"Cái này, cái này..."
"Võ hồn thứ hai!"
"Trời ạ, người này đã có Võ hồn Thiên Cấp, vậy mà còn có thể thức tỉnh võ hồn thứ hai, chuyện này cũng quá biến thái rồi đi?"
Tất cả mọi người đều nhìn thấy một cây bút lông thông thiên triệt địa xuất hiện phía sau Thẩm Trầm Phong. Nó toàn thân óng ánh trong suốt, tỏa ra kim quang vô tận, hội tụ lại một chỗ, hình thành một chữ 'Hoàng' cổ xưa.
Nhân Hoàng Bút!
Nó tỏa ra kim quang vạn trượng, kết hợp cùng kiếm ý đáng sợ của Sát Thần Kiếm. Giữa đất trời tràn ngập một luồng sát khí, lập tức áp chế thanh quang của Thanh Hạo Bút.
"Đây là?"
"Lại là một võ hồn Thiên Cấp thượng phẩm."
"Song sinh võ hồn Thiên Cấp thượng phẩm, người này rốt cuộc là ai, thiên tư thật yêu nghiệt."
Trên tường thành, hơn mười bóng người nhìn lên trời, đồng loạt hít một ngụm khí lạnh.
Toàn bộ Huyền Thiên Thành lập tức bị kinh động, vô số bóng người cuồng loạn xông ra, nhìn lên cảnh tượng kiếm ý tung hoành, cầu vồng vàng bay lượn, mưa hoa rực rỡ trên không trung, rồi kích động bàn tán.
Phàm là võ giả có thể thức tỉnh Võ hồn Thiên Cấp, đều là rồng phượng giữa loài người.
Người có thể thức tỉnh Võ hồn Thiên Cấp thượng phẩm lại càng là thiên tài trong số các thiên tài.
Trong Huyền Thiên Tông, không thiếu thiên tài thức tỉnh Võ hồn Thiên Cấp, cũng không phải không có yêu nghiệt sở hữu Võ hồn Thiên Cấp thượng phẩm. Thế nhưng một người sở hữu song võ hồn Thiên Cấp thượng phẩm như Thẩm Trầm Phong thì đây là lần đầu tiên bọn họ được thấy.
Thiên tư bực này, có thể xưng là vô song trên đời.
Chẳng qua điều khiến bọn họ tò mò là, một võ giả vô song như vậy lại là một thanh niên gần hai mươi tuổi, chỉ có tu vi Ngũ Phủ cảnh.
Nếu hắn thực sự thiên tư vô song, sao lại chỉ có chút tu vi này?
Trong đám người, sắc mặt của một vài đệ tử ngoại môn khó coi đến cực điểm.
Sắc mặt Lý Trường Sinh càng thêm tái xanh, hắn vạn lần không ngờ rằng Thẩm Trầm Phong lại có võ hồn thứ hai, đồng thời còn là võ hồn mạnh nhất cấp Thiên Cấp thượng phẩm.
So với nhau, Thanh Hạo Bút của hắn quả thực chỉ như đom đóm.
Vốn định sỉ nhục đối phương, ai ngờ lại bị vả mặt.
Từ nhỏ đến lớn, đây có lẽ là lần đầu tiên Lý Trường Sinh mất mặt như vậy.
Chẳng qua hắn không chịu từ bỏ ý đồ, trên mặt cố ý lộ ra vẻ khinh thường, nói: "Cho dù ngươi có song Võ hồn Thiên Cấp thì đã sao, chẳng phải vẫn là một tên rác rưởi Ngũ Phủ cảnh thôi sao?"
"Không sai!"
"Cho dù ngươi thiên phú dị bẩm, nhưng không có tu vi thì mọi thứ đều là lời nói suông."
"Cho ngươi song Võ hồn Thiên Cấp thì ngươi cũng vẫn là một tên rác rưởi."
Mấy tên đệ tử ngoại môn như tìm được chỗ trút giận, lại lần nữa điên cuồng chế giễu.
Ánh mắt Thẩm Trầm Phong lóe lên, lạnh lùng nói: "Ngũ Phủ cảnh thì đã sao, giết ngươi như giết gà."
"Tiểu tử, ngươi làm càn!"
Lý Trường Sinh giận tím mặt, nói: "Ta là cường giả Chân Vũ cảnh tầng năm, lại có Võ hồn Thiên Cấp hạ phẩm. Cho dù là cao thủ Linh Hư cảnh cũng chưa chắc bắt được ta. Ngươi một tên rác rưởi Ngũ Phủ cảnh mà cũng dám ăn nói ngông cuồng?"
"Ngươi nếu không phục, chúng ta thử xem?"
Thẩm Trầm Phong đột ngột xoay người, trong mắt sát cơ ẩn hiện.
Chỉ là một tên Chân Vũ cảnh mà cũng dám mạo phạm uy nghiêm của Thương Khung Kiếm Đế, quả thực là muốn chết.
"Ha ha, đây là do ngươi nói đấy."
Lý Trường Sinh sững sờ một chút, rồi phá lên cười điên cuồng.
Đang lo không tìm được cớ, không ngờ Thẩm Trầm Phong lại tự mình dâng tới cửa.
Hắn bước ra một bước, một luồng khí thế bàng bạc tự nhiên sinh ra. Chân khí cường đại ngưng tụ quanh thân, hóa thành một bộ áo giáp như thực chất.
"Không phải chứ, tiểu tử này muốn ra tay với Lý Trường Sinh sao?"
"Mặc dù hắn có song Võ hồn Thiên Cấp, thiên phú vô song. Nhưng thực lực thấp như vậy, sao dám khiêu khích Lý Trường Sinh?"
"Đúng là nghé con không sợ cọp, chỉ hy vọng Lý Trường Sinh ra tay nhẹ một chút, đừng đánh chết hắn."
Những đệ tử ngoại môn kia đều biết thực lực của Lý Trường Sinh, bọn họ tràn đầy tự tin vào hắn.
Sắc mặt Thẩm Tòng Văn cũng biến đổi, tiến lên nói nhỏ: "Đại ca, bỏ đi. Chúng ta vừa tới Huyền Thiên Tông, chân ướt chân ráo, không nên đắc tội những tên công tử bột này. Với lại người này có thực lực Chân Vũ cảnh tầng năm, lại có Võ hồn Thiên Cấp, thực lực không thể xem thường."
"Thì sao?"
Khóe miệng Thẩm Trầm Phong nhếch lên nụ cười lạnh, nói: "Ta tiện tay là có thể giết hắn."
"Cái gì?"
Lý Trường Sinh hoàn toàn nổi giận, hắn vốn chỉ muốn cho Thẩm Trầm Phong một bài học, tìm lại thể diện vừa bị mất. Thế nhưng hắn không ngờ rằng, Thẩm Trầm Phong lại tùy tiện như vậy, dám xem thường hắn trước mặt bao nhiêu người.
Nếu không giết Thẩm Trầm Phong, sau này hắn còn mặt mũi nào mà lăn lộn ở Huyền Thiên Thành?
"Hôm nay ta ngược lại muốn xem xem, chỉ với chút thực lực của ngươi, lấy gì mà giết ta?"
Lý Trường Sinh hít sâu một hơi, chân khí toàn thân biến hóa, ngưng tụ thành một con mãnh hổ.
Mãnh Hổ Công!
Đây là công pháp Địa Cấp thượng phẩm, nếu tu luyện đến cực hạn, giơ tay nhấc chân đều mang theo bá khí của vua vạn thú, sở hữu uy lực cực mạnh.
"Dừng tay!"
Thấy hai người giương cung bạt kiếm, Vương Dã không nhịn được quát lên: "Trong Huyền Thiên Tông, đệ tử không được tự ý đấu đá. Lý Trường Sinh, Thẩm Trầm Phong vừa tới Huyền Thiên Tông không hiểu quy củ. Ngươi cũng là đệ tử lớp trước, lẽ nào cũng không hiểu quy củ?"
"Quy củ?"
Lý Trường Sinh cười gằn một tiếng, nói: "Đệ tử không được tự ý đấu đá, Huyền Thiên Tông quả thực có quy định này. Chẳng qua Thẩm Trầm Phong, ngươi có dám cùng ta lên sinh tử đài một trận không?"
Nghe vậy, tất cả mọi người đều chấn động.
Sinh tử đài, đó là nơi để đệ tử Huyền Thiên Tông giải quyết ân oán cá nhân.
Một khi đã lên sinh tử đài, chính là không chết không thôi.
Bất kể sử dụng thủ đoạn gì, cho đến khi đối phương chủ động nhận thua, hoặc là giết chết đối phương.
Ở trong Huyền Thiên Tông, chỉ cần không phải thâm cừu đại hận, sẽ không ai dễ dàng lên sinh tử đài quyết đấu. Thế nhưng Lý Trường Sinh vì tranh giành thể diện mà lại muốn cùng Thẩm Trầm Phong lên sinh tử đài.
"Sinh tử đài, vừa quyết cao thấp, cũng quyết sinh tử."
"Lý Trường Sinh thật đúng là độc ác, lại lôi sinh tử đài ra, xem Thẩm Trầm Phong làm thế nào?"
"Theo ta thấy, hắn nhất định không dám đáp ứng. Chỉ bằng chút thực lực của hắn, lên sinh tử đài chẳng phải là muốn chết sao?"
"Đúng vậy, hắn không dám đáp ứng đâu."
Tất cả mọi người thấp giọng bàn tán, âm thanh vô cùng chói tai.
Thẩm Tòng Văn cũng mặt đầy lo lắng, nói: "Đại ca, bỏ đi. Đệ tử của Huyền Thiên Tông không thể so với bọn người Bạch Liên Thành. Với lại người này là Chân Vũ cảnh tầng năm, thực lực so với Bạch Liên Thành lúc trước không biết mạnh hơn bao nhiêu. Nhẫn một chút sóng yên biển lặng, lùi một bước biển rộng trời cao."
"Nhẫn?"
Thẩm Trầm Phong nheo mắt lại, trong mắt dường như có hàn quang lóe lên.
Thương Khung Kiếm Đế tung hoành vũ trụ, cả đời hắn trải qua vô số sóng to gió lớn, sao lại không hiểu được đạo lý ẩn nhẫn.
Thế nhưng chỉ là một tên Chân Vũ cảnh, dựa vào cái gì mà bắt hắn phải nhẫn nhịn?
Hắn vì sao phải nhẫn?
"Thẩm Trầm Phong, sinh tử đài."
"Dám, hay là không dám?"
Dường như chắc chắn rằng Thẩm Trầm Phong không dám đáp ứng, Lý Trường Sinh tiến lên một bước, khí thế toàn thân càng thêm bàng bạc, vẻ mặt cũng càng thêm ngang ngược.
Hàn mang trong mắt Thẩm Trầm Phong chợt lóe, một luồng nộ khí cuồn cuộn trong lồng ngực.
Hắn nắm chặt chuôi Lăng Phong Kiếm, toàn thân nổi lên một luồng khí thế lạnh lẽo, nói: "Nếu ngươi đã muốn chết như vậy, hôm nay ta sẽ thành toàn cho ngươi. Chẳng qua không cần phiền phức lên sinh tử đài làm gì, chúng ta quyết chiến sinh tử ngay tại đây đi!"
Đọc thêm truyện hay tại: DTV-EBOOK.com.vn