Cùng với một hồi tiếng ma sát không khí sắc bén, chói tai vang lên trong nhà thi đấu. Lòng bàn tay Trương Vũ nâng cao, bên trên chính là thanh phi kiếm đang xoay tròn ở tốc độ cao, tựa như cánh quạt trực thăng.
“Quyết định chọn cậu đấy! Loa Toàn Thủ Lý Kiếm!”
Khoảnh khắc sau, chỉ thấy anh phun ra một luồng pháp lực, thanh phi kiếm đang xoay tròn liền giống như một chiếc đĩa tròn khổng lồ, quét từ thấp lên cao, chém về phía từng cái bảng tín hiệu giữa không trung.
……
Khổ tu sĩ (Xem chi tiết)
Khi sự chú ý của Hàn Tinh Dã tập trung vào phần mở rộng trên đầu Trương Vũ, ông lại thấy một chuỗi chữ dài dằng dặc.
Khổ tu sĩ | Học sinh có năng khiếu thể dục | Nhân khẩu cực nghèo thành phố Tung Dương | Nô lệ khoản vay | Nô lệ thẻ tín dụng | ???
Khi thông qua Thiên Nhãn Phù nhìn thấy chuỗi đánh giá trên đầu Trương Vũ, Hàn Tinh Dã lần thứ hai trong ngày cảm thấy chấn kinh.
“Lại là trường Tung Dương sao? Năm nay bọn họ chiêu mộ nhân tài từ đâu vậy?”
Mấy cái đứng đầu như Khổ tu sĩ, Năng khiếu thể dục thì rất dễ hiểu, chẳng qua là tu luyện chăm chỉ tự giác và thể chất ưu tú mà thôi. Ba cái đánh giá sau cũng dễ hiểu, tóm gọn lại trong hai chữ: người nghèo. Nhưng ba cái dấu hỏi chấm cuối cùng mới chính là nguyên nhân khiến Hàn Tinh Dã thấy chấn kinh.
“Dấu hỏi chấm? Là Ẩn Nặc Phù? Hay Ngụy Trang Phù?”
Có Thiên Nhãn Phù để tra thành phần, tự nhiên cũng có thủ đoạn chế hành lẫn nhau như Ẩn Nặc Phù, Ngụy Trang Phù. Nhưng một là, hạng nghèo hèn này sao dùng nổi phù lục? Hai là, Hàn Tinh Dã chưa từng thấy ai dùng Ẩn Nặc Phù hay Ngụy Trang Phù xong mà lại cố ý tạo ra hiệu ứng “???” thế này cả, chẳng phải là lạy ông tôi ở bụi này bảo người khác mình đang che giấu gì đó sao?
“Ba cái dấu hỏi này, kiêu ngạo thật đấy.”
Kiêu ngạo và Người nghèo, hai từ vốn không nên đặt cạnh nhau, lúc này Hàn Tinh Dã lại đồng thời cảm nhận được từ trên đỉnh đầu Trương Vũ. Thế là ông bắt đầu tò mò về biểu hiện của Trương Vũ. Sau đó ông nhìn thấy thanh phi kiếm xoay tròn như một chiếc đĩa tròn vọt thẳng lên trời.
Hàn Tinh Dã ánh mắt đanh lại, nhìn thanh phi kiếm xoay tròn tốc độ cao tạo ra từng luồng khí xoáy, như một vầng trăng tròn quét qua các bảng tín hiệu đang bay lượn, gương mặt ông cũng lộ ra một tia ngỡ ngàng. Tiếp đó ông cười lên:
“Hì hì, quả thực làm vậy dễ bắn trúng bảng tín hiệu hơn, với hình dạng đĩa tròn chỉ cần quét vài cái là trúng hết, có thể bù đắp nhược điểm thiếu kinh nghiệm thao tác phi kiếm.”
80 điểm.
Nhìn thấy điểm số này Hàn Tinh Dã đang khẽ gật đầu, thì thấy rất nhiều học sinh phát ra tiếng bất mãn, bắt đầu khiếu nại Trương Vũ gian lận, vi phạm quy định. Hàn Tinh Dã liếc mắt nhìn qua một lượt.
Không đáng nhắc tới, Hiếm có, Không đáng nhắc tới, Không đáng nhắc tới.
Không đáng nhắc tới, Không đáng nhắc tới, Không đáng nhắc tới, Hiếm có.
Không đáng nhắc tới, Không đáng nhắc tới, Hiếm có, Không đáng nhắc tới.
Nhìn đám học sinh bất mãn, Hàn Tinh Dã bĩu môi, thầm nhủ trong lòng:
“Một lũ ngốc. Muốn phi kiếm xoay được như thế kia mà vẫn giữ được khả năng kiểm soát, không bị mất lái đâm loạn xạ, đòi hỏi khả năng kiểm soát pháp lực vô cùng tinh vi. Thiết kế của thanh phi kiếm pháp lực này vốn là lộ trình thẳng đi thẳng lại, muốn xoay được như thế thì mỗi một khoảnh khắc đều phải không ngừng thay đổi nhịp điệu truyền pháp lực. Cậu nhóc này dùng khả năng kiểm soát pháp lực mạnh mẽ để bù đắp rất nhiều khiếm khuyết về kinh nghiệm thao tác. 80 điểm không những không cao, mà trái lại còn bị cho thấp rồi. Chắc là giám khảo cân nhắc đến quan hệ với nhà tài trợ nên không khuyến khích làm vậy thôi.”
Hàn Tinh Dã liếc nhìn trường Tử Vân và trường Hồng Tháp, quả nhiên trong ba trường danh tiếng không một học sinh nào đứng ra phản đối, rõ ràng họ đều nhìn ra độ khó trong đó. Trong các lượt thi tiếp theo, bắt đầu có người thử làm theo cách của Trương Vũ, nhưng đều thất bại thảm hại, để phi kiếm văng tít ra ngoài. May mà có trọng tài bên cạnh luôn canh chừng, nếu không đã gây ra thương vong rồi.
Lúc này, đám học sinh phản đối ban đầu cũng dần nhận ra rằng thao tác xoay phi kiếm vừa rồi của Trương Vũ tuyệt đối không đơn giản. Trên đường trở về, Trương Vũ lại thầm cảm thán trong lòng:
“Thanh phi kiếm này vẫn chưa hỗ trợ tốt cho thao tác của mình lắm, rõ ràng pháp lực của mình còn có thể tăng tốc nhịp điệu nhanh hơn, nhưng tần suất tiếp nhận mệnh lệnh của vỏ kiếm đã đạt giới hạn rồi, nếu không điểm số chắc còn cao hơn chút nữa.”
Rõ ràng thao tác xoay tốc độ cao như vậy vẫn chưa chạm đến giới hạn kiểm soát pháp lực mà Trương Vũ rèn luyện qua Chu Thiên Thải Khí Pháp cấp 10, nhưng đã đạt đến giới hạn thiết kế của bản thân thanh phi kiếm, dù sao nó vốn không được thiết kế cho mục đích sử dụng này. Ngay khi Trương Vũ trở lại khu vực nghỉ ngơi của trường Tung Dương, anh lập tức nhận được lời khen ngợi của cô Nghiêm.
“Trương Vũ, em làm tốt lắm, dùng khả năng khống chế pháp lực để bù đắp khiếm khuyết thao tác, điểm 80 này là hơi thấp đấy. Còn về lời phàn nàn của đám học sinh kém trường thường kia, cứ coi như không khí là được, không cần để tâm.”
Cô Nghiêm nghĩ tới thành tích của Trương Vũ, thầm mừng trong lòng:
“Nếu hai cửa sau gặp được hạng mục phù hợp cho Trương Vũ phát huy, biết đâu cậu ta có thể chen chân vào top mười?”
Chỉ có tổng điểm Pháp tái lọt vào top mười mới có tiền thưởng, có thứ hạng thực thụ, có tác dụng khi phỏng vấn đại học, và mức độ coi trọng của nhà trường cũng sẽ hoàn toàn khác. Nghĩ đến việc nếu Trương Vũ thực sự chen được vào top mười thì tiền thưởng cuối năm của mình chắc chắn sẽ tăng, tâm trạng cô Nghiêm lập tức hưng phấn hẳn lên.
Cô tùy tiện chỉ vào một học sinh có thành tích kém nhất đợt này, nói:
“Bạch Chân Chân, em đi lấy cho Trương Vũ chai nước. Trương Vũ, hai cửa sau đừng căng thẳng, cứ làm theo trình độ bình thường của em là được……”
Bạch Chân Chân trợn ngược mắt, liếc nhìn Trương Vũ đang cười trộm bên cạnh, chỉ có thể bất lực đứng dậy chạy đi chỗ ban tổ chức lấy nước.
“Đợi đã Chân Chân, để tôi chụp tấm ảnh làm kỷ niệm.”
“Cậu muốn chết à Trương Vũ.”
Vung tay ném thẳng chai nước vào đầu Trương Vũ, Bạch Chân Chân hậm hực ngồi xuống, thầm nghĩ:
“Mẹ kiếp, biết thế này đã bùng học từ trước khi khai mạc rồi. Pháp tái cái gì chứ, toàn là trò chơi của đám nhà giàu. Vũ tử cậu tốt nhất là phải vào được top mười, nếu không tôi sẽ……”
Hà Đại Hữu ở cách đó không xa nhìn điểm số của Trương Vũ, trong lòng cũng thoáng hiện vẻ kinh ngạc:
“Khả năng khống chế pháp lực của cậu ta vậy mà lợi hại thế sao? May mà…… may mà cậu ta chỉ là một thằng nghèo kiết xác.”
Một lúc sau, hiệp thi đấu thứ nhất hoàn toàn kết thúc, người dẫn chương trình lại xuất hiện, cười hì hì nói:
“Đan dược tốt, chọn Tử Vân, dược Tử Vân toàn tâm toàn ý dành cho mọi lứa tuổi, một hớp nuốt xuống vạn bệnh tiêu tan, cảm ơn công ty Tử Vân đã liên kết tài trợ cho giải Pháp tái lần này. Tiếp theo, toàn bộ dược phẩm cấp cứu ở cửa thứ hai đều do công ty Tử Vân tài trợ……”
Trong lúc nói, người dẫn chương trình đã bắt đầu công bố quy tắc của hiệp thi đấu thứ hai. Hiệp này thi về khả năng hóa giải pháp lực đặc chủng. Quá trình cụ thể là thí sinh sẽ được dán các miếng dán cảm biến, sau đó giám khảo sẽ rót vào một luồng pháp lực đặc chủng, xem thí sinh mất bao lâu mới hóa giải được nó, thời gian càng ngắn điểm càng cao.
Nếu quá mười phút, hoặc thí sinh cảm thấy không chịu nổi, có thể lập tức uống thuốc Tiêu Pháp do công ty Tử Vân tài trợ để tiêu trừ pháp lực đặc chủng trong người. Ngoài ra, công ty Tử Vân còn mở các sạp thuốc tạm thời xung quanh, bán đủ loại thuốc mà thí sinh cần. Sở dĩ công ty Tử Vân bán thuốc ở đây, là vì cửa thứ hai này còn có một quy tắc nữa.
Cửa này cho phép dùng thuốc.
Trương Vũ sốc tận óc.
“Mẹ kiếp! Đám các người còn là con người không? Để kiếm tiền tài trợ của Tử Vân mà khuyến khích dùng doping trong thi đấu luôn sao?”
Cùng lúc đó, Trương Vũ thấy đám bạn học trường Tung Dương bên cạnh bắt đầu lục lọi đồ đạc. Thuốc giảm đau, thuốc an thần, thuốc tập trung…… nhìn bộ ba món đồ họ lấy ra, Trương Vũ đột nhiên nhận ra đám này đều đã chuẩn bị từ sớm.
Cô Nghiêm đứng bên cạnh quan tâm:
“Trương Vũ, em mang theo thuốc chưa? Nhớ lát nữa trước khi bắt đầu thì uống vào nhé.”
Thi đấu dùng thuốc…… điều này trong mắt cô Nghiêm là chuyện không thể bình thường hơn. Sợ đau sợ ngứa, nhai miếng giảm đau; ý chí không kiên định, nốc hớp an thần; vận công sợ phân tâm, làm chai tập trung…… Tóm lại…… muốn dũng mãnh trên sân đấu thì dưới sân thuốc không được ngừng. Đây chính là thi đấu. Thi đấu chính là phải cắn thuốc!
Giải Pháp lực xưa nay luôn là một trong những hạng mục mà các hãng dược yêu thích tài trợ nhất, nên thông thường ít nhất sẽ có một cửa cho phép thí sinh dùng thuốc, miễn là loại thuốc đó nằm trong danh mục ban tổ chức đưa ra là được. Đây cũng là nội dung mà toàn bộ trọng tài và trợ lý hồn tu sẽ giám sát, kiểm tra lát nữa. Vì vậy dùng thuốc chính là một phần của thi đấu, thậm chí nó thể hiện nền tảng thực lực của một ngôi trường trung học.
Thấy vẻ mặt ngơ ngác của Trương Vũ, cô Nghiêm bất lực mở túi xách ra:
“Em xem em kìa, đi thi đấu mà ngay cả thuốc cũng không chuẩn bị? May mà cô có mang theo bản dự phòng.”
Nói rồi, cô Nghiêm đã lôi từ trong túi ra đủ loại chai chai lọ lọ, đổ ra vài phần đưa tới trước mặt Trương Vũ. Nhìn ánh mắt hiền từ, đầy vẻ quan tâm của cô Nghiêm, Trương Vũ bất lực nhận lấy thuốc.
“Mẹ nó! Cái thân thể này của mình không thể uống bừa được đâu!”
Trương Vũ nguyên bản vì uống thuốc mà hỏng cả người, ký ức đó khiến Trương Vũ vẫn luôn không dám uống thuốc bậy bạ, cùng lắm chỉ dùng một ít thuốc làm đầy thần kinh để giảm ngủ. Cộng thêm bản thân thiên phú kinh người, lại đang gánh nợ khổng lồ, bấy lâu nay anh càng không có ý định tốn tiền vào thuốc thang. Dù không biết cơ thể hiện tại dùng thuốc có vấn đề gì không, nhưng anh chắc chắn không định mạo hiểm.
“Vì cái giải đấu này mà nốc đống thuốc kia vào, tôi sợ thọ nguyên tăng thêm nhờ tu tiên còn chẳng bù nổi lượng tiêu hao ấy chứ.”
Nhưng lúc này cảm nhận ánh mắt theo sát của cô Nghiêm, anh chỉ có thể cười gượng gật đầu, thầm nghĩ:
“Lát nữa vào nhà vệ sinh giả vờ uống vậy.”
Cùng lúc đó, toàn bộ hội trường đã biến thành đại hội triển lãm dược phẩm. Tại khu vực nghỉ ngơi của trường Tử Vân, Luyện Thiên Cực mạnh mẽ tống một vốc thuốc lớn vào miệng, sau đó nốc một ngụm nước lớn, nuốt chửng toàn bộ xuống bụng. Vị huấn luyện viên bên cạnh nhìn gương mặt dần đỏ bừng rồi chuyển sang tím tái của cậu ta, gật đầu nói:
“Tốt, đã vào trạng thái thi đấu rồi.”
Nói xong, ông ta lại lấy ra một chiếc hộp gỗ. Khi hộp gỗ mở ra, tổng cộng mười ống tiêm tỏa ra ánh tím nhạt hiện ra trước mắt mọi người. Chỉ nghe huấn luyện viên lên tiếng:
“Đây là dung dịch tiêm Thác Mạch lấy từ phòng thí nghiệm Tử Vân, có thể theo tuần hoàn máu tạm thời mở rộng kinh mạch toàn thân, gia tăng hiệu suất vận hành công phu của các em lát nữa. Mỗi người một mũi, không được tranh giành.”
Sau khi nhìn các học sinh lần lượt tiêm xong, ông ta cổ vũ:
“Lát nữa mọi người nhất định phải trụ vững đến cùng, tổng điểm chúng ta không chênh lệch bao nhiêu so với Bạch Long, nhất định phải đuổi kịp ở hiệp này!”
“Hống!”
Đám học sinh vừa cắn thuốc tiêm thuốc xong chỉ thấy ý chí chiến đấu dâng trào vô tận, phát ra một tràng gầm rú cuồng nhiệt, chấn động cả màng nhĩ. Tại khu vực nghỉ ngơi của trường Hồng Tháp. Huấn luyện viên đang ôm cậu học sinh gốc yêu hình dáng gấu trúc đỏ, bốc mấy vốc thuốc từ đống thuốc thú y bên cạnh:
“Bất Phàm, ăn thêm vốc nữa đi em, chúng ta đang đội sổ trong ba trường danh tiếng rồi, cửa thứ hai mà vẫn thế này thì tiền thưởng năm nay của thầy tiêu tùng mất.”
Gấu trúc đỏ Hùng Bất Phàm giơ vuốt về phía ông ta, dựng ngón giữa lên:
“Đủ rồi! Đừng nhồi nữa! Ưm ưm ưm…… lão tử nhà ông…… đừng có nhồi nữa!”
Ở phía bên kia, khu vực trường Bạch Long. Tống Hải Long vốc một nắm thuốc lớn nuốt xuống, sau đó nhìn về phía khu vực trường Tử Vân đằng xa. Nghe tiếng gầm rú bên đó, cậu ta hừ lạnh:
“Lát nữa chính ta sẽ nghiền nát toàn bộ ý chí chiến đấu của các ngươi.”
Cùng lúc đó, huấn luyện viên Hàn Tinh Dã xách một chiếc hộp giữ nhiệt bước tới, nói với mọi người:
“Đây là thuốc tiêm Khang Linh mà nhà trường đặc biệt chuẩn bị cho các em, lát nữa đâm thẳng vào đan điền, mau lại đây lấy đi.”
Khi hộp giữ nhiệt mở ra, một luồng hàn khí phả vào mặt, lộ ra hai hàng ống tiêm tỏa ánh huỳnh quang. Tống Hải Long nhe răng cười, người mang số 1 trên đồng phục cũng là người đầu tiên cầm lấy một ống. Các học sinh xung quanh cũng lần lượt theo thứ tự số thứ tự trước ngực mà lấy thuốc ra, sau đó nhắm thẳng vị trí đan điền đâm xuống một mũi. Học sinh các trường khác đứng bên cạnh nhìn cảnh này, trong lòng vô cùng hâm mộ:
“Là thuốc tiêm Khang Linh sao? Cô đặc tinh hoa linh cơ, có thể hồi phục pháp lực trong cơ thể cực nhanh, định vừa hóa giải pháp lực vừa bổ sung pháp lực trong lúc thi đấu sao?”
Có học sinh mặt đầy vẻ đố kỵ:
“Một mũi Khang Linh nhập đan điền, mệnh ta do ta chẳng tại trời, chao ôi…… đời này không biết mình có tiêm nổi một mũi Khang Linh không nữa.”
Đúng lúc này, một trận xao động từ góc hội trường truyền tới. Chỉ thấy một học sinh sùi bọt mép, chân tay co giật được khiêng ra ngoài, thu hút một trận bàn tán. Có học sinh cảm thán:
“Dùng thuốc quá liều à?”
Có giáo viên khinh khỉnh:
“Làm gì có chuyện quá liều, chỉ có khả năng kháng thuốc kém thôi, vẫn phải luyện thêm!”
Có giáo viên vỗ tay, thúc giục:
“Đừng lo chuyện bao đồng nữa, tập trung vào thi đấu đi!”
Cùng với việc công tác chuẩn bị của mọi người dần hoàn tất, hiệp thi đấu thứ hai cũng chính thức bắt đầu.
Hết chương