Oành!
Ảo ảnh ngọn núi lớn bị Bạch Thắng một chưởng đánh nát.
Thế nhưng, hắn cũng bị luồng sức mạnh cường đại đó đẩy lùi, phải xoay ba vòng trên không trung mới hóa giải được nó, sau đó chật vật rơi xuống đất.
“Sao có thể?”
Sắc mặt Bạch Thắng âm trầm tột độ, hắn nói: “Đại Lực Thông Sơn Quyền là tuyệt kỹ của Ngũ Hoa Phái chúng ta. Ngươi học được nó từ đâu, lại còn tu luyện đến cảnh giới linh khí hóa thành dị tượng?”
“Có gì đáng nói đâu?”
Thẩm Trầm Phong sắc mặt lạnh lùng, thân hình hắn nhảy lên, tung một chưởng từ trên xuống.
Oành!
Linh khí xung quanh cuồn cuộn như thủy triều, lại một ảo ảnh ngọn núi lớn nữa được ngưng tụ thành hình từ hư không.
Chiêu này rõ ràng là võ kỹ mà Bạch Thắng vừa mới thi triển.
“Bàn Sơn Chưởng!”
Sắc mặt Bạch Thắng đại biến, thân hình vội né sang một bên. Sau đó, hắn nhìn Thẩm Trầm Phong với vẻ kinh nghi bất định, trong đáy mắt hiện lên sự kinh ngạc tột độ.
Lại là linh khí hóa thành dị tượng!
Chuyện này...
Sao có thể?
Bất kể là Đại Lực Thông Sơn Quyền hay Bàn Sơn Chưởng, đều là tuyệt kỹ của Ngũ Hoa Phái, tuyệt đối không thể truyền ra ngoài.
Thế nhưng Thẩm Trầm Phong không những nắm giữ hai thức võ kỹ này, mà còn tu luyện đến cảnh giới linh khí hóa thành dị tượng.
Trùng hợp là hai thức võ kỹ này, hắn cũng vừa mới thi triển.
Chẳng lẽ... Thẩm Trầm Phong chỉ nhìn một lần đã có thể lĩnh hội được toàn bộ sao?
Chuyện này cũng quá kinh khủng rồi đi?
“Thẩm Trầm Phong, đây là tuyệt kỹ của Ngũ Hoa Phái chúng ta, rốt cuộc ngươi học được nó từ đâu?” Ánh mắt Bạch Thắng mang theo sự nghi ngờ sâu sắc, trong lòng đã có suy đoán nhưng lại không dám tin.
“Võ kỹ ngươi vừa mới thi triển, nhanh vậy đã quên rồi sao?”
Thẩm Trầm Phong lắc lắc bàn tay, không quên buông một lời chế nhạo: “Ngũ Hoa Phái, cũng chỉ đến thế mà thôi.”
Kiếp trước hắn tung hoành khắp vũ trụ, có trình độ võ đạo cực kỳ thâm sâu. Đừng nói chỉ là võ kỹ Huyền cấp hạ phẩm, cho dù là Thiên cấp thượng phẩm, chỉ cần hắn nhìn qua một lần là có thể nhìn thấu chân ý bên trong, tiện tay thi triển ra được. So với chúng, võ kỹ của Ngũ Hoa Phái thật sự chẳng là gì cả.
“Hay cho một Thẩm Trầm Phong, ta thật sự đã xem thường ngươi rồi.”
Trong mắt Bạch Thắng lóe lên vẻ kinh ngạc, rồi lại dấy lên sát ý ngùn ngụt.
Chỉ nhìn một lần đã có thể nhìn thấu chân lý của võ kỹ, sau đó lĩnh hội toàn bộ, tu luyện đến cảnh giới linh khí hóa thành dị tượng.
Hắn vốn đã đánh giá Thẩm Trầm Phong rất cao, không ngờ rằng cuối cùng mình vẫn đánh giá thấp thực lực của đối phương.
Loại thiên tư này đã không thể dùng từ “đáng sợ” để hình dung được nữa.
Quả thực chính là một tên yêu nghiệt!
Trước đây, Bạch Thắng chỉ cảm thấy hứng thú với Thẩm Trầm Phong, muốn xem thử uy lực của Võ Hồn Thiên Cấp. Nhưng sau khi thấy được thiên phú kinh khủng của Thẩm Trầm Phong, sát ý trong lòng hắn dâng lên vô biên.
Người này không trừ, ắt để lại hậu họa vô cùng!
“Đến đây, hôm nay ta sẽ cho ngươi thấy sự lợi hại của Bạch Thắng ta.”
Bạch Thắng rút chiến đao bên hông ra, vung mạnh một nhát, lưỡi đao rung lên, một luồng đao mang dài hơn mười mét mang theo khí tức sắc bén vô song chém thẳng tới.
Thẩm Trầm Phong không hề sợ hãi, đưa tay ra định bắt lấy.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc sắp tóm được đao quang, hắn dường như phát hiện ra điều gì đó, vội thu tay phải về nhưng vẫn chậm một bước.
Phụt!
Máu tươi bắn ra.
Trên bàn tay Thẩm Trầm Phong bị chém một vết đao sâu đến thấy cả xương.
Cũng may hắn vừa phản ứng nhanh, kịp thời thu tay phải về, nếu không cả bàn tay đã bị chém đứt.
“Ha ha ha, Thẩm Trầm Phong. Võ công cao đến mấy cũng sợ dao phay. Cho dù phòng ngự thân thể của ngươi có mạnh mẽ, lẽ nào có thể ngăn được đao mang của thanh đao tam tinh này của ta sao?”
Bạch Thắng không buông tha, đao quang trong tay tăng vọt, lại một luồng đao mang dài mấy trượng chém ngang ra.
Thẩm Trầm Phong nhìn thanh trường đao trong tay Bạch Thắng, thân hình lại lùi về phía sau.
Binh khí mà võ giả sử dụng được chia thành ba cấp bậc là Phàm binh, Thần binh và Hoàng binh.
Mỗi cấp bậc lại được chia thành cửu phẩm.
Phàm binh là binh khí mà người thường sử dụng.
Thần binh là loại binh khí sắc bén, chém sắt như chém bùn, thổi lông tóc đứt, thậm chí có thể chém đứt cả chân khí của võ giả.
Thanh trường kiếm mà Việt Hàn Châu từng đưa cho hắn chính là một thanh Thần binh tam phẩm.
Hoàng binh thì được Luyện Khí Sư dung nhập những vật liệu đặc biệt, khiến bản thân binh khí ẩn chứa một tia thuộc tính đặc thù.
Ở Hắc Thạch Vực, vì có rất nhiều Hắc Diện Thạch.
Cho nên đại đa số Hoàng binh đều được Luyện Khí Sư dung nhập Hắc Diện Thạch, từ đó có được thuộc tính phá ma.
Thanh trường đao trong tay Bạch Thắng lúc này, và cả những mũi tên phá ma trong túi tên của Lang Nha quân, đều là loại Hoàng binh này. Chúng không chỉ có thể phá tan mọi loại chân khí và võ khí, mà còn sắc bén vô cùng.
Mặc dù Cửu Thánh Chi Thể của Thẩm Trầm Phong có thể chống lại Thần binh lợi khí thông thường, nhưng đối mặt với Hoàng binh, hắn cũng không thể không tạm thời tránh né mũi nhọn.
“Thẩm Trầm Phong, ngươi trốn đi đâu?”
Bạch Thắng một kích không trúng, đao quang xoay chuyển, lại một lần nữa chém tới từ trên không.
Thẩm Trầm Phong né người sang một bên, luồng đao mang sắc bén gào thét sượt qua người hắn.
“Thẩm Trầm Phong, tên nhát gan nhà ngươi!”
Thấy các đòn tấn công liên tiếp bị trượt, Bạch Thắng giận tím mặt, lại chém ra một đao nữa rồi nói: “Không phải ngươi xem thường võ kỹ của Ngũ Hoa Phái chúng ta sao, tại sao lại phải trốn tránh?”
Thẩm Trầm Phong lại lùi về sau một bước, lửa giận trong lòng bùng lên hừng hực. Hắn từ từ nheo mắt lại, chuẩn bị kích hoạt Cuồng Bạo Thần Văn.
Đúng lúc này, khí thế toàn thân Bạch Thắng bộc phát.
Hắn chém chiến đao ra, một luồng đao mang mãnh liệt quét ngang tới, chém rách cả không khí, tạo ra tiếng nổ siêu thanh cực mạnh. Sức mạnh cường đại còn cuốn lên một trận cuồng phong, thổi khiến người ta không mở nổi mắt.
Tất cả mọi người chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm lại, bên tai chỉ còn tiếng nổ vang rền.
“Đây là võ kỹ gì vậy?”
“Mắt không thấy, tai không nghe, căn bản không thể nào né tránh, cũng không biết phải né tránh thế nào.”
“Võ kỹ của Ngũ Hoa Phái... quả nhiên mạnh mẽ.”
Đám người xung quanh kinh hãi thất sắc, thầm kinh ngạc trước sự mạnh mẽ của thức võ kỹ này.
“Võ kỹ Huyền cấp thượng phẩm, Trảm Lãng Đao.”
“Thẩm Trầm Phong, nếu là đàn ông thì có dám đường đường chính chính đánh với ta một trận không?”
Bạch Thắng bước ra một bước, điều khiển luồng đao quang mãnh liệt chém ngang về phía Thẩm Trầm Phong.
“Phong nhi, bắt lấy.”
Vào thời khắc mấu chốt, Thẩm Bá Dương nhận ra tình thế khó khăn của Thẩm Trầm Phong, liền ném thanh trường kiếm trong tay ra.
Thẩm Trầm Phong đưa tay ra bắt lấy, khí thế toàn thân lập tức thay đổi.
Một kiếm nơi tay, thiên hạ ta có!
Tất cả mọi người nhìn Thẩm Trầm Phong đang cầm trường kiếm, không hiểu vì sao trong lòng lại dâng lên một luồng hàn ý lạnh lẽo.
“Nếu ngươi đã muốn chiến, ta sẽ đấu với ngươi một trận!”
Thẩm Trầm Phong giơ cao trường kiếm, linh khí xung quanh cuồn cuộn như thủy triều, điên cuồng hội tụ lại.
Đúng lúc này, hắn mạnh mẽ vung kiếm xuống, một luồng kiếm khí hình chữ thập mang theo khí tức lạnh lẽo, sắc bén và ngang ngược, tựa như mãnh thú xổng chuồng, điên cuồng bắn ra.
“Dừng tay!”
Một tiếng hét giận dữ từ xa truyền đến.
Sắc mặt Bạch Liên Thành đại biến, sau đó hóa thành một tia chớp lao thẳng tới.
Nhưng, tất cả đã quá muộn.
Oành!
Kiếm mang hình chữ thập như chẻ tre, chém đứt luồng đao quang mãnh liệt. Sau đó, thế đi không giảm, nó lướt qua người Bạch Thắng.
Thân thể Bạch Thắng chợt cứng đờ.
Hắn không thể tin được mà cúi đầu xuống, chỉ thấy trên ngực có một vết kiếm hình chữ thập, toàn bộ cơ thể đã bị chia đều thành bốn mảnh.
“Chuyện này... Sao có thể?”
Bạch Thắng lẩm bẩm một tiếng, sau đó cơ thể đổ ầm xuống đất, ý thức chìm vào bóng tối vô tận.
Đọc thêm truyện hay tại: DTV-EBOOK.com.vn