Mặc dù không biết Thẩm Bá Dương rốt cuộc có ý gì, nhưng nhị phu nhân Trần Vân lại không chịu bỏ qua cơ hội này.
Nàng hừ một tiếng, nói: "Lão gia, có điều ngài không biết, tên tiểu tử này cuồng vọng cực kỳ. Từ khi bước lại con đường võ đạo, hắn liền không màng tình thân, phế đi thân đệ đệ của mình là Thẩm Lãng. Hơn nữa còn coi thường tộc quy, đả thương Thẩm Quát của đội chấp pháp. Theo ta thấy, trong mắt hắn quả thực không có Thẩm gia này."
"Lão gia, chuyện ngày đó, thực ra có ẩn tình khác."
Tô Linh Vân có vẻ bối rối, muốn mở miệng giải thích.
Thẩm Bá Dương căn bản không nghe, ánh mắt lạnh lùng nhìn Thẩm Trầm Phong, nói: "Ngươi có biết tội của mình không?"
"Hài nhi không biết."
Thẩm Trầm Phong nhíu mày, không khỏi có chút kinh ngạc.
Biểu hiện hôm nay của phụ thân hoàn toàn khác với hình ảnh người cha hiền từ trong ấn tượng của hắn.
Nhưng hắn cũng không nghĩ nhiều, nói: "Hài nhi không phải trong lòng không có Thẩm gia, mà là khi đang rèn luyện ở dãy núi Hoang Cổ, bị hai vị trưởng lão Tôn Việt và Vương Chí truy sát, nên mới làm lỡ mất chút thời gian."
"Cái gì?"
"Vương Chí và Tôn Việt, đó đều là cao thủ Chân Vũ cảnh."
"Hai vị cao thủ Chân Vũ cảnh... Thẩm Trầm Phong, rốt cuộc hắn đã trốn thoát như thế nào?"
Đám người xôn xao bàn tán, không khỏi nhìn Thẩm Trầm Phong bằng con mắt khác.
Ánh mắt Thẩm Bá Dương càng thêm ngưng trọng, vô thức quan tâm hỏi: "Ngươi không sao chứ?"
"Ta đương nhiên không sao."
Trong mắt Thẩm Trầm Phong loé lên tinh quang, hắn nói: "Chỉ là hai cao thủ Chân Vũ cảnh, vẫn không làm gì được ta."
Hắn không hề nhắc đến chuyện đã chém giết Vương Chí và Tôn Việt, để tránh gây ra động tĩnh quá lớn.
Thế nhưng trong mắt người khác, đây lại là một biểu hiện khác.
"Thẩm đại công tử, lẽ nào trong mắt ngươi, việc bị người khác đuổi giết là một chuyện rất đáng để kiêu ngạo sao?"
Thẩm Luyện Tâm khinh thường cười một tiếng, nói: "Ngươi tốt xấu gì cũng từng là đệ nhất thiên tài, không ngờ lại bị người của Vương gia và Tôn gia truy sát chật vật bỏ chạy. Nực cười nhất là ngươi lại còn coi đó là vinh quang. Đáng thương cho Thẩm đại công tử, ta thật sự đã đánh giá ngươi quá cao rồi."
"Thẩm Luyện Tâm, ngươi câm miệng cho ta."
Thẩm Tòng Văn lách ra khỏi đám đông, nói: "Hai vị trưởng lão Tôn Việt và Vương Chí đều là cao thủ Chân Vũ cảnh. Đại ca mới bước lại con đường võ đạo không lâu, có thể trốn thoát khỏi tay hai vị cao thủ đã là rất đáng quý rồi."
"Đúng vậy, quả thực rất khó được."
Thẩm Luyện Tâm cười một cách âm lãnh, nói: "Đệ nhất thiên tài một thời lại bị người ta truy sát như một con chó, quả thực đáng quý."
"Ha ha ha, đúng là khó được thật."
"Chỉ bằng tu vi của Thẩm Trầm Phong, làm sao có thể trốn thoát khỏi sự truy sát của hai vị cao thủ Chân Vũ cảnh được chứ?"
"Theo ta thấy, nhất định là hắn đã rúc đầu như rùa rụt cổ, không biết trốn ở xó nào nên mới thoát được một kiếp."
Giữa những tiếng cười vang của mọi người, Thẩm Tòng Văn tức đến đỏ bừng cả mặt.
Thẩm Trầm Phong tiến lên vỗ vai đối phương, sau đó nhìn về phía Thẩm Luyện Tâm đang tràn ngập địch ý, thản nhiên nói: "Tốt xấu gì ta cũng đã trở về, nếu đổi lại là ngươi, chỉ sợ thi thể sớm đã thành mồi cho man thú rồi."
Không gian bỗng nhiên tĩnh lặng.
Tất cả mọi người đều nín bặt tiếng cười, vô thức nhìn về phía Thẩm Luyện Tâm.
Chỉ thấy sắc mặt Thẩm Luyện Tâm âm trầm như nước, trong mắt loé lên hung quang, dường như muốn giết người.
Mặc dù hắn đã tu luyện tới Ngũ Phủ cảnh đỉnh phong, đồng thời còn giấu át chủ bài, tự tin có thể giao đấu một trận với cao thủ Chân Vũ cảnh. Thế nhưng đối mặt với hai cường giả Chân Vũ cảnh, ngay cả hắn cũng phải nghe tin mà chạy trốn.
Tuy nhiên.
Những điều này đều không quan trọng.
Quan trọng là, Thẩm Trầm Phong lại dám tát vào mặt hắn ngay trước mặt bao nhiêu người như vậy.
Tên phế vật này!
Sao hắn dám?
"Nếu bàn về chạy trốn, ta tự nhiên không bì được với Thẩm đại công tử. Nhưng nếu thật sự động thủ, không biết Thẩm đại công tử có thể chống đỡ được mấy chiêu trước mặt ta đây?"
Thẩm Luyện Tâm nhếch mép cười, nói tiếp: "Chẳng qua muốn giao thủ với ta, thì trước tiên phải vượt qua bài kiểm tra đã. Ta nghĩ chỉ là một bài kiểm tra, chắc sẽ không làm khó được Thẩm đại công tử đâu nhỉ?"
"Ha ha ha, chỉ là một bài kiểm tra, sao có thể làm khó được Thẩm đại công tử chứ?"
"Nếu là trước kia, tự nhiên không làm khó được hắn. Nhưng bây giờ thì, khó nói rồi."
"Ít nhất cũng cần năm nghìn cân lực lượng mới có thể vượt qua bài kiểm tra. Với thực lực bây giờ của Thẩm Trầm Phong, liệu có thể đánh ra được một vòng sáng không?"
Các đệ tử xung quanh điên cuồng chế nhạo, đặc biệt là những đệ tử chi thứ, giọng điệu càng thêm chói tai.
Thậm chí có một tên đệ tử còn vô cùng phách lối gào lên: "Thẩm Trầm Phong, ta khuyên ngươi đừng ở đây làm trò cười cho thiên hạ. Chỉ bằng chút thực lực quèn đó của ngươi, đừng nói là vượt qua khảo hạch. Nếu có thể đánh ra một vòng sáng, ta sẽ quỳ xuống gọi ngươi là gia gia."
"Ngươi nói cái gì?"
Thẩm Tòng Văn quát lớn một tiếng, toàn thân toả ra sát khí kinh người.
Thẩm Trầm Phong lại chỉ thờ ơ cười một tiếng, nói: "Lời này là thật chứ?"
"Tất nhiên là thật."
Tên đệ tử kia ban đầu có chút sợ hãi, nhưng hắn rất nhanh đã ưỡn ngực nói: "Ta, Thẩm Vạn Tài, nhất ngôn cửu đỉnh, nếu ngươi thật sự có thể đánh ra một vòng sáng, ta sẽ quỳ xuống gọi ngươi là gia gia."
"Được."
Thẩm Trầm Phong vẫn đang cười, nhưng ngay sau đó, sắc mặt hắn lập tức trở nên lạnh lùng, bỗng nhiên quát lớn một tiếng: "Vậy thì ngươi cứ chờ quỳ xuống cho Lão tử đi!"
Oanh!
Dứt lời, Thẩm Trầm Phong lập tức hành động.
Hắn lao lên quảng trường như một con báo săn, sau đó nắm chặt hữu quyền, mang theo khí thế hung hãn mà đấm ra.
Không khí lập tức như bị nổ tung.
Lực lượng kinh khủng trực tiếp nhấc lên một trận cuồng phong vô tận, thổi cho những đệ tử có thực lực hơi thấp ngã nghiêng ngã ngửa.
Ầm!
Vũ Lực Thạch màu đen ầm vang rung động.
Ngay lúc này, từng vòng sáng nối tiếp nhau không ngừng bay lên.
"Một vòng sáng, hai vòng sáng..."
"Đã năm vòng sáng rồi, mà vẫn còn tiếp tục, sao có thể như vậy?"
"Bảy vòng sáng, tám vòng sáng!"
"Trời ơi, Thẩm Trầm Phong bây giờ rốt cuộc có thực lực gì?"
Giờ khắc này, bất kể là đệ tử Thẩm gia hay là các vị trưởng bối trên lễ đài, sắc mặt đều đồng loạt biến đổi.
Mấy tên đệ tử chi thứ vừa còn nói lời châm chọc, ai nấy đều trợn to hai mắt, thân thể cứng đờ như tượng. Tên đệ tử tên Thẩm Vạn Tài kia, thân thể càng run rẩy, sắc mặt lập tức tái nhợt.
Toàn bộ hiện trường lặng ngắt như tờ, chỉ còn lại tiếng rung động của Vũ Lực Thạch.
Một khắc sau, Vũ Lực Thạch cuối cùng cũng ổn định lại.
Mười vòng sáng rực rỡ, giống như những vì sao trên bầu trời đêm, chói lọi đến mức khiến mắt người ta không mở ra nổi.
"Mười vòng sáng."
Thẩm Uyên nhìn Vũ Lực Thạch sáng đến không thể sáng hơn được nữa, hít sâu một hơi khí lạnh.
Tất cả mọi người đều vô thức nuốt nước bọt, chỉ cảm thấy cổ họng khô khốc vô cùng.
Mười vòng sáng, một vạn cân lực!
Sao có thể như vậy?
Thẩm Trầm Phong bây giờ, rốt cuộc là tu vi gì?
Phải biết rằng, từ lúc hắn bước lại con đường võ đạo đến nay, cũng chỉ mới một tháng.
Chẳng lẽ trong vòng một tháng, hắn đã từ một người bình thường tu luyện đến Chân Vũ cảnh sao?
Chuyện này cũng quá kinh người rồi!
"Chẳng phải chỉ là mười vòng sáng thôi sao, cũng chỉ ngang ta mà thôi."
Nhìn vẻ mặt kinh ngạc há hốc mồm của mọi người, Thẩm Luyện Tâm có vẻ không phục.
Đúng lúc này, một tiếng vỡ vụn rất nhỏ vang lên.
Trong không gian yên tĩnh, âm thanh này nghe thật đột ngột.
Tất cả mọi người vô thức nhìn lại, chỉ thấy cú đấm của Thẩm Trầm Phong, trên Vũ Lực Thạch cứng rắn lại lưu lại một dấu quyền thật sâu.
Mà xung quanh dấu quyền, xuất hiện đầy những vết nứt như mạng nhện.
Ngay lúc này, những vết nứt này lan rộng, rất nhanh đã bao trùm toàn bộ khối đá khổng lồ, sau đó dưới ánh mắt kinh hãi tột độ của mọi người, nó ầm vang vỡ thành một đống đá vụn.
Đọc thêm truyện hay tại: DTV-EBOOK.com.vn