Huống hồ, Thẩm Lãng thật vất vả mới ở trong lòng nhạc mẫu tạo ra hình tượng một kẻ theo đuổi tình yêu tự do ngang tàng, hiện tại chỉ vì một tay Hứa Văn Chiêu mà phải đi xin xỏ, như vậy dự tính của Thẩm Lãng ta đây hỏng hết.
Vị Hứa Văn Chiêu này là họ hàng xa của nhạc mẫu, Thẩm Lãng nếu là hướng bà cầu tình, chẳng phải khiến bà ấy khó xử sao?
Nếu để cho người lãnh đạo rơi vào tình thế khó xử như vậy, ngươi còn cố đấm ăn xôi làm gì?
Thế là Thẩm Lãng ngồi ngay ngắn tại chỗ, lẳng lặng chờ Hứa Văn Chiêu mang nhạc phụ đại nhân đến đây.
Tỷ phu không chạy đi sao? - Kim Mộc Thông hối thúc:
Vậy chờ bị đánh đòn nhé, chẳng ai cứu được tỷ phu đâu.
Quả nhiên, chỉ một lát sau, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân dồn dập.
Giọng của Hứa Văn Chiêu từ cách đây rất xa vẫn vọng vào tai tất cả mọi người.
Mười mấy học trò ở đây ngồi ngay ngắn, ánh mắt kích động, mặt đầy chờ mong.
Bọn họ hóng xem trò vui ấy mà.
Hứa Văn Chiêu lạnh lùng nói:
Thẩm Lãng thật sự hết ý kiến.
Hứa Văn Chiêu nhìn ta không vừa mắt, sao không ngấm ngầm chịu đựng trước, rồi tìm một cơ hội hại ta sao? Để ta đâm đầu vào đại họa cho đã, sau đó tống cổ ta khỏi phủ Bá Tước.
Hôm nay dẫu ta bị Bá Tước đại nhân đánh ba mươi roi, nhiều nhất cũng chỉ xả được một cục tức mà thôi, hoàn toàn chả thay đổi được gì sất.
Bá Tước đại nhân bước đến trước mặt Thẩm Lãng, lạnh nhạt hỏi:
Dứt lời, trong tay ông cầm một cây roi.
Con người ông vừa bảo thủ vừa cổ lỗ sĩ, một khi học trò mâu thuẫn với thầy, vậy chắc chắn là lỗi của học trò, trên cơ bản không xét phải trái đúng sai đánh trước tính sau.
Lúc trước Kim Mộc Thông không biết bị đánh bao nhiêu lần rồi, chỉ cần thầy đi tố cáo, gã dứt khoát ăn đòn luôn.
Cho nên, vị thế tử mập mạp này luôn ngoan ngoãn vâng lời trước mặt thầy.
Bá Tước đại nhân nói:
Xem ra khó trốn được ba mươi roi này rồi.
Thẩm Lãng nói:
Nhạc phụ đại nhân, tiểu tế chẳng làm gì sai mà?
Bá Tước đại nhân, ngài xem trò ấy đến bây giờ chết cũng không hối hận, thật là hết thuốc chữa mà. - Hứa Văn Chiêu cười lạnh tiếp lời.
Thẩm Lãng nói:
Xin hỏi Hứa tiên sinh, học trò có nói chuyện riêng trong giờ học của ngài không?
Hừ. - Hứa Văn Chiêu hừ một tiếng.
Thẩm Lãng lại hỏi tiếp:
Vậy học trò có xem thứ khác không, có nằm trên bàn ngủ không vậy?
Hừ. - Hứa Văn Chiêu vẫn bĩu môi.
Thẩm Lãng nói:
Hứa Văn Chiêu nói:
Lúc ta giảng bài, trò xuất hồn bay ra ngoài, đây là không tôn sư trọng đạo. Các tiên sinh dốc hết tâm huyết truyền thụ tri thức cho các trò, kết quả trò làm việc riêng, cái này chẳng lẽ không phải làm bẩn phong cách học tập sao?
Trong thi cử không có môn toán, vì sao phủ Bá Tước chúng ta lại phải ra sức học nó. - Thẩm Lãng giải thích:
Quân tử lục nghệ: lễ, nhạc, xạ, ngự, thư, sổ. Học toán có thể hiểu được kinh tế dân sinh, trên có thể hiểu được sự biến ảo của vạn vật trong trời đất. Chúng ta xem trọng toán học, hoàn toàn là do Bá Tước đại nhân nhìn xa trông rộng, mưu tính sâu xa.
Một trận lừa dối như thế, tức khắc để sắc mặt Bá Tước đại nhân hòa hoãn rất nhiều.
Thằng con rể này tuy rằng nghịch ngợm, nhưng rất hiểu lòng ta mà.
Thẩm Lãng nói:
Hứa Văn Chiêu bảo:
Thẩm Lãng nói:
Đ*.
Xung quanh mười mấy tên học trò sững sờ.
Thẩm Lãng này thật biết cách nói dóc á, nhưng mà dù ta biết ngươi đang xuyên tạc, sao vẫn thấy có lý vậy trời?
Ha ha ha ha... - Hứa Văn Chiêu cười to rồi hỏi vặn lại:
Ta dạy toán đơn giản ư?
Thẩm Lãng trả lời chân thành:
Hứa Văn Chiêu tra hỏi:
Thẩm Lãng càng thêm thực thà nói:
Hứa Văn Chiêu lại cười sằng sặc, nói: