Giải võ đạo kết thúc được vài ngày, cuối cùng Trương Vũ và Bạch Chân Chân cũng nhận được một cái quảng cáo, một quảng cáo tập thể quay cùng các thí sinh khác.
Đang đi trên đường, Trương Vũ nhịn không được hỏi:
“Bà có nghe Tống Hải Long nói hôm qua không? Tại sao nó hạng ba mà đã nhận được quảng cáo cá nhân rồi, còn bọn mình chỉ nhận được một cái quảng cáo quay chung?”
Bạch Chân Chân bĩu môi, nói:
“Tôi hỏi một vòng rồi, nguyên nhân đại khái là… khai giảng được nửa năm rồi, còn nửa năm nữa là chúng ta lên lớp mười một. Vì sợ chúng ta sụp đổ hình tượng, nên không ai tìm chúng ta quay quảng cáo cá nhân cả.”
Nghe câu trả lời của Bạch Chân Chân, Trương Vũ chỉ thấy khó hiểu:
“Sụp đổ hình tượng? Bọn mình thì sụp kiểu gì được? Lo bọn mình chơi đùa với fan chắc?”
Bạch Chân Chân liếc xéo Trương Vũ, nói như chuyện hiển nhiên:
“Ông nói linh tinh gì thế? Chơi đùa với fan thì tính là cái quái gì mà sụp đổ, họ lo là chúng ta vào lớp mười một thành tích sẽ tụt dốc thảm hại, dù sao chúng ta cũng là người nghèo mà.”
Trương Vũ lập tức hiểu ra, “tập phòng” của học bá Khôn Khư là thành tích giảm sút à, hợp lý. Nhưng ngay sau đó anh lại bực mình:
“Người nghèo thì nhất định lên lớp mười một sẽ sụp đổ sao? Đã đủ nghèo rồi, kết quả lại còn khó kiếm tiền hơn cái hạng nhà giàu như Tống Hải Long, nó nhận được quảng cáo cá nhân, còn mình thì không. Đúng rồi, thế sao quảng cáo tập thể lại tìm bọn mình? Chẳng lẽ không sợ bọn mình sụp đổ à?”
Bạch Chân Chân nhìn Trương Vũ như nhìn kẻ đần:
“Ông ngốc à, trong quảng cáo tập thể, nếu chúng ta sụp đổ thì họ cắt bỏ phần của chúng ta đi là xong chứ gì?”
Hơn nửa giờ sau, hai người đến một phim trường, liền thấy không ít người quen của ba trường danh tiếng đã có mặt. Nhưng lúc này những người này đều đang vô ý hay cố ý liếc nhìn một thiếu niên, một thiếu niên được hơn mười nhân viên bao quanh.
Bạch Chân Chân lấy làm lạ:
“Đó là ai thế? Phô trương khiếp thật.”
Trương Vũ cũng cảm thấy tò mò:
“Không phải là quảng cáo tập thể quay cùng top 8 giải võ đạo sao? Người này hình như đâu có phải?”
Luyện Thiên Cực từ sau lưng hai người thò ra, nói:
“Đó là Ngọc Tinh Hàn, đệ tử chân truyền mà Tinh Hỏa chân nhân tìm được ở thành phố khác, gần đây chắc là sắp chuyển trường đến Bạch Long rồi.”
Nhìn thiếu niên được vây quanh như sao vây quanh trăng bởi đông đảo trợ lý, chuyên viên trang điểm, đạo diễn… Bạch Chân Chân mắt lay động:
“Tinh Hỏa chân nhân? Anh nói vị Kim Đan bị ‘tối ưu hóa’ xuống kia sao?”
Luyện Thiên Cực gật đầu:
“Theo lời Tinh Hỏa chân nhân, Ngọc Tinh Hàn này sẽ là đệ tử chân truyền kế thừa toàn bộ y bát và tài sản của ông ấy, thủ khoa đại khảo tương lai của thành phố Tung Dương. Vì mang danh hiệu đệ tử Kim Đan, lại có đánh giá cao như vậy, nên mới được tập đoàn Tiên Vận kéo đến quay quảng cáo chung. Các người nhìn Tống Hải Long kìa, hì hì… mắt sắp bắn ra lửa rồi, dù sao Ngọc Tinh Hàn này sắp chuyển đến Bạch Long, sau này chắc chắn sẽ tranh giành hạng nhất khối với nó.”
Trương Vũ nhìn Tống Hải Long, cảm thấy như đang nhìn một con mèo mướp đang rơi vào trạng thái kích ứng, đang gồng lưng, dựng lông, chằm chằm nhìn Ngọc Tinh Hàn. Ánh mắt Trương Vũ lay động, đột nhiên nói:
“Vậy những giải đấu tiếp theo, Ngọc Tinh Hàn này cũng sẽ tham gia hết chứ?”
Luyện Thiên Cực gật đầu:
“Đương nhiên rồi, giải thể dục sắp tới, người này e là ứng cử viên nặng ký cho chức vô địch.”
Ánh mắt anh ta nhìn Ngọc Tinh Hàn cũng bùng lên một tia đấu chí muốn thử thách.
Trong lúc Luyện Thiên Cực trò chuyện với Trương Vũ và Bạch Chân Chân. Một ánh mắt đang u uất nhìn về hướng ba người họ. Chủ nhân ánh mắt chính là Nhạc Mộc Lam đến từ trường Tử Vân.
Vốn dĩ Nhạc Mộc Lam không có hứng thú với việc quay quảng cáo này, nhưng một là vì đệ tử Kim Đan Ngọc Tinh Hàn cũng tham gia, cô vẫn có chút tò mò về vị đệ tử Kim Đan này. Hai là… chính là vì hai kẻ nghèo duy nhất trong nhóm thí sinh này, Trương Vũ và Bạch Chân Chân.
Vừa nhìn hai người, Nhạc Mộc Lam vừa thầm nghĩ:
“Dạo này ngày nào mình cũng xem ảnh cậu ta đăng trong vòng bạn bè, đã không còn cảm thấy buồn nôn như trước nữa rồi, nhân cơ hội này tiến thêm một bước vậy.”
Nhưng hễ nghĩ đến việc tiếp xúc với Trương Vũ, trong não Nhạc Mộc Lam lại không kìm được hiện ra cảnh tượng anh ngồi lên người cô, máu tươi vừa bẩn vừa nóng vừa tanh vẩy đầy người mình, khiến cô theo bản năng nổi một lớp da gà.
“Thôi, cứ bắt đầu từ những thứ đơn giản nhất đã. Dù sao lát nữa quay chính thức, kiểu gì cũng phải đứng gần họ.”
Thế là Nhạc Mộc Lam lặng lẽ quan sát hai người, ánh mắt không ngừng dạo quanh vị trí họ đứng.
… Đừng đọc ở web lậu, hãy ủng hộ khotruyenchu.click
Nội dung quay tiếp theo chính là các tuyển thủ cùng nhau giới thiệu về cơ sở bổ túc của tập đoàn Tiên Vận. Trong thời gian quay, liên tục có người tìm cơ hội tiếp cận Ngọc Tinh Hàn để bắt chuyện, kết bạn, khiến Trương Vũ và Bạch Chân Chân cảm nhận được thế nào là sự săn đón nồng nhiệt dành cho một đệ tử Kim Đan thực thụ.
Về vị trí trung tâm của toàn bộ quảng cáo, đương nhiên bị Ngọc Tinh Hàn chiếm trọn, xung quanh là các thí sinh khác bao quanh như lá xanh làm nền cho bông hoa ở giữa. Chỉ có điều, hạng top 3 võ đạo như Trương Vũ, Nhạc Mộc Lam, Tống Hải Long thuộc diện lá xanh sát cạnh hoa, hạng tư như Bạch Chân Chân là phần cuống lá bên dưới, còn hạng xếp sau như Luyện Thiên Cực thì đúng là bùn dưới gốc hoa rồi. Theo lời đạo diễn, đến lúc đó sẽ để mấy chữ to tướng “Đệ tử chân truyền của Kim Đan chân nhân” lấp đầy màn hình, là nhân vật chính tuyệt đối…
Trong lúc quay, Trương Vũ cảm thấy Nhạc Mộc Lam đứng cạnh mình cứ có gì đó lạ lùng, lúc thì hít thở sâu, lúc thì hơi run rẩy, làm anh cuối cùng nhịn không được hỏi:
“Cô làm cái gì thế?”
Thấy Trương Vũ quay đầu lại, Nhạc Mộc Lam không nhịn được lùi lại một bước:
“Anh… tôi không sao, không mượn anh quản.”
Trương Vũ thầm mắng một câu thần kinh, rồi không thèm ý nữa. Nhạc Mộc Lam thì bịt mũi, thầm nhủ trong lòng:
“Mùi trên người cậu ta khó ngửi quá… đây chính là cái ‘mùi tàu điện ngầm’ trên người kẻ nghèo mà mẹ hay nói sao? Lần này quả nhiên đến đúng rồi, mình đã có thể bắt đầu dần dần thích nghi.”
Tốn bốn tiếng đồng hồ cuối cùng cũng quay xong quảng cáo, Trương Vũ nhận được 3 vạn tệ, Bạch Chân Chân nhận được 8000 tệ rồi ai nấy về nhà. Nhưng vừa về nhà không lâu, 3 vạn tệ mới vào tay của Trương Vũ đã hóa thành một viên Hỗn Nguyên Đan, bị anh nuốt chửng vào bụng. Cảm nhận từng luồng dược lực cuồng bạo chạy khắp toàn thân, Trương Vũ lập tức tranh thủ thời gian bắt đầu tu hành Xích Tủy Hỗn Nguyên Khí.
Cùng với dược lực của Hỗn Nguyên Đan tan ra trong tứ chi bách hài, Trương Vũ cảm thấy gân cốt, tạng phủ thậm chí là xương cốt khắp người mình như nắng hạn gặp mưa rào, trong quá trình vận chuyển Xích Tủy Hỗn Nguyên Khí, bắt đầu điên cuồng hấp thụ luồng dược lực đó. Phải mất tới nửa giờ, luồng dược lực đó mới chậm rãi tan đi trong cơ thể anh.
Nhưng Trương Vũ biết dược lực không phải thực sự mất đi, mà là tạm thời được hút vào trong gân thịt, tạng phủ và xương cốt toàn thân. Lúc này Trương Vũ tuy chưa cảm thấy cường độ nhục thân tăng lên chút nào, nhưng lại thấy mình rồng tinh hổ mạnh, khắp người có sức lực dùng không hết. Anh biết những ngày tới, số dược lực được hút vào đó sẽ không ngừng phát huy tác dụng, nâng cao hiệu quả tu luyện trong quá trình anh luyện Xích Tủy Hỗn Nguyên Khí, tăng cường thêm cường độ nhục thân của anh.
Ngay lập tức anh không thể chờ đợi thêm mà tiếp tục tu hành Xích Tủy Hỗn Nguyên Khí. Trôi qua trọn một đêm, cùng với việc Trương Vũ điên cuồng tu luyện Xích Tủy Hỗn Nguyên Khí, anh gần như luyện đến khi kiệt sức thì nằm vật ra, nghi thức vừa thúc giục, biết mình có thể luyện tiếp là lại đứng dậy luyện tiếp. Dưới cường độ luyện tập cực hạn như vậy, cường độ nhục thân của anh cũng từ cấp 1.67 vọt lên cấp 1.70.
“Đan dược tốt, đúng là đan dược tốt, đắt quả nhiên xắt ra miếng nha.”
…
Thế là những ngày tiếp theo, Trương Vũ tranh thủ từng phân từng giây không ngừng tu hành Xích Tủy Hỗn Nguyên Khí, cố gắng tiếp tục nâng cao cường độ nhục thân trước khi dược lực thực sự tan hết. Trương Vũ đôi khi cũng không khỏi cảm thán:
“Khôn Khư ơi, ngươi đúng là biến người thành quỷ, lão tử giờ lại tự giác ‘cuốn’ lấy mình, ba ngày liền chẳng nghe thấy nghi thức gào thét gì cả.”
Trong quá trình luyện tập này, Trương Vũ có thể cảm nhận được nhục thân của mình gần như từng phút từng giây đều đang mạnh lên từng chút một.
“Dù sao Xích Tủy Hỗn Nguyên Khí cấp 10 phát huy toàn lực, theo lẽ thường phải là việc mà học bá lớp mười hai mới làm được. Giờ lại dùng để nâng cao cái cường độ nhục thân 1.7 này của mình, chẳng khác nào đại lão max cấp quay lại tân thủ thôn để thăng cấp, đúng là dũng mãnh tinh tiến nha.”
Chỉ trong ba ngày ngắn ngủi, cùng với việc dược lực cạn kiệt, cường độ nhục thân tăng liên tục, vậy mà từ cấp 1.70 vọt lên cấp 1.87. Giây phút này, Trương Vũ đứng trong lớp học, cảm nhận dược lực đã bị vắt kiệt hoàn toàn, trong lòng cũng thở dài một tiếng, càng thêm khát khao tiền bạc.
“Ở Khôn Khư… đúng là không tiền không xong mà.”
Đang lúc anh nghĩ ngợi lung tung, giọng nói của thầy giáo thực chiến Lôi Quân vang lên, cắt đứt sự lơ đãng của Trương Vũ.
“Trương Vũ, Hà Đại Hữu, hai em một nhóm đấu tập.”
Trương Vũ hơi ngẩn ra, vốn dĩ tiết thực chiến hầu như anh đều được phân vào nhóm với Bạch Chân Chân, lần này sao lại thành nhóm với Hà Đại Hữu rồi? Vương giả đánh Đồng đoàn à? Lão Lôi có ý gì đây?
Ý của Lôi Quân rất đơn giản, chính là hy vọng Trương Vũ dạy dỗ Hà Đại Hữu một trận, chỉ vì dạo gần đây biểu hiện của Hà Đại Hữu trong tiết thực chiến quá mức kiêu căng.
“Cậy vào cường độ nhục thân tăng vọt mà đâm sầm lung tung, căn bản không coi kỹ xảo thực chiến thầy dạy ra gì.”
Thế là Lôi Quân cử đại tướng dưới trướng là Trương Vũ ra trận, định cho đối phương biết tầm quan trọng của kỹ xảo chiến đấu và võ kỹ. Hà Đại Hữu mang bộ mặt u ám bước tới trước mặt Trương Vũ, thầm nhủ trong lòng:
“Qua thời gian di thực và huấn luyện thích nghi vừa rồi, cường độ nhục thân của mình chắc chắn đã vượt xa Trương Vũ rồi. Tuy nhiên năng lực thực chiến của thằng nhóc này quá mạnh…”
Đang lúc Hà Đại Hữu tính toán, liền thấy Trương Vũ đã vung một chưởng tới. Cậu ta theo bản năng đưa tay ra đỡ, kết quả phát hiện Trương Vũ vậy mà chộp lấy tay mình, rồi cùng mình đọ sức mạnh.
“Cái gì!”
Hà Đại Hữu đầu tiên là kinh ngạc, sau đó là mừng rỡ:
“Mày vậy mà dám đọ sức mạnh với tao lúc này sao?”
Tay kia của Hà Đại Hữu cũng mạnh mẽ chộp lấy đối phương, chỉ thấy đôi tay hai bên khóa vào nhau, đi kèm với sự va chạm của pháp lực, cả hai cùng bộc phát sức mạnh trong người. Hà Đại Hữu gầm lên một tiếng, định nhấc bổng Trương Vũ lên để quăng mạnh ra ngoài vạch. Nhưng sát na tiếp theo, Hà Đại Hữu cảm thấy đôi tay đối phương kiên cố như bàn thạch, dưới sự vận kình của cậu ta vậy mà vẫn bất động như núi. Truy cập khotruyenchu.click để đọc truyện không quảng cáo rác
Hết chương