Ba ngày sau, ánh nắng tươi sáng.
Tại sinh tử đài ở phía đông thành, đã sớm chật ních người.
Tin tức Thẩm Trầm Phong ước chiến với Lý Đông Hải đã gây ra chấn động cực lớn ở Huyền Thiên Thành. Vì vậy, dù trận quyết đấu còn chưa bắt đầu, đã có hơn nửa số đệ tử ngoại môn tụ tập tại đây.
Thậm chí một vài đệ tử đang chấp hành nhiệm vụ ở bên ngoài cũng vội vàng trở về.
Không chỉ có vậy!
Trên tường thành phía sau sinh tử đài còn bày ra mấy chục chỗ ngồi.
Nếu ngồi ở đây, có thể nhìn từ trên cao xuống, thấy rõ mọi chuyện trên sinh tử đài.
"Trận quyết đấu lần này, chẳng lẽ còn có trưởng lão đến quan chiến sao?"
Nhìn những chỗ ngồi trên tường thành, có người nghi hoặc hỏi.
"Đâu chỉ có vậy?"
Một người khác lắc đầu giải thích: "Trận quyết đấu giữa Thẩm Trầm Phong và Lý Đông Hải lần này có thể nói là có quy mô chưa từng có. Không chỉ trưởng lão ngoại môn, mà ngay cả Huyền Thiên Thành chủ cũng sẽ đến quan chiến. Hơn nữa ta nghe nói, trận quyết đấu lần này rất có khả năng sẽ có trưởng lão nội môn đến đây quan sát."
"Cái gì?"
"Ngay cả trưởng lão nội môn cũng sẽ đến ư?"
Trong đám đông vang lên một tràng tiếng kinh hô.
Ở Huyền Thiên Tông, trưởng lão nội môn có quyền hành rất lớn.
Nếu biểu hiện xuất chúng và được trưởng lão nội môn nhìn trúng thì sẽ không cần qua khảo hạch mà có thể trực tiếp tấn thăng thành đệ tử nội môn.
Ví như Lâm Uyển Nhi mấy tháng trước, chính vì biểu hiện kinh diễm mà được một vị trưởng lão của Tứ Hải Phong thu nhận, trở thành một đệ tử của Tứ Hải Phong.
Mặc dù đệ tử ngoại môn và đệ tử nội môn chỉ kém nhau một chữ, nhưng lại có một khoảng cách khó có thể vượt qua.
Trong Huyền Thiên Tông, đệ tử ngoại môn chỉ là những nhân vật ngoài rìa.
Nếu trước hai mươi tuổi mà không thể tấn thăng lên Thông Thiên Thần Cảnh, cho dù ngươi có lợi hại đến đâu cũng sẽ bị trục xuất khỏi sơn môn, phải trở về nhà.
Thế nhưng đệ tử nội môn đã là trụ cột trung tâm của môn phái.
Không chỉ có thể tu luyện công pháp cao cấp hơn mà còn có thể học tập tuyệt kỹ của môn phái, thậm chí là kế thừa chân truyền của môn phái.
Từ ngoại môn đến nội môn, có thể nói là một bước lên trời!
"Trưởng lão nội môn lần này, e là đến vì Lý Đông Hải."
"Không sai."
"Gần mười bảy tuổi đã tu luyện đến đỉnh phong Chân Vũ Cảnh, đồng thời thức tỉnh Địa Hỏa Linh Thể. Thiên tư bực này đủ để thu hút sự coi trọng của trưởng lão nội môn."
Mọi người nghị luận ầm ĩ, cũng không biết là vô tình hay cố ý, lại chẳng có ai nhắc đến Thẩm Trầm Phong.
Bỗng nhiên.
Trong đám đông vang lên một giọng nói trong trẻo: "Các ngươi nói xem... liệu có khả năng trưởng lão nội môn đến là vì Thẩm Trầm Phong không?"
Toàn trường lập tức tĩnh lặng.
Tất cả mọi người đều nhìn về phía phát ra âm thanh, chỉ thấy người nói là một người thần bí toàn thân bao phủ trong áo choàng đen.
Mặc dù không nhìn thấy được khuôn mặt của nàng, nhưng qua vóc người thướt tha uyển chuyển cùng giọng nói trong trẻo êm tai, có thể đoán ra đây là một nữ nhân.
"Vị sư muội này, chắc hẳn ngươi mới từ bên ngoài trở về, không hiểu rõ về Thẩm Trầm Phong lắm nhỉ?"
Một thiếu niên có vẻ tự mãn lách ra khỏi đám đông, nói với nữ tử áo đen: "Không thể không nói, Thẩm Trầm Phong quả thực rất lợi hại. Chỉ trong vòng một tháng đã có thể tu luyện tới Chân Vũ Cảnh, đồng thời còn vượt cấp chém giết Lý Trường Sinh, diệt cả nhóm Lý Nguyên Hạo, có thể nói là thiên tư đáng sợ."
Ngừng một lát, giọng hắn chợt thay đổi, cười lạnh nói: "Đáng tiếc, hắn không biết sống chết, lại dám khiêu chiến Lý Đông Hải. Trận chiến này, hắn chắc chắn phải chết không thể nghi ngờ. Ngươi nói xem, trưởng lão nội môn sao lại đến vì một kẻ sắp chết chứ?"
"Đúng vậy!"
"Thẩm Trầm Phong khiêu chiến Lý Đông Hải chính là không biết sống chết."
"Thật sự cho rằng đánh bại được Lý Nguyên Hạo thì cả ngoại thành không còn ai là đối thủ của hắn sao?"
Trên mặt mọi người đều mang theo nụ cười lạnh lùng, đều cho rằng Thẩm Trầm Phong đang tự tìm đường chết.
Nữ tử áo đen trầm mặc một lát, sau đó lạnh lùng nói: "Đa tạ vị sư huynh này đã giải đáp thắc mắc."
Cũng không để ý đến lời níu giữ của thiếu niên kia, nữ tử áo đen nhẹ nhàng rời đi.
Một khắc sau, nàng đi vào một con hẻm nhỏ vắng vẻ. Thấy bốn bề không một bóng người, nàng mới kéo mũ trùm đầu xuống, để lộ ra một gương mặt lạnh lùng diễm lệ vô song.
Chính là Lãnh Thanh Thu.
Nàng hít một hơi thật sâu, rốt cuộc không thể che giấu được vẻ kinh ngạc giữa hai hàng lông mày.
Một tháng đột phá Chân Vũ Cảnh.
Vượt cấp chém giết Lý Trường Sinh, diệt cả nhóm Lý Nguyên Hạo.
Thì ra thiếu niên tên Thẩm Trầm Phong lại kinh khủng đến thế.
Lãnh Thanh Thu luôn tự cho mình là thiên tài, nhưng so với Thẩm Trầm Phong thì quả thực là thầy đồng gặp phù thuỷ.
Chẳng qua người này cũng có phần quá mức liều lĩnh.
Dùng thực lực Chân Vũ Cảnh tầng một đi khiêu chiến Lý Đông Hải ở đỉnh phong Chân Vũ Cảnh.
Cho dù mạnh như Lãnh Thanh Thu cũng không dám làm như vậy.
"Mặc kệ thế nào, ngươi đã dạy ta Liêu Kiếm Thức, giúp ta đột phá Kiếm Tâm cao cấp. Trận quyết đấu lần này, nếu ngươi không địch lại, ta sẽ giúp ngươi một lần, coi như trả lại ân tình cho ngươi."
Lãnh Thanh Thu trầm ngâm hồi lâu, lại một lần nữa đội mũ trùm đầu lên, biến mất trong con hẻm nhỏ.
Ngay khi Lãnh Thanh Thu vừa rời đi, trong con hẻm nhỏ ánh sáng lóe lên, lại một thiếu nữ có vóc người thướt tha hiện ra.
"Kỳ lạ, Lãnh Thanh Thu nói là đi tu luyện kiếm thuật, sao lại đến Huyền Thiên Thành này?"
Đàm Chỉ Nhược nhíu mày, lại nhìn con đường ồn ào bên ngoài, chợt mắt sáng lên, nói: "Chẳng lẽ, nàng đến là vì trận quyết đấu này? Nhưng quyết đấu giữa các đệ tử ngoại môn thì có gì đáng xem, lại khiến Lãnh Thanh Thu không tiếc nói dối để đến đây."
"Lẽ nào..."
"Người quyết đấu là tiểu tình lang của nàng?"
Nghĩ đến đây, Đàm Chỉ Nhược lập tức tinh thần phấn chấn.
Khóe miệng nàng hiện ra một nụ cười như có như không, tự nhủ: "Lãnh Thanh Thu, ta thừa nhận về mặt tu luyện, ta quả thực không bằng ngươi. Nhưng về phương diện đàn ông, ha ha, ta chưa chắc đã thua ngươi!"
Cùng lúc đó, tại sinh tử đài.
Theo thời gian trôi đi, số đệ tử đến quan chiến cũng ngày càng nhiều, vây kín cả phía đông thành.
Đúng lúc này, trên bầu trời vang lên tiếng xé gió mãnh liệt.
Mười bốn bóng người lướt đến từ trên không, bọn họ dừng lại một lát giữa không trung rồi đáp xuống tường thành.
Người dẫn đầu chính là Huyền Thiên Thành chủ.
Phía sau hắn đương nhiên là mười ba vị trưởng lão thường trú của Huyền Thiên Thành, không thiếu một ai, tất cả đều đã đến.
Thế nhưng sau khi đến tường thành, bọn họ cũng không lập tức ngồi xuống mà chắp tay đứng đó, nhìn lên trời, dường như đang chờ đợi điều gì đó.
"Có thể khiến Huyền Thiên Thành chủ và mười ba vị trưởng lão cùng nhau chờ đợi, rốt cuộc là ai?"
"Theo ta thấy, nhất định là vị trưởng lão nội môn thần bí kia."
"Lần trước đến là Tứ Hải Phong, không biết lần này, là người của ngọn núi nào?"
Mặc dù trời nắng chang chang, nhưng tất cả mọi người đều lặng lẽ chờ đợi, không dám có chút bất mãn.
Ầm!
Đột nhiên, tầng mây trên trời bỗng nổ tung.
Một vật trông giống như một chiếc thuyền buồm, tỏa ra huyền quang mãnh liệt, xé toạc tầng mây trên trời, lượn vài vòng trên không rồi đáp xuống tường thành.
Đợi đến khi ánh sáng tiêu tan, trên thuyền buồm lộ ra một thiếu nữ tuyệt mỹ.
Nàng có dung mạo hoa nhường nguyệt thẹn, làn da trắng hơn tuyết, đôi mắt tựa như làn nước mùa thu, lướt qua người của Huyền Thiên Thành chủ và các vị trưởng lão. Lúc này nàng mới từ trên thuyền buồm nhảy xuống, mày ngài mắt phượng, khóe miệng khẽ nhếch.
"Các vị trưởng lão, xin hãy thứ tội."
"Hôm nay sư phụ ta tạm thời có việc, không thể đến đây. Ta là Lâm Uyển Nhi, phụng mệnh sư tôn đến đây quan chiến."
Đọc thêm truyện hay tại: DTV-EBOOK.com.vn