Nắm đấm của Điền Hoành nắm chặt, thậm chí móng tay muốn đâm đâm vào lòng bàn tay.
Nội tâm của ông ta thậm chí là bi phẫn.
Dựa vào cái gì vậy?
Điền Hoành ta đây ra sức luyện võ mấy thập niên, chém giết vài thập niên, mới có thành tựu ngày hôm nay.
Mà tên tiểu bạch kiểm trước mắt này hai ngày trước còn giống như một con kiến hôi, ông ta tùy ý có thể nghiền chết.
Hiện tại, tên tiểu bạch kiểm này lại có thể trực tiếp xông đến cửa tát vào mặt.
Lẽ nào nhờ hắn đẹp trai à?
Cho nên, mỗi phút trong đầu Điền Hoành đều có một trăm lần bị kích động muốn đập nát cái mặt của Thẩm Lãng.
Thế nhưng, ông ta không thể!
Thế là, Điền Hoành giả vờ cả giận nói:
Thẩm Lãng cau mày nói:
Hắn không ở đây?
Đúng vậy, đúng dịp không ở đây. - Điền Hoành cười nói:
Đêm qua tạm thời phái nó đi thành Bạch Lăng, có thể phải một hai tháng mới có thể trở về.
Ha ha!
Nào có chuyện trùng hợp như vậy, Thẩm Lãng rõ ràng một dấu chấm câu cũng không tin.
Chỉ bất quá nếu Điền Hoành nói không ở đây, Thẩm Lãng cũng không thể đi lục soát.
Nếu không ở đây thì quên đi, thế nhưng đến khi lúc hắn trở lại ngươi nhất định phải nhớ nói cho ta biết. - Thẩm Lãng nói:
Ta nhất định phải làm gãy hai chân tên đó, không giải quyết được cái tên ác mồm này, ta quyết không bỏ qua!
Nhất định, nhất định. - Điền Hoành cười làm lành nói.
Đi.- Thẩm Lãng trực tiếp rời đi.
Võ sĩ phủ Bá Tước sau lưng hắn nhìn cái rương vàng trên bàn, không biết có nên hay không lấy đi.
Thẩm Lãng nói:
Võ sĩ phủ Bá Tước tiến lên, ôm lấy rương vàng, theo Thẩm Lãng đi ra ngoài.
Lúc trước khi ra cửa, hai võ sĩ phủ Bá Tước liếc mắt nhìn nhau, bọn họ mơ hồ cảm thấy, tiểu thư có phải tìm lộn cô gia hay không?
Thần vận vô sỉ cỡ này, hoàn toàn phá hủy gia phong phủ Bá Tước rồi.
...
Nhìn thấy Thẩm Lãng đi xong, Hắc Y bang chủ Điền Hoành cũng không nhịn được nữa, chợt đập nát toàn bộ tách trà trên bàn, thậm chí tách trà Thẩm Lãng dùng qua cũng đập tan thành bụi.
Tức khắc, hai võ sĩ Hắc Y bang tiến vào, dùng đao chặt vụn cái ghế Thẩm Lãng từng ngồi, sau đó đem ra sau bếp thiêu hủy.
Điền Thập Tam đi ra.
Gã đương nhiên không đến cái thành Bạch Lăng nào cả.
Điền Hoành nói:
Gã đương nhiên biết Thẩm Lãng không phải phế vật, nhưng nói như vậy để giải hận mà thôi.
Chẳng qua là phường ngu xuẩn, nghèo đói lâu ngày phút chốc phú quý mà thôi, không thành được châu báu đâu. - Điền Thập Tam châm chọc nói:
Ngài ngó cái mặt vô sỉ của hắn xem, không có tiền đồ gì lớn.
Điền Hoành nói:
Trong lòng Điền Thập Tam thống hận vô cùng, lại chỉ có thể gật đầu nói:
Nhưng mà...
Vừa lúc đó, Thẩm Lãng đã rời đi bỗng nhiên nhanh chóng vọt trở về, đi rồi quay lại.
Điền Thập Tam hết hồn, muốn lẩn trốn thật nhanh.
Ngươi đừng trốn, ta thấy ngươi rồi. - Thẩm Lãng cười lạnh nói:
Ô, tốc độ của Điền Thập Tam nhà ngươi nhanh vậy, trong nháy mắt liền từ thành Bạch Lăng trở về, quả là một giây nghìn dặm.
Lúc này Điền Hoành thực sự muốn bùng nổ cơn giận, tên khốn kiếp Thẩm Lãng này, không chỉ có vô sỉ, còn gian trá nữa.
Rõ ràng đã đi rồi, lại vẫn còn giở trò hồi mã thương quay lại giết?
Thẩm Lãng nhìn Điền Thập Tam nói:
Khuôn mặt Điền Thập Tam chợt co giật một hồi, lạnh lùng nhìn chằm chằm Thẩm Lãng.
Đối mặt dạng người có thù tất báo như Thẩm Lãng thì việc cầu xin tha thứ đã hoàn toàn vô dụng, cho nên gã hoàn toàn không che giấu thù hằn của bản thân nữa.
Thẩm Lãng thản nhiên nói:
Điền Hoành nhắm hai mắt lại.
Ông không muốn như vậy.
Hơn nữa, đêm qua nhìn thấy Thẩm Lãng thực sự ở rể phủ Bá Tước, Điền Hoành đã cảm giác nguy cơ mười phần nên phải cố tìm một cái núi to để mà dựa vào.
Thái Thú đại nhân Trương Xung.
Đương nhiên, ông sẽ tìm Trương Tấn mà nhờ cậy.
Ông ta sẽ phải hao tốn 35% tiền lời của năm cái sòng bạc để đổi lấy sự che chở của nhà họ Trương.
Thời điểm đáp ứng điều kiện này, nội tâm của ông ta phải rỉ máu.
Bởi vì tiền lời hơn 60% hàng năm toàn bộ đến từ sòng bạc.
Thế nhưng, điều này sẽ khiến cho ông lúc đối mặt phủ Bá Tước cũng có chút sức tự vệ và dũng khí trở mặt.
Ông ta không muốn cùng Thẩm Lãng hoàn toàn xé rách da mặt.
Thế nhưng, tên nghiệt súc này không biết tiến lui.
...
Tức khắc, Điền Hoành chợt biến sắc mặt, ánh mắt phát lạnh, tiếp đó chợt đấm một phát vào mặt bàn.
Trong nháy mắt, cái bàn gỗ gụ vững chắc vô cùng trực tiếp bị tan thành năm bảy miếng.
Cùng lúc đó, hai gã võ sĩ phủ Bá Tước chợt rút ra đại kiếm, đứng ở trước mặt Thẩm Lãng.
Đừng hỏi nội tâm bọn họ cảm nhận về vị cô gia này thế nào, nhưng chỉ khi Thẩm Lãng gặp nguy hiểm, bọn họ vẫn phải lấy cái chết để liều mạng.
Ông ta đương nhiên không có khả năng động thủ làm gãy hai chân Điền Thập Tam, không phải là bởi vì ông với con nuôi có tình cảm thâm sâu cỡ nào, chẳng qua liên quan đến thể diện của mình.
Điền Thập Tam là phụng mệnh lệnh của ông ta đi làm việc, đi bắt cả nhà Thẩm Lãng.
Nếu như ông bởi vì áp lực Thẩm Lãng mà làm gãy hai chân Điền Thập Tam, vậy coi như uy nghiêm của ông thành rác, sau đó ai còn dám vì ông ta bán mạng?
Uy phong của ông ở khắp thành Huyền Vũ chẳng khác chi rác phải quét đi.
Điền Hoành nói:
Thẩm Lãng lạnh giọng nói:
Điền Hoành nhìn chằm chằm Thẩm Lãng, nhấn mạnh từng chữ:
Một khi đã xé rách da mặt, Điền Hoành cũng không cần che che giấu giấu, nói:
Điền Thập Tam ở bên cạnh nói:
Điền Hoành nói:
Từ trình độ nào đó, sự giải thích của Điền Hoành là có cơ sở.
Hôm nay Việt quốc đang thi hành tân chính, Bá Tước Huyền Vũ hành sự lại càng khiêm tốn quy củ, nếu chuyện không thuộc phạm vi quyền hạn của mình, trên cơ bản sẽ không nhúng tay, lại không đi can thiệp chỗ quân vụ cùng chánh vụ, nếu không chỉ rước họa.
Từ phủ Thái Thú cho đến phủ Tổng đốc, đều có vô số con mắt nhìn chằm chằm, chờ Bá Tước Huyền Vũ phủ phạm sai lầm.
Điền Hoành nói:
Thẩm Lãng cũng thu hồi nụ cười trên mặt, thản nhiên nói:
Điền Hoành cười lạnh nói:
Thẩm Lãng động thủ?
Làm sao được? Hắn có tí xíu khí lực như thế này, làm sao có thể đánh thắng được Điền Thập Tam.
Để võ sĩ phủ Bá Tước động thủ?
Càng thêm không thể nào!
Hai võ sĩ này phải dùng tánh mạng bảo hộ Thẩm Lãng an toàn, nhưng tuyệt đối sẽ không nghe mệnh lệnh của hắn động thủ đánh người.
Ánh mắt Thẩm Lãng nhìn sang hai người, chỉ là thăm dò một chút mà thôi.
Khi ánh mắt hai gã võ sĩ phủ Bá Tước liếc sang hướng khác thì thể hiện ý nghĩa rất rõ, Thẩm Lãng không thể chỉ huy bọn họ.
Thẩm Lãng, lúc đầu hòa hòa khí khí, cần gì phải nháo thành như vậy chứ? - Điền Hoành cười lạnh nói:
Thể diện của con người, cũng do chính mình vứt đi.
Mộc Lan từng nói, Thẩm Lãng có thể đi làm mất mặt Điền Hoành, đối phương sẽ không phản kháng, thậm chí phải bất đắc dĩ đưa mặt ra đỡ.
Thế nhưng, làm gãy hai chân Điền Thập Tam chẳng khác nào là cắt cánh tay Điền Hoành, vượt qua khả năng chịu đựng cực hạn của gã.
Cho nên, Điền Hoành trở mặt!
Khuôn mặt Thẩm Lãng căng thẳng, tiếp đó bỗng nhiên lại cười to lên.
Điền Hoành bang chủ!
Thẩm công tử!
Thẩm Lãng nói:
Hôm nay hơi trễ rồi, ta còn phải đi thăm cha mẹ, thế nhưng ta ở đây lập một lời thề.
Thề cái gì? - Điền Hoành cười nói.
Thẩm Lãng nhấn mạnh từng chữ:
Ngày mai ta nhất định sẽ làm cho ngươi ở ngay trước mặt ta, chặt đứt hai chân của Điền Thập Tam. Lời ngươi nói ngày hôm nay, ngày mai sẽ phải ngoan ngoãn nuốt trở về.
Ha ha ha ha... - Điền Hoành cười to nói:
Rõ ràng đại ngôn bất sàm, ngươi chẳng qua là một tên ở rể phủ Bá Tước mà thôi, cũng không cần cố mà khoe mẽ, cáo mượn oai hùm biến mình thành đại nhân vật? Muốn áp đảo ta? Mơ mộng hão huyền!
Thẩm Lãng nói:
Điền Hoành nói:
Thẩm Lãng nói: