Cùng lúc đó.
Thanh Châu.
Thanh Vân sơn mạch!
Địa phận tông môn Thanh Vân tông!
"Nhanh! Nhanh chóng nạp linh thạch vào! Huyết bộc Bất Tử Huyết tộc lại kéo đến rồi!"
"Đừng ngừng tay! Nhanh lên! Nhanh nữa lên!"
"Đem toàn bộ linh thạch của tông môn chất lên!"
"Đều chất lên hết ư? Vậy chúng ta thì sao? Tông chủ!"
"Đến nước này rồi còn nghĩ đến cái gì nữa! Tông môn đã đến thời khắc sinh tử tồn vong! Toàn bộ chất lên, mau!"
Tông chủ Thanh Vân tông, Phong Thanh Dương, hai mắt đỏ ngầu, trừng trừng nhìn đám đệ tử bên cạnh, quát lớn.
Thế nhưng.
Huyết bộc Bất Tử Huyết tộc vẫn điên cuồng xông lên phía trước.
Đại trận hộ tông lung lay sắp đổ, tựa như cái hồ chứa đã đến giới hạn!
"Tông chủ! Không chống đỡ nổi nữa rồi! Đại trận tiêu hao quá nhanh! Linh thạch sắp hết rồi!"
"Đám huyết bộc này quả thực quá đông! Hơn nữa chúng không hề sợ chết!"
Chúng đệ tử ai nấy đều lộ vẻ kinh hoàng.
Nhìn ra xa.
Chỉ thấy toàn bộ Thanh Vân sơn mạch bị vô số thân ảnh đỏ lòm lấp kín, trải dài khắp các ngọn đồi, nhiều vô kể.
Chính là đám huyết nô bất tử đột nhiên xuất hiện tại Thanh Vân sơn mạch ba ngày trước!
Vừa xuất hiện đã điên cuồng công kích đại trận hộ tông của Thanh Vân tông.
Ai ngờ rằng, giết chết một huyết nô, thì có mười huyết nô khác nhào lên.
Giết chết mười tên, thì có cả trăm huyết nô lao tới.
Quả thực như gián, càng giết càng nhiều!
"Dù không chịu được cũng phải gắng! Là đệ tử Thanh Vân tông, không được đánh mất ý chí!"
Phong Thanh Dương nghiêm nghị nói.
Một khi bị Bất Tử Huyết tộc phá vỡ đại trận hộ tông, toàn bộ Thanh Vân tông sẽ phải đối mặt với tai họa ngập đầu.
Bọn họ không phải không nghĩ đến việc xông ra ngoài, giết chết kẻ thao túng đám huyết bộc kia.
Nhưng mà.
Nhị tổ và tam tổ tu vi Đại Thánh cảnh vừa xông ra chưa đến một nén nhang, mỗi người đã mất một cánh tay, phải chạy về, hiện giờ vẫn còn hôn mê bất tỉnh, không rõ sống chết.
Điều này khiến bọn họ càng thêm kinh hãi!
Hóa ra bên ngoài còn có cường giả Bất Tử Huyết tộc khủng bố hơn!
Đến nỗi truyền tin phù, thông tin phù, tất cả đều mất tác dụng!
Chẳng lẽ trời muốn diệt Thanh Vân tông ta sao?
Phong Thanh Dương thầm thở dài trong lòng.
Chỉ mong tình hình nơi này sớm được tông môn biết đến, chỉ cần thượng tông ra tay, đám Bất Tử Huyết tộc trước mắt này chỉ là đồ bỏ đi!
Nhưng hắn cũng biết, truyền tin phù, thông tin phù đều đã mất hiệu lực, chắc chắn Bất Tử Huyết tộc đã chuẩn bị chu toàn.
Một con muỗi cũng đừng hòng thoát khỏi Thanh Châu này!
"Liều thôi! Năm ngàn linh thạch này là tiểu kim khố của lão tử đó! Tiếc đứt ruột!"
"Được! Ta cũng liều! Một vạn linh thạch này là để chuẩn bị sính lễ cưới sư muội, ta cũng không cần nữa! Vì Thanh Vân tông, lão tử nguyện ý độc thân cả đời!"
"Sư huynh thật nghĩa hiệp! Sư muội bội phục vô cùng! Sư muội không cần sính lễ của huynh đâu!"
"Tám trăm linh thạch này là ta nhịn ăn nhịn tiêu suốt mười năm mới tích cóp được đó! Tiếc quá đi! Nhưng vì tông môn, cầm đi đi! Mau lấy đi! Đừng để ta nhìn thấy chúng nữa! Bằng không ta hối hận chết mất! Chờ một chút, cho ta nhìn chúng thêm một cái nữa thôi ~~~"
Từng vị đệ tử, trưởng lão hào phóng mở hầu bao, từ trong trữ vật giới chỉ lấy ra từng viên từng viên linh thạch.
Trong khoảnh khắc.
Đại trận hộ tông đang nguy ngập bỗng trở nên vững chắc, một lần nữa tiêu diệt vô số huyết bộc.
"Ồ? Lại mạnh lên à?"
Cách Thanh Vân sơn mấy ngàn dặm, trên một ngọn núi vô danh.
Tam hoàng tử Bất Tử Huyết tộc mặc váy dài đỏ chót thêu long văn, từ xa nhìn về phía Thanh Vân tông, tà mị cười một tiếng.
Theo sau hắn là Vũ Trụ Hồng Hoang tứ đại Huyết Thánh.
Nhìn khí tức của bọn chúng, hóa ra đều đã là cường giả Đại Thánh cảnh.
"Tam hoàng tử, hay là để bốn người chúng ta trực tiếp ra tay, phá tan đại trận Thanh Vân tông này thế nào?"
Vũ Thánh lè lưỡi đỏ tươi, liếm môi, nhìn về phía Thanh Vân tông, lộ ra ánh mắt khát máu.
Đây đều là điểm kinh nghiệm rõ ràng!
Mấy ngày nay, thôn phệ không ít Nhân tộc tu vi cường đại ở Thanh Châu, tu vi của hắn đã đột phá đến Đại Thánh cảnh thất trọng thiên!
Nếu có thể thôn phệ toàn bộ tu sĩ Thanh Vân tông, biết đâu có thể đột phá đến Chuẩn Đế cảnh!
Chuẩn Đế!
Dù mang chữ "chuẩn", đó cũng là Đế!
Dưới Đại Đế, đều là kiến hôi!
Nghĩ đến đây, hắn không khỏi toàn thân kích động!
Nhân tộc, đối với Bất Tử Huyết tộc bọn hắn mà nói, chính là Nhân Sâm Quả!
Cũng không biết mấy lão bất tử trong tộc vì sao cứ phải ngăn cản bọn hắn thôn phệ Nhân tộc!
Nếu sớm thả bọn họ ra ngoài, có lẽ bọn họ đã thành tiên rồi cũng nên!
"Không vội! Các ngươi không cảm thấy, nhìn những Nhân tộc này lâm vào tuyệt vọng và thống khổ, là một loại hưởng thụ sao?"
"Khặc khặc... Nhân tộc chỉ là con rối của chúng ta thôi!"
Giọng nói âm trầm phát ra từ miệng tam hoàng tử Bất Tử Huyết tộc.
Có lẽ ngay cả hắn cũng không nhận ra, sau khi bị Luyện Hồn Ao luyện suốt bốn mươi chín ngày, tính cách của hắn đã trở nên vặn vẹo đi ít nhiều.
"Ngoài ra, lão tổ Thanh Vân tông trước kia có thể một tay bóp nát pháp chỉ Chuẩn Đế cảnh của lão tổ, ta nghi ngờ hắn che giấu tu vi, có thể là nửa bước Chuẩn Đế! Chúng ta vẫn nên cẩn thận hơn, Nhân tộc giảo hoạt lắm!"
"Nửa bước Chuẩn Đế!"
Vũ Trụ Hồng Hoang tứ đại Huyết Thánh khẽ hít một hơi, vẻ mặt hơi ngưng trọng.
Đại Đế, đó là bước vào một tầng thứ sinh mệnh khác.
Cho dù là Chuẩn Đế, hay nửa bước Chuẩn Đế, đều không phải là bọn chúng có thể ngăn cản.
Đừng thấy bọn chúng đánh bại hai vị lão tổ Thanh Vân tông dễ dàng như vậy, đó là vì tất cả đều là Đại Thánh.
Nếu gặp phải một vị nửa bước Chuẩn Đế, bỏ chạy có lẽ mới là lựa chọn duy nhất!
"Có điều, các ngươi không cần lo lắng! Trên người ta có một đạo phân thân của lão tổ, chỉ cần hắn dám lộ diện, đó chính là ngày chết của hắn!"
"Phân thân của lão tổ!"
Tứ đại Huyết Thánh lại kinh hô một tiếng, nhìn tam hoàng tử với vẻ mặt càng thêm cung kính.
Không ngờ lão tổ ngoài việc phái bốn người bọn họ đi ra, còn ban cho tam hoàng tử một đạo phân thân.
Xem ra tam hoàng tử đã vượt qua khảo nghiệm của Luyện Hồn Ao, địa vị trong Bất Tử Huyết tộc tăng lên chóng mặt!
Nghĩ đến Luyện Hồn Ao, bốn người bọn chúng không khỏi rùng mình.
Đó chính là Luyện Hồn Ao khiến Bất Tử Huyết tộc nghe tin đã sợ mất mật, hoảng sợ, tránh như rắn rết!
Cho dù là bọn chúng, sau khi bước vào, đoán chừng còn chưa sống nổi một giây đã hóa thành tro bụi!
Ầm ầm!
Ầm ầm!
Một trận thanh thế vang dội.
Chỉ thấy đại trận hộ tông Thanh Vân tông dưới vô số công kích của huyết nô, ầm vang vỡ tan.
"Giết!"
"Giết sạch Bất Tử Huyết tộc!"
"Mẹ nó! Người chết chim lên trời, bất tử vạn vạn năm! Liều mạng với lũ Bất Tử Huyết tộc này!"
"Hôm nay không phải chúng chết, thì là ta sống, giết!"
Vô số đệ tử Thanh Vân tông xông thẳng ra ngoài, trong chốc lát đã chiến đấu cùng với huyết bộc.
Ở mãi trong Thanh Vân tông cũng vậy, chi bằng xông ra ngoài đánh một trận.
Giết cho trời đất mù mịt!
Giết cho nhật nguyệt vô quang!
Nhân tộc, chưa bao giờ sợ chiến đấu!
Cùng trời đấu, cùng đất đấu, cùng chư thiên vạn tộc chiến đấu!
Mới có được địa vị như ngày hôm nay!
Dù đám huyết bộc này lúc còn sống đều là người Thanh Châu, nhưng một khi đã hóa thành huyết bộc, thì không còn là Nhân tộc nữa.
Mối thù giữa Huyết tộc và Nhân tộc, đây là cuộc chiến chủng tộc!
Hai bên giao chiến, bùng nổ khí thế kinh thiên.
Trong nháy mắt!
Đã có mấy ngàn huyết bộc chết oan chết uổng, dù sao tu sĩ hóa thân huyết bộc, thực lực kém xa lúc trước.
Nhưng Thanh Vân tông cũng có vài chục vị tu sĩ chôn thây tại Thanh Vân sơn mạch!
"Còn dám dựa vào địa thế hiểm trở chống cự? Các ngươi cũng ra tay đi!"
Tam hoàng tử Bất Tử Huyết tộc thấy vậy, trực tiếp ra lệnh.
Vút vút vút!
Từng đạo từng đạo thân ảnh Bất Tử Huyết tộc xông vào chiến trường.
Trong chốc lát.
Đã có mấy trăm đệ tử Thanh Vân tông bị hút cạn máu, Bất Tử Huyết tộc đáng sợ như vậy!
"Tất cả lui lại! Lui lại! Rút lui về phòng tuyến thứ hai!"
Phong Thanh Dương nhận thấy càng có nhiều Bất Tử Huyết tộc tham gia chiến đấu, đệ tử Thanh Vân tông căn bản không phải đối thủ của chúng.
Dù có tất cả trưởng lão ra tay, cũng vô cùng nguy hiểm.
Vội vàng hạ lệnh rút lui.
"Khặc khặc..."
"Lão tổ Thanh Vân tông! Ngươi còn không xuất hiện, sang năm hôm này là ngày giỗ của các ngươi đó!"
"Cái khí thế bóp nát pháp chỉ Chuẩn Đế của bản hoàng tử đâu rồi?"
"Khi ấy ngươi ngông cuồng ở đâu? Khi ấy ngươi chẳng coi ai ra gì ở đâu?"
"Chẳng phải nói chỉ là một tờ giấy rách ư? Hiện tại sao lại thành con rùa đen rụt cổ rồi hả!?"
Đột ngột.
Từng đạo, từng đạo âm thanh trầm u ám vang vọng khắp Thanh Vân Tông.
"Cái gì!"
"Bóp nát pháp chỉ Chuẩn Đế! Lão tổ Thanh Vân Tông ta cường đại đến vậy sao?"
Lời này dấy lên một trận xôn xao trong toàn bộ Thanh Vân Tông.
Đọc thêm truyện hay tại: DTV-EBOOK.com.vn