Cao tầng tập đoàn Tân Á đều dự hội nghị, năm phó tổng giám đốc và quản lí các phòng liên quan đều ngồi ở hai bên bàn hội nghị.
Tổng giám đốc tập đoàn Tân Á, Trương Khiếu Thiên chủ trì hội nghị này. Trương Khiếu Thiên đầu tiên thông báo lần này tập đoàn thành lập phòng tổ chức đã được ban giám đốc đồng ý, ban giám đốc nhất trí cho rằng tập đoàn Tân Á muốn phát triển lớn mạnh hơn, phải có một phòng phối hợp với phòng tiêu thụ và phòng sản xuất.
Trương Khiếu Thiên nói chuyện này cũng không gây ra sự xôn xao quá lớn, phòng tổ chức tập đoàn Tân Á sớm đã không phải là bí mật gì, đại đa số mọi người đều biết.
Trương Khiếu Thiên sau khi nói xong, liền giảng giải trách nhiệm phòng này chủ yếu là trách nhiệm của Trần Ngọc Đình. Trần Ngọc Đình làm phó tổng phòng sản xuất và phòng tiêu thụ, nếu cho nàng trực tiếp quản lý phòng tổ chức không có bất kỳ điều gì phải bàn cãi, huống hồ Trần Ngọc Đình xuất thân là kỹ sư, ở tập đoàn Tân Á xem như là một kỹ sư chủ chốt.
Trần Ngọc Đình đi đến bục nói chuyện, chức năng phòng tổ chức hiện ra trên màn hình điện tử lớn sau lưng nàng. Trần Ngọc Đình xoay người, đối diện mọi người nói:
Trước mắt chức năng của phòng tổ chức chỉ là phối hợp giữa phòng sản xuất và phòng tiêu thụ, dựa theo kế hoạch sơ bộ, nhiệm vụ chính của phòng tổ chức giai đoạn thứ nhất là phụ trách thỏa mãn nhu cầu đơn đặt hàng của khách hàng, sắp xếp kế hoạch sản xuất theo đơn đặt hàng. Đồng thời phụ trách tiếp đãi các khách hàng nước ngoài và triển khai một số hoạt động trong các hạng mục lớn, đồng thời, phát triển mạnh thị trường quốc tế, giai đoạn này dựa theo kế hoạch sẽ hoàn thành trong nửa năm hoặc trong một năm; giai đoạn thứ hai, phòng tổ chức sẽ quản lý cụ thể phòng sản xuất, phòng tiêu thụ, và cả tám cái nhà xưởng sản xuất cấp dưới của tập đoàn Tân Á, trải rộng cơ cấu xuất khẩu ra cả nước, gia tăng nhân lực trong phòng tổ chức, nhân viên phòng sản xuất và phòng tiêu thụ chủ yếu sẽ sáp nhập vào phòng tổ chức; giai đoạn thứ ba, phòng tổ chức hoàn toàn tiếp quản phòng sản xuất và phòng tiêu thụ, nguyên phòng sản xuất và phòng tiêu thụ sẽ trở thành hai phòng cấp dưới của phòng tổ chức, chỉnh hợp nhân viên, cố gắng kết hợp phòng sản xuất và phòng tiêu thụ một cách hoàn mỹ.
Tôi xin phép được phát biểu.
Một nam nhân chừng hơn năm mươi tuổi ngắt lời Trần Ngọc Đình nói, Trần Ngọc Đình nhìn lại, thấy là phó tổng phụ trách chuyên môn giám sát sản xuất Tiền Thường Nam. Trần Ngọc Đình gật đầu nói:
Tiền phó tổng không biết có gì muốn nói?
Tôi muốn hỏi nếu như thành lập phòng tổ chức này, tôi hẳn là phải nghe người khác lãnh đạo? Tiền Thường Nam ngữ khí bất thiện nói:
Nói như thế nào tôi cũng là lão thành trong tập đoàn Tân Á, chẳng lẽ từ nay về sau tôi phải nghe lời cô điều khiển?
Tiền phó tổng, ông hiểu lầm rồi, phòng tổ chức cũng không phải là cướp đoạt quyền lực của các ông, chỉ là muốn phối hợp tốt giữa phòng sản xuất và phòng tiêu thụ, ngoài vấn đề này thì chức trách các phòng cũng không có gì thay đổi, thí dụ như phòng kỹ thuật, phòng thiết bị, phòng nhập kho vẫn là một hệ thống độc lập.
Trần Ngọc Đình giải thích.
Tiền Thường Nam bộ dáng hung hăng, xem ra, hắn là có người giật dây đằng sau.
Diệp Lăng Phi vốn ngồi ở trên ghế nhắm mắt lại nghĩ về việc của mình, hắn đối với cái phòng này chẳng có chút hứng thú, cũng chẳng muốn nghe chức năng của cái phòng này. Nhưng khi hắn nghe Tiền Thường Nam rõ ràng nhằm vào mình mà nói, hắn mở mắt, trong mắt hàn quang lóe lên, trong lòng tức giận, thầm nghĩ:
Trần Ngọc Đình đã sớm nghĩ đến Tiền Thường Nam có thể hỏi mình như vậy, không có nửa điểm bối rối, không nhanh không chậm nói:
Lời kia vừa nói ra, tất cả mọi người đều có chút bối rối, mà ngay cả Diệp Lăng Phi cũng không nghĩ tới Trần Ngọc Đình có thể nghĩ mình như vậy, ra vẻ chẳng có gì xấu hổ. Diệp Lăng Phi nào biết rằng, chính là lần trước hắn nói mơ mơ màng màng lại làm cho Trần Ngọc Đình nghĩ rằng ở phương diện động cơ này Diệp Lăng Phi chính là chuyên gia đỉnh cấp, không biết rằng Diệp Lăng Phi chỉ là hết sức quen thuộc cái động cơ quân dụng này mà thôi.
Tiền Thường Nam nghe Trần Ngọc Đình nói vậy, ngữ khí yếu đi rất nhiều. Nhưng vẫn tiếp tục nói:
Ngồi đối diện Tiền Thường Nam đó là người của Tiền Thường Nam - Chu Tuấn, Tiền Thường Nam đương nhiên cố gắng đề cử hắn. Trần Ngọc Đình còn chưa nói gì, Trương Khiếu Thiên đã nói:
Trương Khiếu Thiên nói như vậy, Tiền Thường Nam cũng không còn gì để nói. Ai cũng thật không ngờ chuyện lại thành ra thế này, lương của quản lí với lương của trưởng phòng khác nhau nhiều lắm, huống chi cuối năm còn không chia hoa hồng theo phòng, bởi vậy, không có một quản lí nào nguyện ý đảm nhiệm chức vị này, ai làm chức vị này vô duyên vô cớ mất rất nhiều tiền.
Trương Khiếu Thiên thấy không có người nào phản đối, mới cười nói:
Trương Khiếu Thiên còn chưa dứt lời, thì nghe thấy Diệp Lăng Phi nói:
Lần này ánh mắt của mọi người đều nhìn lại đây, nhất là Trần Ngọc Đình, cô trừng mắt nhìn Diệp Lăng Phi, thầm nghĩ:
Trương Khiếu Thiên nhìn Diệp Lăng Phi, trong lòng lo lắng. Hắn nghĩ tới quên không nói với Diệp Lăng Phi, đây là chính mình trực tiếp làm quyết định. Hắn có thể hiểu Diệp Lăng Phi tuyệt đối sẽ không như công nhân viên khác trong công ty nghe lời như vậy, vốn Diệp Lăng Phi cũng không quan tâm chức vị ở tập đoàn Tân Á. Bất đắc dĩ, Trương Khiếu Thiên đành phải hỏi:
Diệp Lăng Phi cười ha ha, không có nửa phần khẩn trương, nói:
Diệp Lăng Phi nói xong, lãnh đạo cao tầng đang ngồi thiếu chút nữa ngã ra đất, hóa ra lại vì cái chuyện cỏn con này. Trương Khiếu Thiên cười nói:
Diệp trưởng phòng, à, phải nói Diệp Lăng Phi, cậu không cần lo lắng, công ty không chỉ chi trả tiền xăng dầu cho cậu, còn cấp cho cậu một chiếc xe, nếu như cậu cần, cũng có thể cấp một tài xế, cậu hài lòng không?
Cái này cũng được. Diệp Lăng Phi lầm bầm nói:
Từ nay về sau mình có hai chiếc xe, một chiếc để dùng, một chiếc cất đi, muốn đi cái nào thì dùng cái đó, mình cũng coi như phú ông có hai chiếc xe rồi.