Cùng lúc đó.
Ngay lúc Thẩm Trầm Phong đang ẩn nấp trong bóng tối, chờ thời cơ hành động.
“Ngọc sư huynh, chính là nơi này.”
Một tên đệ tử chỉ vào phòng tu luyện của Thẩm Trầm Phong, ánh mắt tràn ngập vẻ âm lãnh.
Ánh mắt Ngọc Trạch lóe lên, cay nghiệt nói: “Phá cửa.”
“Tuân lệnh.”
Một tên đệ tử đỉnh phong Quy Nhất cảnh sải bước xông tới, chiến đao trong tay điên cuồng chém xuống.
Ầm ầm!
Trên cánh cửa lớn của phòng tu luyện dâng lên một màn sáng.
Tên đệ tử kia bổ một đao xuống, tuy không thể phá vỡ màn sáng nhưng lực lượng khổng lồ truyền ra đã khiến cánh cửa rung động ầm ầm.
Trong phòng tu luyện, Tô Mộc Tuyết vừa chuẩn bị một lần nữa bước vào thế giới mộng cảnh thì đột nhiên giật mình tỉnh giấc.
“Tô Mộc Tuyết, ta biết ngươi vẫn đang ở bên trong.”
“Mở cửa phòng tu luyện ra, ta có chuyện muốn thương lượng với ngươi.”
Một giọng nói lạnh lùng từ ngoài cửa cuồn cuộn truyền đến, khiến sắc mặt Tô Mộc Tuyết hoàn toàn thay đổi.
“Không hay rồi, là Ngọc Trạch.”
Trong mắt Tô Mộc Tuyết hiện lên một tia tức giận, nàng nghiêm nghị quát: “Ngọc Trạch, ngươi to gan thật! Quy tắc của Tháp Mộng Cảnh là không được quấy rầy người khác tu luyện. Ngươi cứ thế xông vào phòng tu luyện của người khác, không sợ bị môn phái trách phạt sao?”
“Tô sư muội, quấy rầy ngươi tu luyện đúng là ta không phải.”
Ngoài cửa lại truyền đến giọng nói của Ngọc Trạch: “Nhưng ta thật sự có chuyện rất quan trọng muốn thương lượng với ngươi, xin ngươi hãy mở cửa.”
Tô Mộc Tuyết đứng dậy, định mở cửa.
“Khoan đã.”
Sắc mặt Tô Mộc Tuyết thay đổi. Mặc dù nàng không tin ở Đại Hoang Tiên Phái mà Ngọc Trạch dám làm gì nàng và Thẩm Trầm Phong, nhưng bây giờ hắn đã phá vỡ quy tắc, mạnh mẽ công kích cửa phòng tu luyện.
Còn có chuyện gì mà hắn không dám làm nữa?
“Ngọc Trạch, ngươi muốn tìm Thẩm Trầm Phong?”
Sắc mặt Tô Mộc Tuyết lập tức tái nhợt, nàng nói: “Ở Đại Hoang Tiên Phái, ngươi dám công khai sát hại đồng môn đệ tử, hơn nữa còn là Thánh tử tương lai của Đại Hoang, ngươi điên rồi sao?”
Bên ngoài cửa đột nhiên im lặng.
Mãi cho đến khi nội tâm Tô Mộc Tuyết chìm xuống đáy vực, giọng nói âm trầm của Ngọc Trạch mới vang lên từ ngoài cửa.
“Lẽ nào ngươi không phát hiện ra, vì sao ta quấy rầy ngươi tu luyện mà lại không có ai đến ngăn cản sao?”
Giọng Ngọc Trạch nhanh chóng trở nên lạnh lẽo: “Tô sư muội, ngươi đã không biết điều như vậy thì cũng đừng trách sư huynh không khách sáo.”
Rầm rầm rầm!
Cánh cửa đột nhiên rung chuyển.
Dưới mệnh lệnh của Ngọc Trạch, hơn ba mươi tên đệ tử nội môn cùng nhau ra tay, vô số đao quang chém xuống từ trên không, bổ vào màn sáng khiến nó chớp tắt liên hồi.
Thế nhưng.
Bất kể thế công của bọn họ mãnh liệt đến đâu, màn sáng vẫn không hề lay chuyển, không có chút dấu hiệu nào sắp vỡ tan.
“Ngọc Trạch, làm như vậy không được đâu.”
Một cao thủ Luyện Thần nheo mắt lại, nói: “Trận pháp của phòng tu luyện là trận pháp cấp năm, lực phòng ngự cực kỳ đáng sợ. Ngay cả cao thủ cảnh giới Luyện Thần cũng không thể nào phá vỡ được.”
Ngọc Trạch thầm giật mình, hỏi: “Vậy phải làm sao?”
“May mà Cố sư huynh đã sớm chuẩn bị.”
Vị cao thủ Luyện Thần kia lấy ra một thanh phi đao lớn chừng bàn tay, toàn thân như ngọc từ trong túi trữ vật.
“Nguyên khí hạ phẩm, Toái Ngọc Đao.”
Ngọc Trạch mừng như điên, nói: “Xin Hoa sư huynh ra tay phá vỡ tòa trận pháp này.”
“Các ngươi tránh ra hết đi.”
Hoa An cười lạnh một tiếng, khí thế toàn thân tuôn ra.
Thanh phi đao ngọc bích lập tức vang lên một tiếng oanh minh nhỏ, tựa như thần long vẫy đuôi, chém ra một đạo đao quang màu xanh biếc, hung hăng bổ lên màn sáng.
Ầm ầm!
Màn sáng rung động dữ dội, bị chém ra một vết nứt.
“Không hổ là pháp bảo nguyên khí, quả nhiên mạnh mẽ.”
Ngọc Trạch nhớ tới thanh phi kiếm nguyên khí trong tay Thẩm Trầm Phong, mặt mũi lập tức trở nên dữ tợn, nói: “Đợi sau khi chúng ta giết Thẩm Trầm Phong, chúng ta sẽ chia nhau thanh phi kiếm của hắn.”
“Được.”
Đám người lập tức hưng phấn hẳn lên, Hoa An càng đại triển thần uy, điều khiển Toái Ngọc Đao không ngừng công kích màn sáng.
Rầm rầm rầm --
Lực lượng khổng lồ khiến cả phòng tu luyện cũng rung chuyển.
“Không hay rồi, Ngọc Trạch đến thật, hắn thật sự muốn giết Thẩm Trầm Phong.”
Tô Mộc Tuyết trong lòng run sợ, lấy linh phù từ trong Giới Càn Khôn ra, âm thầm vận chuyển thần lực.
Thế nhưng dù nàng vận chuyển thần lực thế nào, lá linh phù truyền âm này cũng như bị mất tác dụng, không hề có bất kỳ phản ứng nào.
Trái tim Tô Mộc Tuyết triệt để lạnh đi.
Linh phù mất tác dụng, chứng tỏ có đại cao thủ cảnh giới Pháp Tướng đã dùng thần hồn phong tỏa toàn bộ Tháp Mộng Cảnh, khiến cho linh phù truyền âm không thể truyền tin tức ra ngoài.
Rốt cuộc là ai?
Lại có thể áp chế cả hai vị trưởng lão của Tháp Mộng Cảnh, đồng thời phong tỏa toàn bộ tòa tháp?
Oanh!
Rắc!
Ngay lúc Tô Mộc Tuyết đang trầm tư, bên ngoài phòng tu luyện đột nhiên vang lên một tiếng vỡ vụn.
Ngay sau đó là một tràng reo hò.
“Phá rồi!”
“Trận pháp của phòng tu luyện thật sự bị phá rồi.”
“Các huynh đệ, cùng ta xông vào, giết chết tên tiểu tử khốn kiếp đó!”
Ngọc Trạch quát lớn một tiếng, lập tức lao tới, một cước đá văng cửa phòng tu luyện.
Vô số bóng người đằng đằng sát khí nối đuôi nhau xông thẳng vào trong.
“Các ngươi, dừng tay lại cho ta!”
Tô Mộc Tuyết quát lớn, tay cầm chiến đao, sắc mặt tái nhợt đứng chắn trước mặt Thẩm Trầm Phong.
Dù phải đối mặt với nhiều cao thủ như vậy, ánh mắt nàng vẫn kiên định, không chút sợ hãi, nói: “Ngọc Trạch, bây giờ ta khuyên ngươi một câu. Nếu ngươi rời khỏi phòng tu luyện ngay bây giờ, mọi chuyện vẫn còn kịp.”
“Cảm ơn ngươi, nhưng không cần đâu.”
Ngọc Trạch nhe răng cười một tiếng, mạnh mẽ vung tay đánh ra đầy trời chưởng ấn, nói: “Hôm nay Thẩm Trầm Phong chắc chắn phải chết. Nha đầu thối, thức thời thì cút ngay cho ta.”
“Ngọc Trạch, hôm nay có ta ở đây, các ngươi đừng hòng làm hại Thẩm Trầm Phong.”
Tô Mộc Tuyết hít sâu một hơi, hung mãnh chém ra một đao.
Đao quang mãnh liệt xé toạc những chưởng ấn đầy trời, đâm thẳng vào lòng bàn tay Ngọc Trạch một cách chuẩn xác.
“A!”
Ngọc Trạch kêu thảm một tiếng, nhìn bàn tay máu me đầm đìa của mình, mặt mũi tràn đầy hung tợn, nói: “Nha đầu chết tiệt, ngươi dám làm ta bị thương?”
“Tránh ra.”
Tô Mộc Tuyết nghiến chặt răng. Khi một người tu luyện bước vào thế giới mộng cảnh, họ sẽ cắt đứt mọi liên hệ với cơ thể, đó cũng là lúc người tu luyện yếu ớt nhất.
Bây giờ Thẩm Trầm Phong đang chìm trong thế giới mộng cảnh, vẫn chưa tỉnh lại.
Nàng nhất định phải bảo vệ an toàn cho Thẩm Trầm Phong, giống như cách Thẩm Trầm Phong đã bảo vệ nàng trong thế giới mộng cảnh.
Dù phải liều cả tính mạng cũng không hối tiếc.
Thế nhưng.
Trước sự chênh lệch thực lực quá lớn, chút quyết tâm này của Tô Mộc Tuyết hiển nhiên có hơi nực cười.
“Nha đầu thối, cho mặt mà không biết hưởng.”
“Nếu ngươi còn không lui ra, tin hay không lão tử giết cả ngươi!”
Thân ảnh Hoa An lóe lên, một chưởng xé rách không khí, chớp mắt đã đến trước mặt Tô Mộc Tuyết.
Tô Mộc Tuyết giật nảy mình, vội vung đao ngăn cản.
Thế nhưng bàn tay trước mặt đột nhiên biến mất. Ngược lại, một bàn tay khác từ hướng ngược lại, dùng tốc độ không gì sánh được đánh tới.
Bốp!
Một cái tát vang dội.
Tô Mộc Tuyết bị tát bay lên không, ngã mạnh xuống đất.
Nàng mặc kệ cơn choáng váng, cố gắng gượng dậy. Thế nhưng một bàn chân to như núi Thái Sơn đã giẫm lên đầu, đè chặt nàng xuống đất.
“Chỉ có chút thực lực ấy mà cũng dám cản đường chúng ta sao?”
Hoa An chân đạp lên người Tô Mộc Tuyết, ánh mắt tràn ngập vẻ khinh miệt.
“Lần này cuối cùng cũng yên tĩnh rồi.”
Ngọc Trạch hai mắt đỏ ngầu nhìn Thẩm Trầm Phong đang như ngủ say, sắc mặt dữ tợn, cười gằn: “Thẩm Trầm Phong, ngươi ở trong thế giới mộng cảnh uy phong biết bao. Nhưng ngươi có từng nghĩ tới sẽ có ngày hôm nay không?”
“Dừng tay, các ngươi dừng tay lại cho ta!”
Tô Mộc Tuyết điên cuồng giãy giụa, giọng nói the thé, hét: “Ngọc Trạch, nếu ngươi dám động đến một sợi tóc của Thẩm Trầm Phong, ông nội của ta tuyệt đối sẽ không tha cho các ngươi!”
“Con tiện nhân, ngươi dám uy hiếp ta?”
Sắc mặt Ngọc Trạch đột nhiên lạnh đi, hắn đá một cước vào bụng dưới của Tô Mộc Tuyết, đau đến mức cả người nàng co quắp lại.
Ngay sau đó, hắn nắm chặt chuôi đao, toàn thân tỏa ra sát khí lạnh lẽo, nói: “Ta ngược lại muốn xem thử, sau khi giết Thẩm Trầm Phong, ông nội của ngươi có thể làm gì được ta.”
Dứt lời, Ngọc Trạch vung đao chém xuống.
Đao quang lạnh lẽo như một tia chớp, chém về phía cổ của Thẩm Trầm Phong.
“Đừng, đừng mà!”
Tô Mộc Tuyết liều mạng gào thét, nhưng cũng chẳng thể làm được gì.
Mắt thấy lưỡi đao sắc bén đã kề đến trước mặt Thẩm Trầm Phong.
Đúng lúc này.
Thẩm Trầm Phong đang tựa như ngủ say chợt mở bừng mắt.
Một đôi mắt đen nhánh đến đáng sợ, tựa như tử thần, đang lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Ngọc Trạch.
Đọc thêm truyện hay tại: DTV-EBOOK.com.vn