Lòng dạ Lôi Quân lúc này bồi hồi, vừa có sự mãn nguyện đối với khoản tiền thưởng, tăng lương và thành quả giảng dạy sắp tới, vừa có một loại cảm khái về quá khứ của chính mình.
Đã từng có thời, Lôi Quân cũng là một học sinh trung học hăng hái, cũng từng mơ mộng một ngày nào đó có thể dựa vào đôi thiết quyền đánh bại mọi đối thủ, dẫm lên đầu từng học bá, đại gia để đứng trên đỉnh cao của tất cả các trường trung học tại Tung Dương.
“Một quyền phá ức tiền! Đó chính là chí cao cảnh giới mà bao thế hệ võ giả theo đuổi!”
Nhưng hiện thực sớm đã tát cho ông một cú nảy đom đóm mắt. Điểm số thi tháng khiến ông cảm thấy bất lực không thể đuổi kịp. Sự cạnh tranh khốc liệt vượt cấp tại các giải thi đấu càng khiến ông cảm thấy mình và đám học bá hào phú đó căn bản không cùng một đẳng cấp, chẳng khác nào phù du thấy trời xanh, đó là một khoảng cách đáng gọi là tuyệt vọng.
Khi đó ông mới hiểu ra, Quyền tông, Kiếm tông, Khí tông… đều không bằng Tiền tông, “ức tiền phá vạn pháp” mới là hiện thực. Ông cũng hiểu ra một đạo lý, có tiền nắm đấm mới cứng, số dư tài khoản càng nhiều, uy lực nắm đấm càng lớn.
Thế nhưng hôm nay, học sinh của ông đã dùng thân xác gầy yếu chiến thắng đông đảo cường giả, dùng thiên phú và kỹ xảo vô thượng để bù đắp sự yếu ớt của nhục thân, khoảng cách về bảo hiểm y tế và tài phú, trấn áp hoàn toàn đám học bá trường danh tiếng này. Làm được điều mà ông từng muốn làm, nhưng sau này đến cả nghĩ cũng không dám nghĩ nữa.
Ông thầm nghĩ: “Chao ôi, dùng nắm đấm của chính mình chiến thắng đồng tiền… đây mới là cảnh giới mà võ giả chúng ta theo đuổi nha. Dù chỉ là ở giải đấu trên võ đài của khối mười, nhưng cũng là chuyện có thể hồi tưởng cả đời rồi.”
Cùng lúc đó, vị bác sĩ cấp cứu trước mặt thản nhiên nói: “Chao ôi, không có việc gì lớn đâu, chỉ là chảy máu nhiều quá nên khí hư thôi, bồi bổ ít máu là ổn. Tôi kê thêm cho cậu ít thuốc bổ sung thể lực, pháp lực, tinh lực…”
Lôi Quân móc trong túi áo ra mấy hộp thuốc: “Không cần kê đâu, dùng của tôi đi, mấy thứ này chắc dùng được chứ?” Ông nghĩ bụng làm vậy thì lần sau phí bảo hiểm sẽ ít tăng hơn một chút.
Bác sĩ cấp cứu bĩu môi, thầm nhủ ba cái thằng nghèo này muốn vắt thêm tí dầu mỡ đúng là khó thật.
Lát sau, trọng tài cũng đi tới, trước tiên hỏi thăm tình trạng của Trương Vũ, tiếp đó hỏi Bạch Chân Chân có muốn tiến hành trận đấu giành hạng 3 với Tống Hải Long hay không. Bạch Chân Chân tự nhiên chọn cách từ chối, cái kiểu đánh của con quái vật cơ bắp, siêu cấp tanker như Tống Hải Long cực kỳ khắc chế cô.
Thế là lát sau, danh sách top 4 giải võ đạo chính thức định đoạt, từ cao xuống thấp lần lượt là Trương Vũ, Nhạc Mộc Lam, Tống Hải Long và Bạch Chân Chân. Nhạc Mộc Lam ở phía bên kia sau khi được cứu chữa cũng đã khôi phục khả năng hành động. Thế là Trương Vũ nghỉ ngơi một lát rồi cùng Nhạc Mộc Lam, Tống Hải Long bước lên bục nhận giải, lần lượt nhận huy chương Quán quân, Á quân và Hạng ba.
Duy chỉ có Trương Vũ là mặt mày rạng rỡ, còn Nhạc Mộc Lam và Tống Hải Long đều mặt mày u ám như bị táo bón. Trên khán đài liên tục vang lên những tiếng hò reo… và cả tiếng chửi bới.
Có người Hồng Tháp mặt đầy đố kỵ nói: “Cái thằng Trương Vũ này thiên phú cao thế, xem người khác luyện võ mà cũng học lỏm được võ công, thế thì lúc nó xem người ta luyện võ nó phải trả tiền chứ, không thì là kẻ trộm võ đạo à!”
Có người Tử Vân khóc lóc thảm thiết: “Cái thằng Trương Vũ đó dám cưỡi lên người hạng nhất thần thánh! Lão tử nằm mơ cũng không dám làm thế! Mẹ kiếp cái này còn đau khổ hơn giết tôi đi mà!”
Có người Bạch Long thở dài: “Kẻ thắng đứng, kẻ bại quỳ, không ngờ trường Tung Dương cũng có học bá đáng để quỳ.”
Đáng để quỳ, đó đã là đánh giá chí cao đối với các học bá điểm cao tại trường Bạch Long rồi.
Trước bục nhận giải, Lôi Quân mặt mày hớn hở lôi điện thoại ra quay phim. Bạch Chân Chân đứng cạnh chụp vài tấm ảnh, rồi bắt đầu quay video, trong lòng đã bắt đầu tính xem làm sao dùng danh nghĩa quán quân giải võ đạo này để nhận quảng cáo rồi.
Cô vừa chụp ảnh vừa nói với ba người trên bục: “Cười lên cái coi, mặt mày ủ rũ trông xấu lắm. Trương Vũ tôi không nói ông, ông tém tém lại đi, đừng có cười đắc thắng quá trớn thế.”
Lôi Quân ở bên cạnh bảo: “Thi đấu xong rồi, thầy mời các em đi ăn một bữa, lát nữa em đi hỏi xem bọn Tiền Thâm có đến không, bàn xem muốn ăn gì.”
…
Trong khu nghỉ ngơi trường Tử Vân.
Nhạc Mộc Lam cầm tấm huy chương hạng nhì chậm rãi đi về. Bộ đồng phục bị vấy máu khi chiến đấu với Trương Vũ lúc trước đã được thay bộ mới. Những cảm xúc hung tợn, phẫn nộ, không cam lòng sau trận đấu cũng đã biến mất, dáng vẻ thản nhiên của cô lúc này cứ như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Tuy nhiên khi về tới khu nghỉ ngơi, thấy Luyện Thiên Cực đang quỳ dưới đất, Nhạc Mộc Lam khẽ cau mày: “Đứng lên đi, hình phạt làm ghế tôi rút lại.”
Luyện Thiên Cực kinh ngạc ngẩng đầu, ánh mắt nhìn Nhạc Mộc Lam đầy vẻ khó hiểu, đây là lần đầu tiên anh thấy Nhạc Mộc Lam rút lại lời mình đã nói.
Nhạc Mộc Lam thản nhiên: “Đến tôi còn thua rồi, còn tư cách gì mà trừng phạt anh. Nếu anh làm ghế cho tôi, vậy tôi cũng thua thì chẳng lẽ cũng phải đi làm ghế cho anh? Hay đi làm ghế cho Trương Vũ?”
Nói đoạn, cô hơi xoay đầu nhìn về hướng Trương Vũ, giọng điệu phức tạp: “Sự thất bại lần này của anh cũng không tính là sai, Trương Vũ này quả thực rất lợi hại. Dù tôi vẫn không hiểu tại sao nó không chịu kiếm thêm tiền, nhưng nó thực sự đã giúp tôi nhận ra điểm yếu của chính mình.”
Trong đầu Nhạc Mộc Lam đã lên kế hoạch cho những buổi tập luyện về cận chiến giết chóc sau này. Lúc mới phục bàn sau giải, Nhạc Mộc Lam thấy là do mình quá tự tin, quá khinh địch, một phút sơ hở, cứ ngỡ né một cái là vẫn dễ dàng hạ được đối thủ, không ngờ một sơ hở tinh vi như vậy lại bị đối thủ chộp được. Nhưng sau này hồi tưởng lại cả trận chiến, cô đột nhiên hiểu ra đây là đối phương có chuẩn bị mà đến, đối phương không chỉ phát hiện ra sơ hở tinh vi của cô, mà còn có đủ ý tưởng và năng lực để xé toạc những sơ hở đó.
Ngoài ra, cô tự nhiên còn nghĩ đến vấn đề bản thân chán ghét máu của Trương Vũ.
“Tiếp xúc với người nghèo một cách thích hợp…”
Nghĩ đến đây Nhạc Mộc Lam lại không nhịn được mà cau mày, có một sự gượng gạo không thể kiềm chế, một sự khó chịu về mặt tinh thần.
“Có chút đi ngược lại với tâm pháp của mình, chuyển biến tư tưởng quả nhiên không đơn giản.”
Đột nhiên cô nhớ ra mình đã kết bạn với Trương Vũ, Nhạc Mộc Lam thầm nhủ: “Hay là cứ bắt đầu từ việc xem vòng bạn bè của người nghèo trước đi…”
Luyện Thiên Cực cười hì hì bò dậy: “Thất bại lần này sẽ khiến chúng ta mạnh hơn, lần thi đấu tới gặp lại Trương Vũ nhất định sẽ thắng nó.”
“Giải đấu tới?” Nhạc Mộc Lam bảo: “Là giải thể dục phải không? Cái giải đó dù có thắng nó cũng chẳng có cảm giác thành tựu gì.”
Luyện Thiên Cực hơi ngẩn ra, lập tức gật đầu tán thành, bất lực nói: “Cũng đúng, cường độ nhục thân hiện tại của nó đã kém chúng ta xa thế này, đến giải thể dục hai tháng sau, e là khoảng cách còn xa hơn nữa. Trừ khi nó có thể gia nhập đội tuyển thi đấu của Tung Dương, tiếp nhận cái gọi là kế hoạch bồi dưỡng đặc biệt đó của Tung Dương…”
…
Trong khu nghỉ ngơi trường Bạch Long.
Đối mặt với các bạn học xung quanh, Sở Thu Hà vừa tỉnh lại bùi ngùi: “Tôi cũng sau khi tỉnh lại, phân tích kỹ càng mới phát hiện ra điểm đáng sợ của Trương Vũ này. Trong số học sinh khối mười toàn thành phố Tung Dương, e là không có lấy một người có thể thắng được nó về kỹ xảo thực chiến.”
Có người Bạch Long không phục: “Quá khoa trương rồi đấy, tôi thấy Hải Long đại ca chỉ là do ra mồ hôi nhiều quá nên mới trượt chân khỏi võ đài thôi. Trước khi lên đài xịt tí thuốc ngăn mồ hôi là ổn ngay.”
Sở Thu Hà chỉ vào cậu ta nói: “Cậu bao nhiêu điểm? Thứ hạng bao nhiêu? Quỳ xuống trước rồi hãy nói chuyện với tôi.”
Thấy đối phương quỳ xuống rồi, Sở Thu Hà mới chậm rãi nói: “Sự khủng khiếp của Trương Vũ, các người không thực sự giao thủ với nó thì căn bản không thể cảm nhận hết được đâu…”
Đúng lúc này, theo sự trở lại của Tống Hải Long, mọi người lập tức im bặt. Chỉ thấy Tống Hải Long tùy tiện quăng tấm huy chương hạng ba vào túi, không thèm đoái hoài nữa. Tống Hải Long hiểu rằng, thành tích hạng ba giải võ đạo đối với người khác là vinh dự, nhưng đối với cậu ta là một nỗi nhục nhã.
Đúng lúc này, điện thoại vang lên, đầu dây bên kia truyền đến một giọng nam trưởng thành: “Trận đấu của đệ ta đã xem rồi, hai người xếp trên đệ không hề mạnh hơn đệ. Đệ đã thua dưới tay những kẻ yếu hơn mình. Phụ thân rất thất vọng về đệ…”
Nghe thấy lời này Tống Hải Long một trận hoảng hốt: “Anh, là do em đại ý…”
“Đừng có tìm lý do.” Đối phương lạnh lùng nói: “Đệ biết Phụ thân ghét nhất là kẻ tìm lý do cho sự thất bại.”
Tống Hải Long hít một hơi sâu, khẽ nói: “Em xin lỗi.”
Gã tiểu khổng lồ cao hai mét rưỡi, lúc này nghe lời giáo huấn từ đầu dây bên kia lại giống như một học sinh tiểu học, mặt đầy vẻ bất an và hoảng loạn. Lát sau cúp máy, vẻ mặt Tống Hải Long có chút giận dữ nhìn về hướng Trương Vũ.
Đã thua lần này, vậy cậu ta phải dùng cách khác để đòi lại, dùng cách đặc trưng của người giàu. Bước nhanh tới khu nghỉ ngơi của trường Tung Dương, thân hình đầy áp lực của Tống Hải Long lập tức mang theo bóng đen bao trùm lên người Trương Vũ.
Dưới cái nhìn cảnh giác của Trương Vũ và Bạch Chân Chân, Tống Hải Long lạnh lùng hỏi: “Bao nhiêu tiền? Thuê đệ đến làm bạn tập thực chiến thì giá cả thế nào?”
Là một đại gia chính hiệu, sau khi bị đối thủ đánh bại, đương nhiên phải bỏ tiền ra để thuê bằng được đối phương làm bạn tập, tập cho đến khi có thể oanh tạc đối phương tơi bời mới thôi! Bại dưới tay ai, thì bỏ tiền ra học sạch sành sanh bản lĩnh từ người đó!
Nghe Tống Hải Long nói vậy, mắt Bạch Chân Chân và Trương Vũ đều đột nhiên sáng rực, chỉ thấy Tống Hải Long trước mắt càng thêm vĩ đại.
Trương Vũ ho một tiếng nói: “Tôi đắt lắm đấy, lại còn bận nữa, cụ thể có thời gian không còn phải check lại lịch trình đã.”
Bạch Chân Chân bên cạnh gật đầu lia lịa: “Tới đây tới đây! Tôi là người quản lý của Trương Vũ, chuyện tiền nong anh có thể bàn với tôi! Hơn nữa tôi cũng là top 4 giải võ đạo, lại còn là huấn luyện viên thực chiến của Trương Vũ, trận cuối nó đánh với Nhạc Mộc Lam chính là do tôi chỉ đạo đấy, anh có muốn thuê tôi luôn không?”
Thế là sau khi kết bạn với Bạch Chân Chân và Trương Vũ, Tống Hải Long nhìn hai người nói: “Giá cả cụ thể hai đứa bàn xong rồi báo ta. Nhưng có một điểm… Cường độ nhục thân của đệ tốt nhất nên tìm cách nâng lên đi. Bởi vì ta sẽ chỉ càng lúc càng mạnh, càng lúc càng nhanh, không thể đợi đệ được. Nếu chỉ số của đệ quá thấp, ta có thể dễ dàng dùng sức mạnh nghiền nát đệ, thế thì cũng chẳng cần thiết phải tập cùng nữa.”
Nhìn bóng lưng đối phương rời đi, Trương Vũ cũng biết lời đối phương nói không sai. Bất kể là vì để kiếm khoản tiền làm bạn tập này, hay là vì giải thể dục hai tháng sau, thậm chí là thi đại học trong tương lai, anh đều cần dốc sức nâng cao cường độ nhục thân lên.
“Phải đuổi kịp Tống Hải Long, Nhạc Mộc Lam bọn họ.”
Lát sau, Triệu Thiên Hành, Tiền Thâm, Hà Đại Hữu cũng từ trên khán đài đi xuống, cùng tới thăm Trương Vũ.
Triệu Thiên Hành phấn khích: “Ngầu quá Vũ tử ơi, tôi chụp được mấy tấm ảnh của ông trên đài này, ông xem đi…”
Tiền Thâm cảm khái: “Giải đấu quả nhiên là vượt cấp nghiêm trọng, đã là kỳ thi ở một chiều không gian khác rồi. 100 điểm thực chiến võ đạo đã không thể thể hiện hoàn hảo thành tựu của ông trong võ đạo nữa.”
Bạch Chân Chân hỏi: “Lát nữa lão Lôi mời cơm, mọi người có đi không? Có ý tưởng gì không?”
Triệu Thiên Hành bảo: “Ăn gì nhỉ? Tôi thế nào cũng được, nhưng tốt nhất vẫn là mấy món kiểu gà luộc cho lành mạnh.”
Bạch Chân Chân gật đầu, dùng điện thoại ghi lại: “Ừm, Triệu Thiên Hành tùy ý.”
Hà Đại Hữu thản nhiên: “Tôi không ăn cơm dân nghèo, nếu quán không đủ đắt thì tôi không đi đâu.”
Bạch Chân Chân gật đầu, ghi: “Hà Đại Hữu không đi.”
Tiền Thâm nói: “Tôi biết một quán khá ổn, đồ uống để tôi mời.”
Bạch Chân Chân ghi: “Tiền Thâm mời khách.”
…
Tại một quán ăn trong khu nội thành.
Trương Vũ vừa bước vào đã nói: “Có cua hoàng đế không? Cho mười con.”
Lôi Quân đi phía sau mặt tối sầm lại, mẹ kiếp định ăn cho tôi phá sản luôn hả?
Tiền Thâm ở bên cạnh bảo: “Quán này không có hải sản đâu, vả lại hải sản chẳng có dinh dưỡng gì cả, không hợp cho học sinh trung học ăn. Quán này chủ yếu là đồ ăn chế biến sẵn chính tông, không có gia vị bổ sung, ăn chính là vị nguyên bản của đồ ăn sẵn. Dinh dưỡng trong món ăn cũng đặc biệt phong phú, mỗi đĩa đều có trên một vạn calo sạch, tôi tập luyện xong hay ra đây ăn lắm.”
Lôi Quân thầm gật đầu, vẫn là Tiền Thâm hiểu chuyện, biết thương cảm cho sự vất vả của giáo viên.
Tiền Thâm nói với nhân viên: “Có món ăn sẵn thịt yêu thú không? Hôm nay toàn là cao tài sinh trường Tung Dương đến, có món nào thực bổ không?”
Lôi Quân thở dài, Tiền Thâm cũng là đứa không hiểu chuyện, ông lại không phải giáo viên Đạo thuật, không biết thu nhập của giáo viên Võ đạo có hạn sao?
Không để học sinh gọi món lung tung nữa, Lôi Quân nói thẳng: “Thầy chỉ mang theo 6000 thôi, quá nữa là cả lũ cùng ở lại rửa bát đấy.”
Lát sau, cả nhóm ngồi lại với nhau, cùng nâng ly sữa đạm động vật lên: “Cạn ly!”
Dù sao cũng là học sinh và giáo viên trung học khỏe mạnh, đương nhiên phải uống sữa đạm động vật vừa khỏe vừa bổ rồi. Huống hồ ăn xong bữa này là cũng gần đến giờ đi học rồi, mọi người đương nhiên không thể uống thứ gì ảnh hưởng đến trạng thái lên lớp được.
Hết chương