Trên đường khắp nơi đều là xe taxi, người lái xe có thể thấy được giao thông vốn đã rất đông đúc lại càng thêm đông đúc hơn.
Vì ảnh hưởng của việc xe bus bị nổ tung hôm qua nên một số người dân tự mình lái xe đi làm. Xe bus vắng vẻ, chỉ một số ít người còn kiên trì đi xe bus.
Diệp Lăng Phi lái xe trên đường như con rùa bò, tốc độ vô cùng chậm. Điều này trái lại làm cho Diệp Lăng Phi có nhiều thời gian để xem hạng mục này của tập đoàn quốc tế Thế Kỷ.
Trầm Thiên Trầm hiện tại đang cố gắng giúp Diệp Lăng Phi hiểu rõ các hạng mục, đồng thời nói cho hắn biết mối quan hệ giữa hai tập đoàn.
Diệp Lăng Phi kỳ quái hỏi:
Trầm Thiên Trầm khổ não gật đầu nói,
Trầm Thiên Trầm thần bí nói:
Trưởng phòng, cái này có quan hệ gì với anh không?
Có cục ***, tôi không phải đã nói rằng sau khi tôi tốt nghiệp cấp ba liền đi ra nước ngoài sao, đâu có quan hệ gì đâu chứ. Hơn nữa nếu tôi có quan hệ với tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế thì sao tôi không gia nhập tập đoàn đó lại đi đến tập đoàn Tân Á làm gì. Tên tiểu tử này, tôi thấy anh ở phòng tiêu thụ lâu quá, đầu óc lúc nào cũng chỉ nhìn quan hệ, quan hệ. Có tin tôi điều anh khỏi phòng, cho anh kiếm một phòng khác mà làm không?
Đừng, đừng.
Trầm Thiên Trầm vừa nghe đã vội vàng nói rằng
Trưởng phòng, tôi chỉ là nói giỡn thôi. Tôi không muốn đi qua phòng khác, tôi chỉ muốn ở lại phòng thị trường thôi, nhất là được làm thủ hạ cho trưởng phòng.
Tiểu tử, công phu vuốt mông ngựa của anh cũng lợi hại lắm. Nghe xong trong lòng tôi cũng thấy vui vẻ, chỉ cần một điểm này thôi, tôi sẽ không đưa anh qua phòng khác đâu.
Diệp Lăng Phi cười nói:
-"Mẹ kiếp, tên trưởng phòng này thật biến thái."
Trầm Thiên Trầm trong lòng thầm nghĩ trong lòng
Trầm Thiên Trầm trong lòng nghĩ vậy, nhưng trong miệng lại không hề nói như vậy, hắn cười nói:
Trưởng phòng, chúng tôi làm sao mà không phục anh được, năng lực của trưởng phòng thế nào chúng tôi đều biết. Chúng tôi tin rằng trưởng phòng anh minh thần võ, nhất định thống nhất giang hồ.
Đọc võ hiệp nhiều quá, cái gì mà anh minh thần võ, thống nhất giang hồ. Tôi chỉ cần lãnh đạo tốt các anh thì đã là phúc cho cả nhà tổ tiên tôi rồi.
Diệp Lăng Phi châm chọc Trầm Thầm Thiên.
Cứ như vậy, bầu không khí đã hòa hợp hơn. Trầm Thiên Trầm vốn là một người nhìn sắc mặt để nói chuyện, vừa nhìn Diệp Lăng Phi đã biết Diếp Lăng Phi không phải là người thù dai, không cần lo lắng mình đắc tội với tên trưởng phòng này. Lá gan hắn lớn lên, cũng bắt đầu nói thiên mã hành không, nghĩ gì nói đó.
Đến trụ sở của tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế, Trầm Thiên Trầm chạy lại nơi đăng ký đưa ra danh thiếp. Cầm thẻ đăng ký, Trầm Thiên Trầm cùng Diệp Lăng Phi đi lên phòng vật tư tại tầng 15 của tòa nhà.
Vừa đến phòng vật tư, Trầm Thiên Trầm liền gặp trưởng phòng của phòng vật tư.
Trầm Thiên Trầm vội vàng nhiệt tình chào hỏi nói:
Tôi còn đang muốn tìm anh đây.
Tiểu Trầm Thầm, sao lại đến đây?
Trưởng phòng Vương là một người hơn năm mươi tuổi, vóc người khá béo, thấy Trầm Thiêm tới, trên mặt liền lộ ra vẻ tươi cười.
Diệp Lăng Phi là người như thế nào? Vvừa nhìn thấy trưởng phòng của phòng vật tư là hắn biết ngay Trầm Thiên Trầm và trưởng phòng Vương này quan hệ không tệ. Hơn nữa cũng nhìn ra đơn đặt hàng lần này có khả năng không phải từ trưởng phòng Vương.
Trầm Thiên Trầm cười nói:
Nói xong liền giới thiệu:
Vừa nghe nói trưởng phòng Diệp của phòng thị trường đến, trưởng phòng Vương liền tỉ mỉ đánh giá Diệp Lăng Phi. Con mắt hiện lên một tia không thể giải thích. Lập tức, hắn vươn tay tayra bắt tay taycùng Diệp Lăng Phi.
Trưởng phòng Vương thán phục nói:
Năm xưa, khi tôi bằng tuổi của trưởng phòng Diệp thì mới là một gã viên chức nho nhỏ.
Trưởng phòng Vương nói gì vậy.
Diệp Lăng Phi cũng cười nói:
Hiện tại Trưởng phòng Vương quản lý cả một phòng lớn, tôi nghĩ rằng đến tuổi như anh, tôi cũng không làm được.
Ha ha, lời này của trưởng phòng Diệp, tôi không thể đảm đương nổi. Tôi chỉ là một người trưởng phòng bình thường. Có một số việc tôi không thể làm chủ, ví dụ như đơn đặt hàng lần này.
Trưởng phòng Vương thốt ra những lời này, Diệp Lăng Phi lập tức hiểu rõ ý tứ trong đó. Đó chính là không phải là hắn làm khó dễ mà có nguyên nhân khác, chỉ là không tiện nói ra. Trưởng phòng Vương thấy Diệp Lăng Phi nhíu mày, vội vàng nói rằng.
Ha ha, tôi không nói thì hơn. Đi, tôi mang anh đến gặp phó tổng giám đốc của tập đoàn chúng tôi, tôi nghĩ nàng đợi anh đã lâu.
Phó tổng giám đốc?
Diệp Lăng Phi sững sốt, thầm nghĩ:
Không chỉ có Diệp Lăng Phi hồ đồ mà ngay cả Trầm Thiên Trầm đứng bên cạnh cũng hồ đồ theo, Hắn thầm nghĩ:
Càng làm cho Trầm Thiên Trầm cảm thấy nghi hoặc là tại sao vị phó tổng giám đốc này lại muốn gặp riêng Diệp Lăng Phi?
Trưởng phòng Vương an bài Trầm Thiên Trầm chờ ở phòng vật tư, sau đó hắn dẫn Diệp Lăng Phi vào thang máy lên tầng 20. Nơi này là phòng của nhân viên cao cấp trong tập đoàn. Trưởng phòng Vương đi đến phòng làm việc của phó tổng giám đốc. Hắn gõ cửa, bên trong nghe tiếng nữ nhân vang ra.
Trưởng phòng Vương lúc này mới đẩy cửa vào, hắn cũng không đi vào trong phòng làm việc của phó tổng giám đốc mà đứng ở cửa nói rằng.
Khi cửa phòng vừa được mở ra, Diệp Lăng Phi thấy một cô gái xinh đẹp ngồi ở bàn làm việc.
Chỉ trong giây phút đó, Diệp Lăng Phi toàn bộ hiểu rõ.