"Ngươi... ngươi nói gì?"
Huyết Thần Tử giờ phút này trưng ra vẻ mặt sợ hãi vô cùng, ánh mắt lộ ra vẻ hoảng hốt cực độ, khác hoàn toàn so với dáng vẻ kiêu ngạo nhìn mọi người bằng nửa con mắt lúc trước.
Mọi người đều đồng loạt quay sang nhìn Tu Thần với ánh mắt ngờ vực.
Vừa rồi hắn đã nói gì mà khiến cho Huyết Thần Tử có bộ dạng thế này?
Nhớ lại lời Tu Thần vừa rồi, hình như hắn nhắc tới một người, Phương Thiên.
"Phương Thiên là ai?" Thiên Nguyên Tử nhíu mày hỏi.
Tu Thần mỉm cười đáp: "Đại lão một phương."
"Giới chủ?" Thiên Nguyên Tử sầm mặt lại.
Giới chủ Nhị Nguyên Giới Thiên đã xâm nhập vào chín đại Nguyên giới, chọn Thiên Nguyên Tử là người đại diện, lão đã chiếm được lợi ích cực lớn. Nếu những giới chủ Nguyên Giới Thiên khác cũng xâm nhập vào đây, thì chẳng phải chứng tỏ cũng sẽ có những chúa tể chí tôn khác tồn tại hay sao?
Đây là không phải là kết quả mà Thiên Nguyên Tử muốn thấy.
Bây giờ chín đại Nguyên giới vì sự xuất hiện của Tu Thần mà lão chỉ chiếm được mỗi Bắc Lý giới. Nếu lại xuất hiện thêm những thế lực khác của Nguyên Giới Thiên thì con đường sau này sợ rằng càng thêm khó đi.
Tu Thần nhếch miệng cười, không trả lời câu hỏi của Thiên Nguyên Tử.
Bây giờ quan hệ giữa hắn và Thiên Nguyên Tử vẫn là thù địch, trước khi triệt để phá vỡ thế cục của Nguyên Giới Thiên, hoàn toàn thống nhất Cửu Nguyên Giới Thiên, có rất nhiều chuyện hắn sẽ không nói đến.
Chỉ đến khi hắn hoàn thành đại nhất thống Cửu Nguyên Giới Thiên, thì Thiên Nguyên Tử mới có thể thực sự đứng về phe hắn.
"Nói! Sao ngươi biết về Phương Thiên?"
Huyết Thần Tử thấy Tu Thần chỉ một mực nói chuyện với Thiên Nguyên Tử, hoàn toàn phớt lờ câu hỏi của mình, thì càng thêm phẫn nộ.
"Đàn em thì không cần biết nhiều như vậy." Tu Thần bật cười nói.
Cả người Huyết Thần Tử tỏa ra ánh sáng đỏ tươi như máu, khiến nửa bầu trời sau lưng y bị nhuộm đỏ lòm, băng giá lạnh buốt tỏa ra tứ phía khiến nhiệt độ xung quanh bắt đầu hạ xuống cực nhanh.
Khí tức cường đại đánh úp tới khiến đám người Lâm Trường Dạ không hít thở nổi, xung quanh cơ thể dường như có vô số tà khí không nhìn được bằng mắt thường đang điên cuồng xâm nhập vào trong.
Luận về thực lực, Huyết Thần Tử quả thực là mạnh hơn đám người Lâm Trường Dạ rất nhiều.
Mà lúc này Lâm Trường Dạ mới biết giữa chúa tể và chúa tể cũng có sự chênh lệch rất lớn. Giờ phút này hắn chỉ muốn chạy trốn khỏi đây, tìm một chỗ ẩn nấp để nâng cao thực lực.
Nhưng mà hắn không dám.
"Ồ, nổi đóa rồi sao?" Tu Thần nhìn Huyết Thần Tử, lắc đầu cười.
"Xem ra chủ nhân Thiên Nguyên Tử của ngươi đã nói với ngươi rất nhiều chuyện, không ngờ ngay cả chuyện Phương Thiên cũng nói cho ngươi biết. Nhưng không sao, Huyết Thần Tử ta đã quyết lấy Trường Hà giới này, nếu không muốn hóa thân của mình bị hủy diệt thì ngoan ngoãn tự mình lùi ra ngoài đi." Huyết Thần Tử nhìn thoáng qua Thiên Nguyên Tử, sau đó trầm giọng quát lên.
Y vẫn giữ nguyên quan điểm của mình, Tu Thần và Thiên Nguyên Tử chính là một người.
Tu Thần và Thiên Nguyên Tử liếc mắt nhìn nhau, cùng lắc đầu.
Thiên Nguyên Tử nói: "Cứ làm theo ý của ngươi, đuổi tên này đi. Mau lên, càng nhìn càng bực mình."
Lão thực sự không nhịn được nữa.
"Ha ha ha, đuổi ta ư? Thiên Nguyên Tử, ngươi có biết ta đã bố trí thứ gì trong ranh giới Trường Hà giới này không? Giới chủ Phương Thiên đã cho một thứ rất tốt, chính là để ta cướp lấy Trường Hà giới này! Bảo bối do người cấp bậc giới chủ ban cho, một chúa tể như ngươi cảm thấy mình có thể đối phó được không?" Huyết Thần Tử bật cười, giọng điệu đầy khinh thường và khiêu khích.
Thiên Nguyên Tử kinh ngạc nhìn về phía Tu Thần: "Thật sự có hậu chiêu?"
Tu Thần mỉm cười, sau đó giơ tay ra, túm vào giữa không trung
Một thứ hình tam giác ngược đen bóng xuất hiện trong tay hắn.
Khí tức tỏa ra từ toàn bộ vật thể này khiến người ta run sợ, dường như có thể hút một nửa linh hồn vào trong đó. Khi nó vừa xuất hiện trong tay Tu Thần, tất cả những người có mặt đều phải biến sắc.
Thiên Nguyên Tử cũng tỏ ra sửng sốt, nhìn thứ trong tay Tu Thần, hỏi: "Đây là cái gì? Sao lại có năng lực hút linh hồn khủng khiếp như vậy?"
Chỉ một pháp bảo nho nhỏ đã khiến cho Thiên Nguyên Tử cảm nhận được sự đáng sợ, thậm chí còn có một cảm giác không thể nào chống đỡ được, thì đám người Lâm Trường Dạ và Thượng Cung Cẩn càng là hãi hùng, vội vàng vận thần nguyên chi lực ra để bảo vệ linh hồn mình.
Còn Huyết Thần Tử khi nhìn thấy thứ trong tay Tu Thần thì sợ đến mức hồn bay phách lạc, cả người giống như bị sét đánh, ngây ra ngay tại trận, đầu óc trống rỗng.
"Ngươi... ngươi... làm sao ngươi có thể... làm sao?" Huyết Thần Tử kinh hãi đến độ lắp bắp, cả người lảo đảo không đứng vững.
Rõ ràng thứ trong tay Tu Thần kia chính là chỗ dựa lớn nhất của y, cũng là nơi bắt nguồn cho sự tự tin của y.
Vậy mà không hiểu sao bây giờ nó lại xuất hiện trong tay Tu Thần, điều này khiến Huyết Thần Tử không dám tin vào những gì mắt thấy.
Mọi người thấy phản ứng của Huyết Thần Tử cũng cơ bản đoán được Tu Thần đang nắm giữ huyết mạch của y, nên đều tò mò đây rốt cuộc là thứ gì.
"Bất ngờ không? Ngạc nhiên không?" Tu Thần nhếch miệng cười.
"Thứ này có tên là Tam Hồn Lạp phải không? Sẽ tạo ra lực sát thương vô cùng lớn đối với chúa tể. Một khi sử dụng, ba hồn của toàn bộ sinh linh trong phạm vi vạn dặm đều sẽ bị nó hút vào, chúa tể cũng không ngoại lệ. Một tiên thiên linh bảo vô cùng ghê gớm, đồ chơi này không phải chúa tể nào cũng có thể sở hữu được."
"Lợi hại vậy sao?" Nghe Tu Thần nói, sắc mặt Thiên Nguyên Tử chợt biến đổi.
Vừa khởi động là có thể hấp thụ được ba hồn của toàn bộ sinh linh trong phạm vi vạn dặm, ngay cả chúa tể cũng không thoát được, chức năng này quả thực đáng sợ đến mức khoa trương.
"Nếu ngươi sử dụng, thì ba hồn chúa tể của nửa Nguyên giới này đều có thể bị hút vào." Tu Thần cười nói.
Thiên Nguyên Tử kinh ngạc hỏi: "Thứ này là tiên thiên linh bảo? Chẳng lẽ ta đã lý giải nhầm tiên thiên linh bảo ở chỗ nào rồi sao?"
Tiên thiên linh bảo không chỉ là linh bảo trải qua nhân thần quỷ yêu luyện chế, mà đồng thời còn do trời đất thai nghén mà thành. Dựa theo cách nói của Tu Thần, thì thứ này nhìn thế này cũng là được luyện chế về sau này.
"Đối với chúa tể, thậm chí là chúa tể chí tôn mà nói, tiên thiên linh bảo thuộc về loại do trời sinh đất dưỡng, nhưng đối với giới chủ mà nói thì nó cũng không có nhiều ý nghĩa lắm." Tu Thần đáp.
Thiên Nguyên Tử nhìn thật sâu vào Tu Thần, nói: "Nói cứ như ngươi cũng là giới chủ vậy, sao còn biết nhiều hơn cả lão phu?"
Trong lòng Thiên Nguyên Tử quả thực có chút mất thăng bằng.
Mẹ kiếp, tục ngữ nói dạy ra đồ đệ tốt thì sư phụ chết đói. Nhưng lão hoàn toàn chẳng dạy Tu Thần cái gì cả, đến giờ lão đã không nhìn rõ thực lực của hắn thì chớ, mà chuyện hắn biết còn nhiều hơn cả lão.
Sư phụ như lão quả là uất nghẹn đến chết, không có chỗ nào để mà nói lý cả.
Tu Thần nhìn Thiên Nguyên Tử, khẽ cười một tiếng: "Việc khác thì không dám nói, nhưng chút tri thức về Nguyên giới tích lũy được này, đồ đệ của ngài có thể đã vượt qua ngài rồi."
"Cút!" Thiên Nguyên Tử nghe thế lập tức tăng xông. Hồi ở núi Thiên Tử, Tu Thần cũng vậy, nếu có chỗ nào không bằng lão thì đều mang cờ năm quân ra để chọc cho lão tức hộc máu.
Hai người nói chuyện với nhau, hoàn toàn không để Huyết Thần Tử vào trong mắt. Người ngoài nhìn vào cảm thấy họ quả thực là đang trắng trợn coi khinh, không coi Huyết Thần Tử ra gì.
"Tu Thần! Trả Tam Hồn Lạp lại cho ta!"
Huyết Thần Tử gầm lên một tiếng giận dữ, đột ngột cắt ngang cuộc nói chuyện giữa Tu Thần và Thiên Nguyên Tử.
Tu Thần nhìn về phía y, bật cười nói.
"Muốn lấy hả? Qua đây mà lấy này."