Đình tức giận, trừng mắt nhìn Diệp Lăng Phi, nàng nhét chiếc bánh mì vào miệng ra sức nhai, thoạt nhìn có vẻ như nàng coi Diệp Lăng Phi là chiếc bánh mì để nàng trút giận.
Diệp Lăng Phi nhìn thấy bộ dạng như vậy của Bạch Tình Đình, trong lòng thầm nghĩ:
Diệp Lăng Phi ăn bánh kem, tiện tay lấy tờ báo " Vọng Hải báo " trước mặt Bạch Tình Đình, giở ra xem, không thèm để ý đến Bạch Tình Đình đang trừng mắt nhìn hắn. Hắn phải biết rằng đọc báo sáng là thói quen hàng ngày của Bạch Tình Đình, những tin tức trên tờ báo có thể giúp nàng biết được có những sự việc gì xảy ra ở Vọng Hải, thậm chí cả những cửa hàng nào mới khai trương cũng có thể biết được.
Bạch Tình Đình cảm thấy rất tức giận, nhưng đang ăn bữa sáng, nàng không tiện nổi giận, đành phải cố gắng ăn xong bữa sáng, sau đó nhất định tìm Diệp Lăng Phi để tính toán vụ này.
Diệp Lăng Phi lật xem tờ báo, hắn đang cắn một miếng bánh mì cùng với một chút bánh kem trong miệng thì đột nhiên phun hết ra, bánh kem trong miệng văng hết ra ngoài.
Bạch Tình Đình vốn đã không định cãi nhau với Diệp Lăng Phi trong bữa sáng thế nhưng hết lần này tới lần khác, Diệp Lăng Phi lại không để cho nàng được yên. Hoàn toàn không có một chút giáo dục nào, không nhịn được nữa, đem đĩa trứng vẫn chưa ăn xong đẩy ra phía trước, nàng thở hổn hển, nói:
Diệp Lăng Phi vẻ mặt oan ức, lần này Bạch Tình Đình đã đổ oan cho hắn, Diệp Lăng Phi đâu có cố ý làm như vậy mà tại vì hắn vừa mới đọc được một cái tít trên tờ báo: "Đại sứ thiện chí Liên Hiệp Quốc Auner tới Vọng Hải ".
Diệp Lăng Phi chưa kịp đọc nội dung bên trong, mới chỉ nhìn qua cái tiêu đề đã phun hết những thứ trong miệng ra ngoài. Thấy Bạch Tình Đình hiểu lầm mình như vậy nên vội vàng giải thích:
Nói xong liền đẩy tờ báo về phía Bạch Tình Đình, chỉ ngón tay vào tiêu đề nói:
Bạch Tình Đình chỉ nhìn lướt qua tờ báo, coi thường nói:
Diệp Lăng Phi cười nói:
Bạch Tình Đình biết rằng những lời Diệp Lăng Phi nói đều không đáng tin tưởng, thế nhưng nghe những lời nịnh hót này của Diệp Lăng Phi, nàng cũng cảm thấy hết sức hài lòng. Bực tức lúc nãy giờ đã tiêu tan hoàn toàn. Bạch Tình Đình là cô gái như vậy, mau giận nhưng chóng quên.
Diệp Lăng Phi biết Bạch Tình Đình đã hết giận, nếu như trước đây, hắn sẽ lại cố ý chọc cho nàng giận thêm chút nữa, nhưng nhìn cái miệng nhỏ nhắn của nàng, hắn lại không lỡ làm như vậy nữa. Tròng lòng Diệp Lăng Phi đang chú ý đến Auner, thầm tính toán:
Bạch Tình Đình đâu biết trong đầu Diệp Lăng Phi đang suy tính chuyện này, nàng còn tưởng rằng Diệp Lăng Phi vì chuyện đại sứ Liên Hiệp Quốc tới Vọng Hải mà thấy hưng phấn. Thấy Diệp Lăng Phi cứ nhìn chằm chằm vào tờ báo, trong lòng nàng cảm thấy vô cùng kiêu hãnh, thầm nghĩ:
Bạch Tình Đình cảm thấy rất ngon miệng tiếp tục lấy thêm một chút thức ăn nữa, nàng vừa ăn trứng vừa nói:
Diệp Lăng Phi nghe được những lời này của Bạch Tình Đình, thiếu chút nữa đã ngã ngửa xuống đất. Trong bụng nghĩ:
Diệp Lăng Phi thấy tâm tình Bạch Tình Đình rất tốt, nên cũng không muốn tranh cãi, mặc cho Bạch Tình Đình muốn nói gì thì nói.
Bạch Tình Đình thấy Diệp Lăng Phi không lên tiếng, cho rằng Diệp Lăng Phi ngầm đồng ý, trong bụng cảm thấy rất đắc ý, nàng nghĩ cuối cùng người này cũng phải nhờ vả mình. Mang theo vẻ mặt đắc ý, nàng ăn xong đĩa trứng, đứng lên đối diện với Diệp Lăng Phi nói:
Diệp Lăng Phi đang mải suy nghĩ không biết vì sao Auner lại muốn tới Vọng Hải, nghe thấy Tình Đình hỏi hắn có muốn đi dạo phố hay không, hắn thuận miệng trả lời:
Bạch Tình Đình xua tay nói:
Nói xong, nàng xoay người đi lên tầng hai.
Diệp Lăng Phi trấn tĩnh lại, lúc này mới nhớ tới Bạch Tình Đình vừa nói muốn dẫn mình đi dạo phố, cảm thấy hơi lạ, tại sao tự nhiên Bạch Tình Đình lại đối tốt với mình như vậy? Rất nhanh, hắn đã hiểu được tâm tư của nàng, nhất định là trong cuộc tranh luận lúc nãy, Bạch Tình Đình đã chiếm được ưu thế, nên muốn chứng tỏ trước mặt Chu Hân Mính một phen.
Diệp Lăng Phi cười cười, thầm nghĩ:
Hắn đang suy tính xem lần này Auner đến đây vì mục đích gì, không biết vì sao, Diệp Lăng Phi có cảm giác lần này Auner sẽ mang đến phiền phức cho hắn, nhưng rốt cuộc là phiền phức gì thì hắn không thể nói ra được.