Giờ phút này.
Vạn Cổ sơn mạch.
Vạn Cổ Tiên Tông.
Từ khi Vạn Cổ Tiên Tông tuyên bố khai sơn thu đồ đến nay, mới chỉ ba ngày ngắn ngủi.
Vậy mà, bên ngoài Vạn Cổ Tiên Tông đã tụ tập hơn mười triệu người.
Toàn bộ sơn môn Vạn Cổ Tiên Tông đã bị biển người bao vây trùng trùng điệp điệp.
Trong số đó, có người đơn độc một mình đến, có gia tộc phái hộ vệ đi theo bảo hộ, thậm chí có cả gia đình mang cả nhà cùng đến.
Chỉ mới ba ngày thôi mà đã tụ tập nhiều tu sĩ đến vậy.
Nếu thật sự đến ngày thu đồ, số lượng người e rằng phải vượt quá ức!
...
"Ngươi nhìn cái gì?"
"Nhìn ngươi đấy! Nhìn thì sao?"
"Ngươi dám nhìn nữa thử xem?"
"Thử thì thử! Ngươi tưởng ta sợ chắc!"
Hai vị tu sĩ đến tham gia đại hội chiêu đồ của Vạn Cổ Tiên Tông trừng mắt nhìn nhau tóe lửa!
Khí thế toàn thân bộc phát, một trận đại chiến sắp bùng nổ đến nơi.
Bên ngoài Vạn Cổ Tiên Tông tụ tập hơn mười triệu người, không thiếu những kẻ có thù oán, nhìn nhau không vừa mắt, gây sự, ngang ngược vô lý.
Hai vị tu sĩ này chính là vì nhìn nhau không thuận mắt mà thành ra như vậy.
Ngay lúc hai người chuẩn bị động thủ so tài thì...
"Chư vị! Xin tuân thủ trật tự, tìm kiếm vị trí theo thứ tự! Nam bên trái, nữ bên phải! Nếu đi theo tổ đội, xin tìm vị trí thích hợp bên trong Vạn Cổ sơn mạch!"
"Mặt khác, xin tuyên bố rõ: Tông chủ có lệnh! Nghiêm cấm tư đấu đối với những người đến tham gia đại hội thu đồ của Vạn Cổ Tiên Tông! Một khi phát hiện, lập tức trục xuất khỏi Vạn Cổ sơn mạch, đồng thời đưa vào sổ đen của Vạn Cổ Tiên Tông, vĩnh viễn cấm tham gia đại hội thu đồ của Vạn Cổ Tiên Tông!!"
"Các vị, xin tuân thủ trật tự... Tông chủ có lệnh..."
Từng vị tạp dịch đệ tử của Vạn Cổ Tiên Tông, mặc bộ trang phục "thiên thượng địa hạ duy ngã độc tôn", đi lại xuyên suốt trong đám người.
Lớn tiếng tuyên truyền quy củ thu đồ của Vạn Cổ Tiên Tông.
Dù sao, hiện tại nhân số đã hơn mười triệu, sau này chắc chắn sẽ càng ngày càng đông.
Thì những kẻ có thù oán, nhìn không vừa mắt, gây sự, ngang ngược vô lý kia số lượng cũng không ít.
Nếu tùy ý để những người này quấy rối, thì toàn bộ đại hội thu đồ chắc chắn sẽ loạn thành một bầy.
Vậy thì Vạn Cổ Tiên Tông còn mặt mũi nào để tổ chức đại hội thu đồ lần đầu tiên nữa?
Chẳng lẽ Vạn Cổ Tiên Tông không cần sĩ diện sao?
Bởi vậy, Cố Trường Ca mới định ra quy củ như vậy!
Lời này vừa dứt.
Hai người vốn nhìn nhau không vừa mắt lập tức dừng động tác.
Trục xuất khỏi Vạn Cổ sơn mạch?
Đưa vào sổ đen?
Vĩnh viễn cấm tham gia đại hội chiêu đồ của Vạn Cổ Tiên Tông?
Ngọa Tào!
Bọn hắn ngàn dặm xa xôi không ngại gian khổ, đến đây là vì cái gì?
Không phải là vì gia nhập Vạn Cổ Tiên Tông sao?
Nếu chỉ vì nhìn nhau không vừa mắt mà mất đi cơ hội này, thì hối hận cả đời mất!
Sắc mặt hai người trong nháy mắt trở nên hòa nhã.
Cười làm lành nói.
"Huynh đệ! Nhìn ngươi quen mắt quá, giống như đứa em trai thất lạc nhiều năm của ta vậy! Nên ta mới nhìn thêm vài lần. Đừng trách nhé!"
"Ta nhìn ngươi cũng thấy quen mắt, cứ như đại ca ta thất lạc đã lâu! Hay là hôm nay chúng ta kết nghĩa kim lan luôn đi?"
"Tốt! Đại ca ở trên, xin nhận của tiểu đệ một lạy!"
"Đệ đệ mau đứng lên! Chúng ta cùng nhau dắt tay tham gia đại hội chiêu đồ này! Đi thôi đệ đệ! Tẩu tẩu của ngươi đang dựng lều ở đằng kia! Mời huynh đệ đến uống chén nước!"
"Đại ca mời!"
Vừa nói, hai người vốn định động thủ nắm tay nhau đi về một hướng.
Cảnh tượng này, nhờ tạp dịch đệ tử của Vạn Cổ Tiên Tông tuyên truyền, mà diễn ra liên tục bên ngoài Vạn Cổ Tiên Tông.
Vô số tu sĩ đang đánh nhau hoặc đối mặt nhau, ào ào bắt tay giảng hòa, tràng diện kia chẳng khác nào một buổi đại hội nhận thân quy mô lớn.
Cùng lúc đó.
Vô số tu sĩ nhìn các đệ tử Vạn Cổ Tiên Tông đang tuyên truyền quy củ, không ngừng hâm mộ.
"Mau nhìn kìa! Đây chính là đệ tử Vạn Cổ Tiên Tông! Khí tức mạnh mẽ quá!"
"Hơn nữa, ngươi nhìn bộ trang phục kia kìa, tả Thanh Long, hữu Bạch Hổ! Còn có bốn chữ "duy ngã độc tôn" ở giữa nữa! Bá khí quá đi mất!"
"Ta nhất định phải trở thành đệ tử Vạn Cổ Tiên Tông! Dù chỉ là tạp dịch cũng không oán không hối!"
"Ta cũng vậy!"
"Ta cũng vậy luôn!!"
...
Thời gian trôi qua.
Thời gian khai sơn thu đồ của Vạn Cổ Tiên Tông càng ngày càng gần.
Số người tụ tập bên ngoài Vạn Cổ Tiên Tông cũng càng ngày càng đông.
Bây giờ đã không thể dùng số lượng để tính toán nữa.
Mỗi ngày vẫn tăng thêm mấy ngàn vạn người.
Giờ phút này, đừng nói là trước sơn môn Vạn Cổ Tiên Tông, mà toàn bộ Vạn Cổ sơn mạch đều chật kín người.
Lít nha lít nhít, vô cùng vô tận!
Nhất là những nơi gần sơn môn, người chen người, người đè người!
Nói là người cao thì nhìn gáy, người thấp thì nhìn mông cũng không ngoa!
Thậm chí có người sợ rời đi sẽ không còn chỗ, cứ thế mà nhịn hai mươi mấy ngày không đi nhà xí!
Cảnh tượng mênh mông này chấn kinh vô số tu sĩ đến đây!
Bọn hắn chưa từng thấy qua một buổi thịnh hội nào như vậy!
"Mẹ kiếp! Sao mà nhiều người vậy! Quá đông rồi!"
"Mau nhìn! Lại đến một nhóm! Ít nhất cũng phải mấy chục vạn người!"
"Huynh đệ! Giúp ta giữ chỗ với! Ta đi giải quyết nỗi buồn, nhịn hết nổi rồi! Nhịn hai mươi mấy ngày rồi!!"
"Ta quỳ! Huynh đệ trâu bò thật! Có điều, giờ Ninh Vân sơn mạch đã kín người rồi! Muốn đi nhà xí phải ra ngoài Ninh Vân sơn mạch, cách đây ba ngàn dặm, đi đi về về mất mười ngày đó, ngươi chắc đi không?"
"Ngọa Tào! Nhiều người vậy sao? Ninh Vân sơn mạch cũng đứng đầy rồi!!!"
"Ráng nhịn đi huynh đệ!! Tiểu bất nhẫn tắc loạn đại mưu!"
...
Thời gian lặng lẽ trôi, trong cảnh mỗi người cắn răng nhịn "cứt" mà vượt qua.
Mọi người cuối cùng cũng đón ngày Vạn Cổ Tiên Tông khai sơn thu đồ.
Vạn chúng chú mục.
Tất cả mọi người lặng lẽ chờ đợi.
Bọn hắn biết, thời khắc quyết định vận mệnh của mình đã đến.
Sống chết có số, phú quý tại thiên, cứ nhìn hôm nay sẽ rõ!
Một bóng người trùm kín hắc bào, không rõ nam nữ, đứng trong đám người.
Hai tay chắp trước ngực, khẽ run, nhưng ánh mắt lại kiên định nhìn về phía Vạn Cổ Tiên Tông.
"Ta không ngại gian khổ, vượt biển băng rừng, trải qua bao khó khăn, cuối cùng cũng đến được nơi này! Nhất định có thể gia nhập Vạn Cổ Tiên Tông, tìm được con đường trường sinh cho các con!!"
...
Vương Mộc Mộc, thiếu niên từng cược Vạn Cổ Tiên Tông thắng khi bốn thế lực bá chủ thảo phạt Vạn Cổ Tiên Tông, lúc này cũng tràn đầy vẻ kích động.
"Ta, Vương Mộc Mộc, trời sinh là khí vận chi tử, nhất định có thể gia nhập Vạn Cổ Tiên Tông! Hằng Nhạc Phái! Bọn ngươi cứ chờ đó cho ta! Ta nhất định sẽ khiến các ngươi hối hận không thôi!!"
"Còn có Đằng gia Đằng Hóa Nguyên, các ngươi cũng chờ đấy!!"
...
Bên trong Vạn Cổ sơn mạch, trên một ngọn núi.
Một nam hai nữ, được mấy trăm hộ vệ bảo vệ xung quanh, cũng đang kích động nhìn về phía Vạn Cổ Tiên Tông.
Nam thì anh tuấn tiêu sái, nữ thì dung mạo như tiên, ba người có đôi mày rất giống nhau!
Nếu có người Nam Vực Linh Châu ở đây, chắc chắn sẽ giật mình.
Đây là người Diệp gia!
Một nam hai nữ kia chính là con cháu của gia chủ Diệp gia, hơn nữa ba người còn là tam thai!
Nam là anh cả, tên là Diệp Kim Lân.
Hai nữ là em gái, lần lượt là Diệp Khuynh Thành và Diệp Khuynh Nguyệt.
(Khuynh Thành và Khuynh Nguyệt, nếu xâm phạm bản quyền xin liên hệ để xóa bỏ)
Tương truyền, Diệp gia này từng là Đế tộc Trung Châu!
Sau đó không rõ vì nguyên nhân gì mà suy tàn, mới chuyển đến Đông Hoang Nam Vực.
Một cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo một đóa mây trắng trên bầu trời bay ngang qua trước mắt.
Diệp Kim Lân nhìn đám mây trắng đang lay động theo gió.
Trong chốc lát có chút ngẩn người.
"Ca ca, huynh ngẩn người gì vậy, đi nhanh thôi! Đại hội thu đồ của Vạn Cổ Tiên Tông sắp bắt đầu rồi!"
Diệp Khuynh Thành thúc giục.
"Muội nhìn gió này, nhìn đám mây kia đi!"
"Gió với mây thì sao?"
"Các muội không cảm thấy chúng đang báo hiệu điều gì sao?"
"Ừm? Báo hiệu cái gì?"
"Chẳng lẽ các muội không thấy, chúng đang báo hiệu ca ca các muội sắp gặp may mắn sao!!"
"Đó là đạo lý gì!"
"Haizz, bình thường bảo các muội đọc sách nhiều vào, các muội có nghe đâu! Chẳng lẽ các muội chưa từng nghe câu nào liên quan đến "phong vân" sao?"
"Câu gì?"
"Kim Lân há lại vật trong ao, gặp phong vân ắt hóa rồng!"
Diệp Khuynh Thành: ? ? ? ?
Diệp Khuynh Nguyệt: ? ? ? ?
Hộ vệ Diệp gia: ? ? ? ?
Đọc thêm truyện hay tại: DTV-EBOOK.com.vn