Dưới sự khuyên bảo của Lâm Uyên, tứ đại phong chủ tạm thời đè nén lửa giận trong lòng.
Mà vào lúc này, tại Lưu Ly Phong.
Sau khi được Thẩm Trầm Phong trị liệu, Lôi Hùng và Lâm Cửu Thiên lại trở nên khỏe mạnh như thường.
Thế nhưng, Thẩm Trầm Phong lại chẳng đoái hoài gì đến Khổng Sanh.
“Lão đại, có phải ta sắp chết rồi không?”
Khổng Sanh nằm trên giường, hơi thở yếu ớt nói.
Tuy nói thân thể của người tu luyện đã sớm thoát khỏi phạm trù của người thường, chỉ cần trái tim và đại não không bị thương thì cho dù vết thương có nặng đến đâu cũng có thể chữa trị hoàn toàn.
Nhưng thân thể của Khổng Sanh đã bị kiếm khí đâm xuyên, gần như đã đến mức sắp sụp đổ.
Nếu trị liệu muộn, rất có thể sẽ thân vẫn đạo tiêu.
“Ngươi yên tâm, chỉ cần có ta ở đây, ngươi không chết được đâu.”
Thẩm Trầm Phong đi đến trước giường, sắc mặt lạnh nhạt nói: “Nhưng có một chuyện, ta muốn thương lượng với ngươi.”
“Chuyện gì?”
Khổng Sanh tinh thần chấn động, vội vàng mở miệng hỏi.
“Thiên phú của ngươi thế nào, ta nghĩ trong lòng ngươi tự mình hiểu rõ.”
“Nếu không có ta ra tay giúp đỡ, ít nhất cũng phải mất bảy, tám năm ngươi mới có thể nắm giữ kiếm thế. Lại thêm mấy chục năm nữa mới có thể lĩnh ngộ kiếm ý.”
“Nếu vận khí đủ tốt, mấy chục năm sau cũng có khả năng nắm giữ kiếm tâm.”
“Nhưng thiên tư của ngươi có hạn, có thể tu luyện đến mức này đã là cực hạn. Trừ phi gặp được cơ duyên nghịch thiên, nếu không cho dù ta ra tay giúp ngươi, cả đời này của ngươi cũng sẽ không có thành tựu quá lớn.”
Thẩm Trầm Phong cúi thấp tầm mắt, giọng nói không mang theo chút tình cảm nào.
“Lão đại, ngài muốn đuổi ta đi sao?”
Khổng Sanh gắng gượng chống đỡ thân thể, mặc kệ vết thương, tiến lên ôm lấy hai chân của Thẩm Trầm Phong.
“Sư huynh.”
“Có phải chúng ta đã làm gì sai không?”
“Nếu chúng ta có chỗ nào làm ngài không vui, ngài cứ nói cho chúng ta biết, chúng ta nhất định sẽ sửa, ngài tuyệt đối đừng đuổi chúng ta đi mà.”
Lôi Hùng và Lâm Cửu Thiên vội vàng đi tới, ánh mắt có chút hoảng hốt.
Thẩm Trầm Phong nói không sai.
Thiên tư của bọn họ bình thường, nếu không có Thẩm Trầm Phong ra tay giúp đỡ, bọn họ căn bản không thể tu luyện đến trình độ này.
Bằng không bọn họ cũng sẽ không từ chối lời mời của tứ đại truyền thừa mà không tiếc bất cứ giá nào đi theo Thẩm Trầm Phong.
Hơn nữa, sau trận chiến với Lâm Uyên, bọn họ đã thấy rõ thực lực của Thẩm Trầm Phong.
Đi theo Thẩm Trầm Phong mới là con đường duy nhất của bọn họ.
Thế nhưng bây giờ, Thẩm Trầm Phong lại muốn đuổi bọn họ đi.
Sao có thể như vậy được?
Lôi Hùng và Lâm Cửu Thiên liếc nhìn nhau, đang do dự không biết có nên học theo Khổng Sanh, ôm lấy cái chân còn lại của Thẩm Trầm Phong hay không.
“Đi ra.”
“Ta nói lúc nào là muốn đuổi các ngươi đi?”
Thẩm Trầm Phong nhấc chân phải, đá văng Khổng Sanh ra ngoài.
“Nói như vậy, lão đại sẽ không đuổi ta đi?”
Khổng Sanh chẳng những không tức giận, ngược lại còn mừng rỡ nói.
“Ta không những không đuổi ngươi, ngược lại còn muốn ban cho ngươi một cơ duyên lớn lao. Nhưng cơ duyên này ngươi có nắm được hay không, còn phải xem chính bản thân ngươi.”
Thẩm Trầm Phong cười một tiếng, nhẹ nhàng nói.
“Cơ duyên?”
“Cơ duyên gì?”
Khổng Sanh trừng to mắt, mặt đầy tò mò.
Lôi Hùng và Lâm Cửu Thiên cũng đều lộ ra vẻ mặt nghiêm túc.
“Nếu tu kiếm, cả đời này của ngươi cũng sẽ không có thành tựu quá lớn. Nhưng nếu ngươi bằng lòng chuyển sang tu luyện thể thuật, sẽ có khả năng vô hạn.”
Thẩm Trầm Phong mặt không đổi sắc, ngữ khí lạnh nhạt nói.
“Thể thuật?”
Khổng Sanh khẽ nhíu mày, có chút không hiểu.
“Không sai.”
“Thể thuật không quá coi trọng thiên phú, mà uy lực lại phi thường.”
“Nếu tu luyện đến cực hạn, rung trời chuyển đất, đuổi sao bắt nguyệt, chém giết Cự Long, đều là chuyện dễ như trở bàn tay.”
Thẩm Trầm Phong gật đầu, kiên nhẫn giải thích: “Bây giờ thân thể ngươi vỡ nát, chính là thời điểm tốt để phá rồi lại lập. Chỉ cần ngươi có thể chịu đựng được nỗi đau khổ do thuật đoán thể mang lại, là có thể vượt qua giai đoạn đoán thể gian nan nhất, trở thành một người tu luyện của Hồng Hoang lưu phái.”
“Hồng Hoang lưu phái?”
Lần này, không chỉ Khổng Sanh mà ngay cả Lôi Hùng và Lâm Cửu Thiên cũng lộ ra vẻ mặt mờ mịt.
“Cái gọi là Hồng Hoang lưu phái, chính là một trường phái tu luyện thể thuật.”
Thẩm Trầm Phong ho khan một tiếng, nhàn nhạt giải thích.
“Thì ra là thế.”
Khổng Sanh hít sâu một hơi, không chút do dự nói: “Nếu Hồng Hoang lưu phái lợi hại như vậy, vậy cứ nghe theo lão đại.”
“Ngươi không cần suy nghĩ một chút sao?”
Thẩm Trầm Phong nhíu mày, hỏi một cách hờ hững.
“Chỉ cần là lời lão đại nói, vậy thì nhất định có thể làm, lão đại tuyệt đối sẽ không hại ta.”
Khổng Sanh vẻ mặt tự tin, trầm giọng nói.
“Được thôi.”
“Đã như vậy, vậy thì bắt đầu đi.”
“Nhưng ta nói trước, lúc mới bắt đầu có thể sẽ hơi đau đớn. Nhưng ngươi chỉ cần chịu đựng qua khoảng thời gian này, mọi chuyện sẽ trở nên dễ dàng hơn.”
Thẩm Trầm Phong vung tay, lò luyện đan ở trong đại điện lập tức bay lên không.
“Lão đại, ngài muốn làm gì?”
Khổng Sanh nhìn lò luyện đan, dường như ý thức được điều gì, ánh mắt bỗng trở nên vô cùng hoảng sợ.
“Các ngươi ra ngoài trước đi.”
“Nếu không có sự cho phép của ta, không ai được phép vào.”
Thẩm Trầm Phong không trả lời, quay người nói với Lôi Hùng và Lâm Cửu Thiên bên cạnh.
“Tuân lệnh.”
Lôi Hùng và Lâm Cửu Thiên liếc nhìn nhau, không chút do dự, lập tức quay người rời đi.
Khi bọn họ vừa bước ra khỏi cung điện, từng đợt tiếng kêu thảm thiết vô cùng thê lương liền không ngừng truyền đến từ phía sau.
Âm thanh thảm thiết đó giống như lệ quỷ gào thét, khiến hai người không khỏi rùng mình một cái.
“Ngươi nói xem, Khổng Sanh không có việc gì chứ?”
Lâm Cửu Thiên quay đầu lại nhìn thoáng qua, lòng còn sợ hãi hỏi.
“Có Thẩm sư huynh ở đây, có thể có chuyện gì được?”
“Chúng ta vẫn nên mau chóng tu luyện đi, để tránh sau này cảnh giới tụt lại, bị Thẩm sư huynh đuổi đi.”
Lôi Hùng hít sâu một hơi, mặt đầy nghiêm trọng nói.
Lâm Cửu Thiên gật đầu, rất tán thành.
Tiếng kêu thảm thiết thê lương kéo dài liên tục bảy ngày, cuối cùng cũng dần dần ngừng lại.
Một ngày nọ, cửa lớn cung điện đột nhiên mở ra.
Thẩm Trầm Phong chắp hai tay sau lưng, một bước đi ra từ trong cung điện.
“Ra rồi.”
“Thẩm sư huynh, không biết tình hình của Khổng Sanh bây giờ thế nào rồi?”
“Hắn sẽ không có chuyện gì chứ?”
Hơn mười người đệ tử lúc trước đi theo Thẩm Trầm Phong đến Lưu Ly Phong đều nhao nhao tiến lên quan tâm hỏi.
“Có lão đại ở đây, ta có thể có chuyện gì được?”
Một giọng nói trầm thấp từ trong đại điện chậm rãi truyền ra.
Mọi người nghe tiếng nhìn lại, chỉ thấy một bóng người trần trụi, cao lớn như một tòa tháp sắt, từ trong đại điện chậm rãi bước ra.
Toàn thân hắn cơ bắp cuồn cuộn, tràn ngập sức mạnh bùng nổ.
Làn da màu đồng cổ dưới ánh nắng mặt trời lại càng ánh lên những tia sáng kim loại.
“Đây là?”
“Ngươi là Khổng Sanh?”
Nhìn bóng người tràn ngập sức mạnh kia, tất cả mọi người không khỏi sững sờ.
“Không sai, chính là ta.”
Khổng Sanh bước một bước dài ra ngoài, toàn thân tràn ngập khí thế nặng nề vô song.
Hắn nhìn quanh những người tu luyện, nắm chặt nắm đấm kêu răng rắc, nói: “Dưới sự giúp đỡ của lão đại, bây giờ thể thuật của ta đã sơ thành. Không biết có ai trong các ngươi muốn thử uy lực của cơ thể này không?”
Đọc thêm truyện hay tại: DTV-EBOOK.com.vn